Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từng Thề Ước

Từng Thề Ước

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1343149

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3149 lượt.

hế nào là xót xa, càng hãi sợ phải nhận lấy đau thương lần nữa.
Thấy A Hành ngập ngừng không nói, Xi Vưu cũng làm thinh, đăm đăm nhìn nàng, ánh mắt thăm thẳm muôn ngàn lời mà chẳng thốt nổi một câu. Hồi lâu hắn quay lưng lội vào bờ, mặc lại quần áo, “A Hành, bất kể cô quên thật hay vờ, ta nói cho cô biết, cô là người phụ nữ của ta, ta cũng là người đàn ông của cô, trước đây là thế, bây giờ là thế, sau này cũng là như thế. Nếu cô không muốn thì ngay bây giờ, nhân lúc ta đang bị trọng thương, giết phắt ta đi, bằng không đợi ta trị khỏi vết thương, nhất định sẽ bất chấp thủ đoạn bám riết lấy cô đấy!”
Xi Vưu đứng quay lưng về phía A Hành, bất động.
A Hành đứng lặng người, lòng quặn lên đau thắt, mãi một hồi lâu, nàng bèn lội vào bờ, bình thản mặc lại quần áo rồi lạnh lùng cất tiếng, “Được, vậy để ta giết ngươi!”
Nàng tiến về phía Xi Vưu, đặt tay lên lưng hắn, chỉ cần dồn linh lực ra, Xi Vưu sẽ lập tức đoạn khí mà chết.
Hắn nhắm nghiền mắt lại.
A Hành nghiến răng tống linh lực ra. Xi Vưu đã sức tàn lực kiệt, liêu xiêu ngã ngửa ra sau, đột nhiên, nàng ôm chặt lấy hắn, “Tại sao thà chết cũng không chịu buông tay?”
Sắc mặt Xi Vưu tái nhợt, hắn bình thản nhìn nàng, không gợn chút sợ sệt hay sầu lo trước cái chết, cũng chẳng còn vẻ xảo trá hung tàn, đôi mắt hắn thăm thẳm tựa hồ trong veo thấu đáy, chỉ còn in bóng riêng nàng.
A Hành giận dữ trừng mắt nhìn Xi Vưu, nước mắt nhòe mi: “Chàng thừa biết nếu chàng bị thương ta sẽ rất xót xa, vậy mà còn cố tình ép buộc ta. Thật lòng ta chỉ muốn giết quách tên khốn chuyên nghề hành hạ người ta như chàng…”
Xi Vưu thoạt nghe thấy nửa câu đầu đã nhoẻn miệng cười, lập tức lấy lại sinh khí, vòng tay siết chặt A Hành vào lòng. A Hành vội đẩy hắn ra, như không muốn để hắn ôm, nhưng động tác chẳng lấy gì làm quyết liệt, nàng giằng giằng co co với hắn một hồi, lòng nửa mừng nửa giận, nửa oán nửa ghét…
Xi Vưu ghì chặt nàng vào lòng, toàn thân run rẩy, chẳng rõ bởi mừng vui hay sợ hãi, hắn luôn miệng thì thầm: “A Hành, A Hành, A Hành, A Hành của ta…”
Những vùng vẫy của A Hành dần biến thành ôm ấp, hai tay nàng siết chặt Xi Vưu, rúc vào lòng hắn âm thầm khóc, khóc mãi khóc mãi, từ khóc thầm đổi sang thút thít, từ thút thít trở thành nức nở, sau cùng khóc đến kinh thiên động địa, như muốn trút hết bao đau đớn oan ức suốt mấy trăm năm.
Hau người ôm chặt lấy nhau, cả hai đều run lên. Xi Vưu dịu giọng dỗ dành, “Ta biết sai rồi, ta là đồ khốn, là đồ khốn không biết tốt xấu gì…”
A Hành nức nở khóc, đột nhiên nghẹn ngào lên tiếng: “Chúng mới là đồ khốn!”
“Ai cơ?”
A Hành vừa khóc đến đứt ruột đứt gan vừa giận dữ nói: “Mấy tên khốn dám hà hiếp chàng trên Thần Nông sơn chứ ai nữa!”
Xi Vưu thoáng ngẩn người, ai dám hà hiếp mình nhỉ? Hắn sực nhớ lại chuyện cũ, chỉ thấy lòng dạt dào vui sướng, tình ý triền miên, bao đau khổ tủi hờn đều biến mất theo câu nói này của nàng. Xi Vưu thở dài một tiếng, vòng tay siết chặt nàng vào lòng, như muốn hòa tan nàng vào cơ thể mình, đời này kiếp này không bao giờ chia lìa nữa.
Mặc cho Xi Vưu ra sức dỗ dành, A Hành vẫn khóc nức lên, càng khóc càng thảm thiết, mãi không chịu nín. Sợ nàng khóc nhiều sinh mệt, hắn bèn chín phần thật một phần giả xuýt xoa “ai da”. Quả nhiên A Hành quên khuấy thương tâm, vội cuống quýt kiểm tra vết thương của hắn, vừa chữa trị vừa trách móc: “Lần sau chàng còn dám bỏ mặc chuyện sống chết của bản thân thế này ta sẽ không phí sức mà trị cho chàng nữa đâu.”
Xi Vưu không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn A Hành, nhìn nàng lo lắng cho hắn, xót xa cho hắn, cười vì hắn, khóc vì hắn, một làn hơi ấm trong sâu thẳm đáy lòng từ từ lan ra, khiến hắn quên hết mọi đau đớn trên mình.
A Hành định đi tìm hái thêm vài loại thảo dược, nhưng Xi Vưu níu nàng lại không cho đi.
“Ta đi rồi sẽ về mà.”
Xi Vưu vẫn chăm chăm nhìn A Hành lắc đầu quầy quậy, hệt như một đứa nhỏ bướng bỉnh.
A Hành đành bó tay, “Vậy vết thương của chàng làm sao đây? Chàng không muốn khỏe lại à?”
“Vết thương của ta ở trong lòng chứ không phải ở trên người, nàng chính là thuốc của ta rồi, chỉ cần nàng ở bên ta, vết thương của ta tự khắc sẽ khỏi thôi.”
A Hành vừa tức vừa buồn cười, “Nói vớ nói vẩn!”
“Thật mà, nàng quên rằng ta có thiên bẩm khác với mọi người à? Chỉ cần giữ tâm an tĩnh, hòa mình vào cùng trời đất, trời đất vạn vật đều có thể truyền cho ta linh khí, giúp ta trị thương.”
Xi Vưu dán mắt vào nàng, “Ta không nỡ ngủ, ta cứ muốn ngắm nàng thế này mãi mãi cơ, nhưng ta càng không nỡ để nàng lo lắng cho thương thế của ta. Thôi ta ngủ một lát nhé, nàng đừng đi đâu đấy.”
A Hành vừa xua tay ngăn ánh mắt chòng chọc của Xi Vưu, vừa đỏ bừng mặt, phì một tiếng mắng: “Muốn ngủ thì ngủ đi, làm gì có kẻ nào ngủ một giấc mà lắm lời thế?” Mắng thì mắng vậy, nhưng lòng nàng lại rộn lên vui sướng lẫn ngọt ngào.
Xi Vưu cười toe toét nhắm mắt lại, lập tức chìm vào giấc ngủ.
A Hành ngồi lặng ngắm hắn ngủ, nghe lòng bình thản lạ lùng, mí mắt cũng dần dần trĩu xuống. Đã hai ngày nay bị Xi Vưu hành tội, nàng chưa hề chợp mắt, bây