Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từng Thề Ước

Từng Thề Ước

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1343123

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3123 lượt.

theo bóng hắn mãi tới khi mất dạng, mới đột nhiên sực tỉnh, lập tức đuổi theo.
Trông thấy Tiêu Dao bay đến, Xi Vưu chẳng hề tỏ vẻ bất ngờ, chỉ cười cười nhún mình nhảy lên lưng nó: “Làm phiền nhé!”
Tiêu Dao cõng Xi Vưu trở về Trung nguyên.
Từ xa hắn đã trông thấy nước dâng trắng xóa đất trời, cuồn cuộn đổ về Trạch Châu, đang lúc căng thẳng, hắn đã nghe thấy một tiếng hú thê lương mà quen thuộc, chẳng đợi hắn ra lệnh, Tiêu Dao đã lần theo âm thanh bay vụt đến.
A Tệ không biết bơi nhưng cứ bì bõm dưới nước, như thể kiếm tìm gì đó, hết lần này sang lần khác, nó cứ ngụp đầu lặn xuống, mãi đến khi nghẹt thở mới ngoi lên, hú vang thảm thiết, hít một hơi thật sâu rồi lại liều mạng ngụp xuống.
Có thể khiến A Tệ thương tâm như thế, chỉ có A Hành và Liệt Dương, Xi Vưu lòng như lửa đốt, vội hỏi: “A Tệ, A Hành đâu rồi?”
A Tệ trừng trừng nhìn Xi Vưu giây lát, tựa hồ nhận định thật hay giả rồi cắn chặt chéo áo hắn, nước mắt lã chã.
Xoáy nước cuồn cuộn dưới sông hệt như một con mãng xà, nhấn chìm A Hành xuống vực sâu thăm thẳm.
Đôi tay ôm lấy bụng càng lúc càng rời rã, A Hành đã hoàn toàn kiệt sức, trong khi đó, một vòng xoáy lớn hơn lại phăng phăng cuốn tới, nuốt chửng nàng.
A Hành òa khóc vì tuyệt vọng, rồi lại phẫn nộ khẩn cầu, nhưng mọi cố gắng đều rơi vào thinh không. Giữa bóng tối vô biên, nàng chỉ thấy mình bị một luồng sức mạnh long trời lở đất dìm xuống tận đáy của sự sống.
Cả người A Hành xoay tít theo xoáy nước, rơi thẳng xuống đáy sâu, hơi thở cuối cùng cũng bị dòng nước xiết nuốt chửng, nàng không sợ chết, nhưng còn đứa nhỏ… Xi Vưu, Xi Vưu, chàng ở đâu rồi?
Xi Vưu… Xi Vưu…
Đột nhiên, một bóng áo đỏ nhanh như chớp lao vào giữa xoáy nước, ôm chặt lấy A Hành, mái tóc pha lẫn sợi bạc xõa tung như hai tấm bình phong, ngăn dòng nước lại. Sóng dữ ngợp trời khiến nhật nguyệt cũng phải biến sắc, vậy mà cơn hồng thủy hung hãn như mãnh thú đó lại e dè nhường bước trước Xi Vưu, vòng qua người hắn rồi chảy tiếp.
Không kịp kéo A Hành ngoi lên, Xi Vưu chỉ còn cách cúi đầu hôn A Hành, phà không khí trong lành vào miệng nàng.
A Hành ho sặc lên, từ từ mở mắt ra.
Vừa mở mắt, nàng liền trông thấy gương mặt tái mét của Xi Vưu đang mỉm cười nhìn mình. A Tệ cưỡi lên lưng Tiêu Dao bấy giờ đã hóa thành cá, nhe răng cười không khép được miệng, trong khi Tiêu Dao phồng mang trợn mắt vẻ giận dữ.
Sóng dữ vẫn cuồn cuộn rít gào xung quanh, nhưng giữa vòng tay chàng, chỉ có bình yên.
“Ta đang mơ ư?”
Xi Vưu dụi đầu vào mặt nàng: “Không đâu!”
A Hành giàn giụa nước mắt, yếu ớt than: “Ta gọi chàng mãi, gọi đến khan cả họng, còn tưởng chàng không tới nữa chứ.”
Xi Vưu dịu giọng dỗ dành: “Nàng quên rồi sao? Dưới cội hoa anh đào, không gặp không về, ta đã hứa với nàng sẽ không thất hứa lần nữa mà, sao có thể không tới chứ?”
A Hành mừng mừng tủi tủi, “Tiếc rằng nơi này chẳng phải Cửu Lê, cũng chẳng phải dưới cội hoa đào.”
Xi Vưu cười: “Chờ ta giải quyết xong trận hồng thủy này, sẽ đưa nàng đi ngắm hoa đào.” Nói rồi hắn lao vút lên mặt nước.
A Hành hai tay ôm bụng, rúc vào lòng Xi Vưu, nàng đã hoàn toàn kiệt sức, bải hoải đến từng lỗ chân lông, nhưng có vòng tay hắn chở che, dù phong ba bão táp xung quanh dữ dội chừng nào, nàng cũng chẳng sợ.
Ứng Long phụng lệnh Hoàng Đế cắt đứt nguồn nước của Trạch Châu, có điều y vẫn ngỡ đây là kế công thành như lần trước.
Nghe kèn hiệu xung trận, y cùng Hiên Viên Hưu tập trung quân lên gò đất cao, chuẩn bị tấn công Trạch Châu, thì lại được lệnh của Di Bành án binh bất động.
Ứng Long lấy làm lạ, nhưng vẫn đứng yên tại chỗ đợi lệnh.
Trạch Châu thành nằm lặng bên bờ Hoạch Trạch cạn khô, từ xa trông lại, chỉ thấy từng vệt từng vệt sáng loang loáng, chính là khôi giáp của binh tướng phản chiếu ánh mặt trời, đủ biết trong thành phòng bị nghiêm ngặt tới đâu.
Hồi kèn vừa rúc như một lời tuyên cáo: nếu Trạch Châu thành không chịu đầu hàng, Hiên Viên tộc sẽ phát động tấn công. Lập tức, tất cả các binh sĩ trong thành đều căng thẳng chuẩn bị ứng chiến.
Phong Bá mặc võ phục sát người, ngoài áo khoác choàng đen, hiên ngang đi giữa hàng quân, cả Trạch Châu đều im phăng phắc, chỉ nghe thấy tiếng chân hắn. Bước lên thành lâu, hắn cao giọng nói: “Quân Hiên Viên đông gấp năm lần chúng ta nên nếu các ngươi muốn bỏ chạy, ta cũng rất thông cảm, ai không muốn đánh thì rời hàng ngũ ngay đi.”
Đợi một hồi, chẳng thấy ai bước ra, Phong Bá bật cười sảng khoái: “Các huynh đệ, đã vậy chúng ta quyết tử chiến đến cùng! Vì Xi Vưu!”
“Vì Xi Vưu!”
Tiếng ba quân hô theo vang dội cả đất trời.
Phong Bá tươi cười, đưa mắt nhìn gã gù đứng khuất trong góc tối, mặt gã đeo một chiếc mặt nạ bạc, tỏa ánh sang lạnh lẽo, cộng thêm ngoại hình dị dạng khiến người ta vừa thấy đã gớm, chỉ muốn quay đi.
Kẻ gù mang mặt nạ này chính là Vũ Sư mà Phong Bá hằng kính trọng, hai người bọn họ đã đồng lòng hợp sức đẩy lùi bao đợt tiến công của Hiên Viên.
Hai bên trao đổi một ánh mắt, đều thấu rõ quyết tâm tử chiến của đối phương.
Phong Bá mỉm cười nhoài người trên đầu