Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1343056
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3056 lượt.
y ngây ngất cả người.
Di Bành nhìn cảnh gió thổi mưa bay, hoa rơi phấp phới trước điện, quay sang cười bảo A Hành: “Phụ vương đã cau mày khó chịu rồi đấy, muội trì hoãn được một chốc, không trì hoãn được cả đời đâu.”
“Tuy hồ ly giảo hoạt, nhưng thể nào cũng có tay thợ săn bắt được nó.”
Di Bành thoáng sững người, đoạn lại bật cười: “Đã tra ra được lai lịch của nó, hẳn cũng nên biết những tay thợ săn tìm thấy nó đều đã chui vào bụng nó hết rồi.”
A Hành chỉ cười nhạt.
Di Bành nói tiếp: “Để ta nghĩ xem nào, muội đang ở đây, vậy kẻ nào đi tìm đồ con hoang kia giúp muội. Dưới gầm trời này cũng chẳng có mấy kẻ dám đối đầu với Hồ vương đâu nhỉ. Phụ vương có mời Xi Vưu tới tham dự hôn lễ, cả Vũ Sư cũng tới đây rồi mà Xi Vưu vẫn bặt tăm, lẽ nào hắn chính là thợ săn của muội?”
“Huynh đoán đúng đấy!” A Hành cười nhạt, “Chuyện gì huynh cũng tường tận cả, biết thừa chỉ cần nắm được chứng cứ là có thể tuyên án tử cả nhà ta, nhưng lại chẳng có cách nào chứng thực được, chắc bứt rứt lắm nhỉ?”
Di Bành giận tái mặt, âm trầm đáp: “Ăn miếng trả miếng thôi, nếu ta giết đồ con hoang kia, muội cũng chẳng có cách nào chứng minh là ta làm. Nói cho muội hay, ta đã biết nó là con của Xi Vưu, sao có thể không tính đến hắn? Ta đã bày sẵn trận pháp đợi đại giá Xi Vưu rồi, muội cứ chờ mà nhặt xác tên gian phu và đứa con hoang đó đi!”
A Hành xanh mặt, chỉ biết cắn chặt môi, cố trấn tĩnh.
Xương Phó và Vũ Sư tỷ đấu mãi vẫn chưa phân thắng bại, đột nhiên Hoàng Đế hạ lệnh: “Dừng tay cả đi!” Ông nhìn Xương Phó, mỉm cười bảo: “Đã là tỷ thí để kết giao bằng hữu, điểm tới thì nên dừng thôi.”
Tuy Hoàng Đế tươi cười hòa nhã nhưng giọng điệu vẫn không giấu được vẻ uy nghiêm kiên quyết. Xương Phó áy náy lắc đầu với A Hành, tỏ ý đã tận lực.
Hoàng Đế quay sang lệnh tùy tòng ban thưởng cho Vũ Sư.
Vân Tang cũng mềm mỏng góp lời: “Vũ Sư đã thay Vân Tang nghênh chiến, Vân Tang có chút phần thưởng muốn ban cho gã.” Nói rồi, nàng đưa mắt nhìn ả thị tỳ bên cạnh, ả thị tỳ bị bất ngờ, đành đưa chiếc hộp trong tay cho Vân Tang.
Vũ Sư bước lên trước, quỳ xuống tạ ơn rồi đứng dậy nhận lấy phần thưởng, nào ngờ Vân Tang thình lình giơ tay giật phăng mặt nạ của y xuống.
“Á…” Tiếng kêu kinh hoàng vang khắp đại điện, mấy ả thị nữ đứng gần đó hoảng hốt hét ầm lên rồi ngất xỉu.
Chỉ thấy gương mặt đó đã bị hắt độc thủy, máu thịt lẫn lộn, chằng chịt sẹo ngang sẹo dọc, trông còn khủng khiếp hơn mặt quỷ. Vũ Sư luống cuống lấy tay áo che mặt, quỳ sụp xuống đất, tựa hồ hổ thẹn đến nỗi chẳng dám ngẩng lên.
Vân Tang cầm mặt nạ đứng ngây ra, vẻ mặt bần thần như vừa đánh mất thứ gì, lát sau mới đưa trả lại Vũ Sư, “Xin lỗi, ta, ta không biết mặt ngươi… bị thương.” Nàng thầm trách mình lỗ mãng, Xi Vưu tinh minh nhường ấy, sau khi bật tăm mấy năm, thần lực lại càng cao thâm khó lường, các ngón huyễn thuật đều không thể qua được mắt hắn, nếu Vũ Sư là do kẻ khác đóng giả, lẽ nào Xi Vưu chẳng nhận ra?
Vũ Sư nhận lấy mặt nạ, vội vã đeo lên, lặng lẽ dập đầu rồi khập khiễng quay về chỗ cũ, tất cả mọi người đều tự động né tránh y, nhất là các nữ tử càng lộ vẻ ghê sợ.
Hoàng Đế nghiêm nghị lệnh cho Tông Bá, quan chủ quản lễ nghi: “Hành lễ!”
Xương Ý và Vân Tang bước đến trước mặt Hoàng Đế và Luy Tổ, chuẩn bị quỳ xuống hành đại lễ. Vân Tang tâm thần hoảng hốt, tuy nàng hiểu rất rõ mọi chuyện đang diễn ra, nhưng chẳng hiểu sao vẫn quyến luyến không nỡ buông bỏ, ánh mắt liếc về phía Vũ Sư. Y còng lưng xuống, khuất sau đám đông, chiếc mặt nạ che lấp hết nét mặt, giữa đại điện đông nghẹt người, ai nấy đều nghển cổ chăm chú theo dõi, chỉ sợ bỏ lỡ hôn lễ long trọng này, riêng mình y cứ cúi gằm mặt, vẻ không quan tâm.
A Hành kinh hồn bạt vía, nôn nóng nhìn ra cửa điện nhưng chẳng thấy bất cứ động tĩnh gì. Xi Vưu, chàng đã cứu được con gái chưa?
“Tiểu muội, hễ đầu gối Vân Tang chạm đất thì đứa con hoang của muội cũng tắt thở đấy.” Giọng Di Bành lạnh lẽo vẳng lại.
“Quỳ!”
Trong tiếng hô vang của Ty Lễ quan, Xương Ý và Vân Tang từ từ quỳ xuống, sắc mặt A Hành cũng dần dần tái đi. Một bên là tính mạng con gái, một bên là an nguy của mẹ và Tứ ca, nàng rõ hơn ai hết, nếu lúc này mình ra tay cứu con gái chính là giúp cho Di Bành đoạt được vương vị, đẩy mẹ và Tứ ca vào hiểm cảnh, nhưng còn tính mạng con gái nàng, tính mạng con nàng…
Di Bành tàn nhẫn giơ mệnh phù của Tiểu Yêu lên, toan bóp nát.
“Không được hành lễ!” A Hành thét lên.
Di Bành mỉm cười, trong cuộc cờ sinh tử na