XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từng Thề Ước

Từng Thề Ước

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1343119

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3119 lượt.

, có một thằng nhỏ theo cha vào núi đi săn, cha nó bị hổ vồ, nó cũng sắp bị hổ ăn thịt. Trông thấy thằng bé đó, ta rất vui mừng, bèn cứu mạng bọn họ, giữ thằng nhỏ lại chơi cùng ta. Ta cùng nó cưỡi hổ ngao du khắp rừng, còn sai vượn hái những quả ngon nhất trên vách núi cho nó ăn, bắt chim cho nó nghe tiếng hót, dắt nó đi xem tất cả hang động của ta, để nó ngủ trên chiếc ổ êm ái nhất của ta. Ta rất thích chơi với nó, cứ ngỡ rằng nó cũng thích chơi với ta, nào ngờ lòng nó vẫn luôn hướng về làng cũ, chỉ giả bộ vui vẻ chơi đùa cùng ta thôi. Khi đó ta chỉ biết mừng rỡ thì rú rít, giận dữ thì kêu gào, tưởng rằng thỏ không thích chơi với sói, hễ thấy sói là chạy, nào hiểu được lòng người đa đoan xảo trá. Một thời gian sau, khi nó đã tường tận tất cả hang ổ của ta, cha nó liền dẫn đám thợ săn tới giết ta.” Xi Vưu chợt ngừng lời, rồi hờ hững bổ sung, “Là nó dẫn đường.”
Thấy ánh mắt A Hành long lanh lệ, Xi Vưu cười nhạt, “Ta rơi vào cảnh thập tử nhất sinh, nhưng cuối cùng vẫn sống sót. Ta giết nó, giết cha nó, giết cả đám thợ săn! Để diệt trừ ta, dân chúng mấy thôn đã hè nhau phóng hỏa đốt rừng, khiến ta vắt chân lên cổ mà chạy. Bọn chúng phát hiện ta bị trúng tên nên cứ đuổi riết, ta phải trốn chui trốn nhủi từ núi này sang núi khác, sau cùng chạy đến Cửu Lê. Ta nấp dưới đáy hồ, nghe thấy bọn chúng yêu cầu Cửu Lê tộc hợp sức cùng giết ta, nào ngờ bị vu sư Cửu Lê từ chối. Ông ta nói, ‘Lúc đói săn thú lấy thịt ăn, khi rét săn thú lấy da mặc, không đói không rét thì giết muông thú làm gì?’”
Nghe Xi Vưu tâm sự, A Hành vô cùng ngạc nhiên, nàng cứ ngỡ Xi Vưu sinh ra lớn lên ở Cửu Lê, nào ngờ hắn lại không phải người gốc Cửu Lê, chuyện này e rằng Viêm Đế cũng chẳng biết. Người ta vẫn nói thỏ khôn có tới ba hang, chẳng rõ Xi Vưu có bao nhiêu cái.
Hắn cười nhạt kể tiếp: “Hơn sáu trăm năm nay, con người không sợ hãi ta thì muốn lấy mạng ta, ngay cả Viêm Đế đối tốt với ta nhất cũng hạ độc ta vì an nguy của tộc dân, nhưng ta vẫn một lòng kính trọng, xem ông như cha mình, bởi ông chưa từng lừa dối ta. Có lần ông dạy ta viết hai chữ đại nghĩa, ta hỏi thế nào là đại nghĩa, ông giải thích cả nửa ngày ta vẫn ù ù cạc cạc, sau cùng ông lấy một ví dụ, nếu buộc ông phải lựa chọn giữa ta và tộc dân của mình thì dù áy náy vô cùng, ông cũng phải kiên quyết xuống tay giết ta, đó chính là đại nghĩa. Có lần ông đã thản nhiên nói rằng, năm đó ông muốn nhận ta làm đồ đệ vì thấy ta có thiên bẩm, ngày sau có thể giúp ông bảo vệ Thần Nông quốc. Cả gã Du Võng mà ta coi như huynh trưởng kia nữa, thực ra ta rất không đồng tình với cách làm việc mềm dẻo nhu nhược, thiếu quyết đoán của y, nhưng vì y là kẻ thành thực nên ta vẫn luôn coi y là huynh đệ, trung thành với y, có điều, nếu một ngày y phản bội lại lời thề, quay ra nghi ngờ ta, ta sẽ là người đầu tiên giết chết y!”
A Hành trân trân nhìn Xi Vưu, hắn cũng chăm chú nhìn nàng, “Ta không để bụng việc những kẻ khác săn đuổi ta, nhưng ta không thể tha thứ cho thằng bé dẫn thợ săn tới bắt ta! Ta có thể bỏ qua cho những kẻ khác gạt ta, nhưng nhất định không tha thứ cho Viêm Đế hay Du Võng nếu họ lừa dối ta! Hai trăm bảy mươi năm trước, ta trơ mắt nhìn cô quay lưng bỏ đi mà không dám tiếp cận, vì ta sợ đến một ngày nào đó, ta sẽ giết cả cô!”
A Hành chợt ớn lạnh cả người, chẳng biết là lạnh do nước hồ hay run rẩy trước câu nói của Xi Vưu.
Xi Vưu cười giễu: “Ta sống sót được đến giờ chính bởi ta là dã thú, ta có thừa xảo trá, độc ác và tàn nhẫn.”
Nhưng con “dã thú” này để trả ơn vị vu sư Cửu Lê đã có lời bênh vực y, liền nhận mình là người Cửu Lê, bảo vệ Cửu Lê suốt mấy trăm năm, không tiếc đánh đổi cả sinh mạng chống chọi với Thần tộc, biến những người dân hèn hạ từng bị rẻ rúng trở thành một bộ tộc sản sinh ra các anh hùng; biết rõ Viêm Đế lợi dụng mình để bảo vệ Thần Nông mà vẫn hào sảng hứa phò trợ Du Võng.
Chân trời đằng Đông đã sáng lên tự lúc nào, ánh nắng mai lành lạnh chênh chếch rọi qua tán lá, chiếu lên mình hai người thành những mảng sáng tối giao thoa, khi lạnh khi ấm.
Xi Vưu đăm đăm nhìn A Hành, “Ta sinh ra trong núi hoang, lớn lên giữa bầy dã thú, gia thế, học vấn và phong thái đều không bì được với Thiếu Hạo, cũng chẳng thể giống như y, cho cô địa vị cao quý nhất, để cô trở thành vương hậu một nước, khiến cả thiên hạ phải kính trọng cô. Đi theo ta, nhất định cô sẽ bị người đời xỉ vả, nhưng… Nếu cô vẫn không muốn nhớ lại mọi chuyện về ta, ta sẽ trao cho cô thứ duy nhất mà ta có.” Xi Vưu đấm mạnh tay vào ngực mình, sang sảng nói, “Chính là trái tim ta!”
A Hành bĩu môi toan cười nhạt, nhưng nhìn gã Xi Vưu có đôi phần xa lạ trước mặt, nàng không sao nhếch mép nổi. Hắn đã trút bỏ tất cả lớp ngụy trang bề ngoài, tựa như rắn độc bẻ đi răng nanh, hổ sói thu lại móng vuốt, nhím xù cởi bộ lông gai lởm chởm, bộc lộ phần hồn yếu đuối nhất, mong manh nhất trước mặt nàng, chẳng còn đâu một Xi Vưu ngông nghênh tùy tiện, ngạo mạn thờ ơ, lạnh lùng giễu cợt tất thảy, giờ đây đứng trước nàng chỉ là một nam tử bình phàm từng gánh chịu tổn thương, đã hiểu được thế nào là đau đớn, t