Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từng Thề Ước

Từng Thề Ước

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1343121

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3121 lượt.

g thì vương tộc Cao Tân cũng không để yên cho kẻ khác cướp vương tử phi của họ đi đâu, chuyện này liên quan đến thể diện quốc gia mà.”
Xi Vưu nghiêm trang nói, “A Hành, đi theo ta đi! Sáng mai ta sẽ bố cáo thiên hạ chuyện hai ta ở bên nhau, mặc kệ Hoàng Đế, Tuấn Đế hay Thanh Dương, Thiếu Hạo, dù sao nàng cũng là người của ta, nếu họ không đồng ý thì phải qua được cửa ta đã!”
Trước ánh mắt nóng bỏng nhiệt thành của Xi Vưu, A Hành chỉ muốn bất chấp tất cả nhận lời hắn, nhưng từ nhỏ nàng đã được dạy dỗ phải nghĩ kỹ rồi làm, tính chắc hẵng động, hơn nữa nàng còn cha mẹ anh em, không thể tùy ý hành động mặc kệ hậu quả như Xi Vưu được… Muôn mối tơ vò giằng xé trong lòng, khóe mắt nàng dần đỏ lên.
Từ sau khi tỉnh lại, mọi người chỉ kể cho nàng những chuyện vui, ngay đến Đại ca cũng chẳng đôn đốc nàng nữa, nhưng qua những lời xì xào to nhỏ, nàng cũng biết được hai trăm năm nay phụ vương rất lạnh nhạt với Đại ca, trong khi đó Cửu ca Di Bành lại được ngài dốc sức dạy dỗ, cơ hồ đã có thể ngang vai ngang vế với Thanh Dương, Tam phi Đồng Ngư thị thì ngày càng bức hiếp mẹ nàng, Triêu Vân phong bề ngoài có vẻ thanh bình, thật ra bốn bề đều có nguy cơ tiềm ẩn.
Bao năm nay Xi Vưu cưỡng ép thúc đẩy việc cải cách thể chế ở Thần Nông, tuyển dụng nhân tài không câu nệ, những người thề sống chết đi theo hắn ngày càng nhiều, nhưng những kẻ hận hắn thấu xương còn nhiều hơn, một khi bị kẻ địch nắm lấy nhược điểm, dù Du Võng muốn che chở cũng không che chở nổi cho hắn, bởi nước có phép nước.
Thấy A Hành cúi đầu, nước mắt lã chã, Xi Vưu thở dài, “Thôi thôi! Ta thua nàng rồi, nàng nói phải làm sao đây?”
A Hành đáp: “Dạo tân hôn, ta đã giao ước với Thiếu Hạo, đến một ngày y sẽ cho ta cơ hội được tự do lựa chọn. Dù sao ta cũng đã gả đi rồi, chỉ cần phía Cao Tân không truy cứu chuyện của ta, phụ vương sẽ chẳng ý kiến gì đâu.”
Xi Vưu vặn lại, “Vì sợ Cao Tân nên nàng chấp nhận rời xa ta, quay về bên Thiếu Hạo?”
“Không phải. Không chỉ là Cao Tân, mà còn bởi mối tương quan ràng buộc, cùng chung vinh nhục giữa Thiếu Hạo và Triêu Vân phong nữa. Nếu y bị đánh đổ, e rằng mẹ ta và Đại ca… tới chừng đó Tứ ca cũng… Mẹ và Tứ ca đối xử với ta ra sao, chàng thấy cả rồi đấy, ta không muốn vì mình mà làm tổn hại đến mẹ và Tứ ca, chàng cho ta chút thời gian đi, được không?”
Hiểu nguyên do vì sao A Hành chưa chịu rời Thiếu Hạo, Xi Vưu thấy lòng nhẹ nhõm hẳn, liền tươi cười kéo A Hành tới trước mặt, hôn lên những giọt lệ đọng khóe mi nàng, cợt nhả “Dù xảy ra chuyện gì ta cũng mãi mãi ở sau nàng. Nàng đừng sợ, nếu kẻ nào dám hà hiếp nàng, chỉ cần gọi một tiếng ‘Xi Vưu’, ta sẽ xông đến cắn chết hắn ngay!”
A Hành bật cười, “Rốt cuộc chàng là Đại tướng quân Thần Nông quốc, hay là sói hoang?”
Xi Vưu nháy mắt cười, huênh hoang, “Cứ xem như sói đi, nhưng không phải sói thường, mà là con sói hết dạ trung thành với A Hành, dũng cảm kiên cường, thông minh cơ trí, thần công cái thế, anh tuấn vô địch, trên trời dưới đất độc nhất vô nhị.”
A Hành nghe nói bật cười khanh khách, bao ưu sầu đều tan biến cả. Xi Vưu âu yếm nhìn nàng, đối với đàn ông, dù kẻ bình phàm hay người vĩ đại đều hạnh phúc vô vàn khi thấy bản thân có thể đem lại nụ cười cho người mình yêu thương nhất, hạnh phúc ấy nồng nàn tới nỗi trở thành niềm kiêu hãnh của anh ta. Công danh lợi lộc có đáng gì đâu chứ? Có thể đem lại nụ cười thật sự cho một người mới là việc khó nhất trên đời!
A Hành vòng tay ôm chặt lấy Xi Vưu. Trời dần ngả về đêm, nhưng vầng mặt trời trong lòng nàng lại đang tỏa nắng chói chang, ấm áp.






Đường Trắc Trở, Tự Mình Tìm Lối[1'>
Thiên Hạo đứng bên ngoài điện, đôi mắt nhìn theo đoàn người khuất bóng cuối chân trời.
Y ngoảnh đầu, bắt gặp A Hành đang đứng lặng dưới gốc đào, hoa hồng mặt ngọc chiếu rọi lẫn nhau, nhưng ánh mắt nàng lạnh buốt như băng giá.
[1'> Trích trong bài Cửu ca – Sơn quỹ của Khuất Nguyên. (ND)
Xi Vưu đưa A Hành về đến tận Triêu Vân phong. Nàng lưu luyến nhìn theo bóng hắn mãi tới khi khuất dạng mới ngoảnh lại, liền trông thấy Đại ca và Tứ ca đang đứng ngay sau lưng mình.
Tệ Quốc ở Ngu uyên ngày ngày tu luyện, sớm đã nhập Ma đạo từ lâu. Nhưng vì đủ thứ nguyên nhân, những người biết chuyện đều không hẹn mà cùng giấu giếm việc ở gần Ngu uyên có một con yêu quái đã thành ma.
Một con chim trắng khổng lồ lướt qua bầu trời đêm, xông qua màn khói đen vần vũ phía trên Ngu uyên, lượn quanh mấy vòng rồi đậu xuống vách đá tối thui.
A Hành từ trên lưng bạch điểu chậm rãi bước xuống, cười nói: “Cảm ơn Liệt Dương.”
Chỉ trong nháy mắt, bạch điểu đã biến thành một cậu nhỏ áo trắng chừng mười một mười hai tuổi, dung mạo đẹp như ngọc, hai mắt xanh biếc, mái tóc dài chấm eo, trắng toát.
Vạn vật đều coi Ngu uyên là nỗi kinh hoàng nhưng A Hành và Liệt Dương lại chẳng hề sợ hãi,


XtGem Forum catalog