Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từng Thề Ước

Từng Thề Ước

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1343061

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3061 lượt.

“Cháu vừa chạy vừa nhìn trộm Tiểu Yêu, muốn xem nó có trở về Cao Tân thật không. Cháu trông thấy một nam nhân rất giống Tiểu Yêu, Tiểu Yêu nhào đến ôm chân người đó, ông ta bèn ẵm Tiểu Yêu đi.”
Xương Phó xen vào: “Rất giống Tiểu Yêu à? Vậy chắc là người trong Cao Tân vương tộc rồi. Lần này chỉ có Quý Ly tới dự hôn lễ, nhưng Quý Ly không giống Thiếu Hạo, Tiểu Yêu và Quý Ly cũng đâu có giống nhau.”
“Tuy Tiểu Yêu không sợ người lạ, nhưng chỉ với Thiếu Hạo nó mới thân thiết như vậy thôi.”
“Không thể là Thiếu Hạo được, nếu y tới không lẽ nào lại không nói với muội.”
Một ý nghĩ vụt lóe lên trong đầu, A Hành đứng phắt dậy, vội vã chạy thẳng ra ngoài, “Muội biết là ai rồi, Tứ tẩu, chuyện ở đây giao cả lại cho tẩu đấy. Hôn lễ này liên quan tới sự an nguy của mẫu hậu và Tứ ca, bất luận thế nào cũng không được để xảy ra chuyện gì thất thố.”
“Cô cô ơi.”
A Hành ngoảnh lại, thấy gương mặt Chuyên Húc thoắt tái thoắt đỏ: “Tiểu muội sẽ không sao, phải không ạ?”
A Hành gượng cười, “Không sao đâu!”
Ra khỏi đại điện, A Hành đi thẳng tới tìm Di Bành.
Di Bành đang uống rượu mua vui cùng một đám vương tôn công tử. Thấy A Hành tiến lại, mọi người vội cung kính đứng cả dậy, chỉ riêng hắn vẫn ngồi bất động, còn tươi cười nâng chén kính rượu A Hành, “Thật hiếm hoi, mấy trăm năm nay ta không uống rượu cùng muội rồi.”
A Hành vào đề ngay: “Muội có chuyện riêng muốn nói với huynh.”
Mọi người nghe thấy lập tức biết ý lui ra.
A Hành hỏi thẳng: “Tiểu Dao đâu rồi?”
Di Bành cười, “Lạ thật, muội còn không biết con gái muội ở đâu, sao lại chạy đến hỏi ta.”
“Thôi đi, cả hai ta đều biết là huynh bắt Tiểu Dao mà.”
Di Bành nâng chén, thong thả nhâm nhi, “Con gái muội là Đại vương cơ Cao Tân, tội danh lớn thế này ta không gánh nổi đâu. May mà từ chiều đến giờ cả đám bạn bè bọn ta tụ lại cùng uống rượu mua vui, bọn họ là người các tộc khác nhau, không lý nào lại nhất loạt khai man để bao che cho ta được.”
A Hành gắng nén lo âu, ngồi xuống trước mặt Di Bành, giơ tay chặn chén rượu của hắn lại, “Được, cứ coi như huynh không làm gì Tiểu Dao đi, vậy huynh có biết cách nào để đưa được Tiểu Dao về không?”
Di Bành chòng chọc nhìn A Hành, “Ta và muội cùng nhau lớn lên, muội thừa biết ta đã quyết báo thù thì sẽ không dễ dàng ngừng tay, ta cũng thừa hiểu tính tình muội, ta dám khẳng định đứa nhỏ đó không phải của Thiếu Hạo, chỉ là ta nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi vì sao Thiếu Hạo lại chịu để một đứa con hoang làm hỗn loạn huyết mạch Cao Tân.”
“Rốt cuộc huynh muốn sao đây?”
“Ta muốn muội thừa nhận trước bàn dân thiên hạ rằng mình đã dâm loạn cung đình Cao Tân, cha đẻ của đứa nhỏ không phải Thiếu Hạo.”
“Ngươi đừng mơ!”
“Phải không đó? Xem ra tính mạng đứa nhỏ cũng chẳng mấy quan trọng với muội nhỉ?” Di Bành đẩy tay A Hành ra, mỉm cười nhấp một ngụm rượu, “Muội đã gặp kẻ đó ngoài Trạch Châu thành, chắc cũng hiểu giết một đứa nhỏ đối với hắn chỉ dễ như trở bàn tay.”
A Hành nghe nói liền tái mét mặt, Di Bành một hơi uống cạn chén rượu, nói tiếp: “Tối nay, trước khi Xương Ý và Vân Tang hành lễ, muội nhớ lấy. Một khi bọn họ hành lễ rồi, muội sẽ vĩnh viễn không bao giờ gặp lại đứa con hoang của muội đâu, vĩnh viễn!”
A Hành trừng mắt nhìn Di Bành, “Nếu con bé bị mất một sợi tóc, ta sẽ khiến ngươi không được chết yên lành đâu.”
Di Bành phá lên cười sằng sặc, cười đến nghẹt cả thở, trỏ về phía Triêu Vân phong: “Nếu làm tổn thương đứa nhỏ sẽ không được chết yên lành thì người không được chết yên lành nhất không phải ta đâu!”
A Hành quay ngoắt người bỏ đi, nhưng tâm hoảng ý loạn, lục thần vô chủ, hai chân cứ mềm nhũn ra, cả người run lên bần bật, không sao cất bước đi được. Bấy giờ nàng mới thật sự hiểu được cảm giác của người làm mẹ, dù bản thân phải chết cả trăm cả ngàn lần cũng không muốn con mình thương tổn một mảy may. Nếu chuyện này chỉ quan hệ đến sự an nguy của riêng bản thân mình, nàng sẽ chẳng hề do dự, đáp ứng Di Bành ngay lập tức, nhưng còn an nguy của mẹ nàng, Tứ ca, Tứ tẩu và Chuyên Húc nữa.
A Hành liêu xiêu bước đi, chợt lảo đảo khuỵu gối xuống đất.
Trên phố đèn đuốc sáng trưng, hoa giăng như biển, người qua lại như mắc cửi, phồn hoa náo nhiệt vô cùng, nhưng nàng lại như đang ở giữa vực sâu tối tăm lạnh lẽo, cả người run bắn lên. Hơn ai hết, nàng hiểu lúc này mình phải trấn tĩnh, nhưng cứ nghĩ đến sự thâm độc của Di Bành, nàng lại thấy hoang mang lo sợ, không sao nghĩ ngợi được gì, chỉ hận chẳng thể quỳ sụp trước mặt Di Bành, hy vọng hắn thả Tiểu Yêu ra.
Một cánh tay rắn chắc bỗng nắm lấy A Hành, kéo nàng đứng dậy. A Hành ngẩng lên nhìn, liền trông thấy Xi Vưu.
Dưới ánh đèn rực rỡ, gương mặt hắn hiện lên rõ ràng đến từng chân tơ kẽ tóc, đầu mày cuối mắt đượm vẻ mệt mỏi, chỉ riêng đôi mắt vẫn sáng như sao.
A Hành chợt thấy lòng nhẹ hẳn đi, nàng khóc òa lên thành tiếng. Bất chấp đang ở giữa phố, bốn bề kẻ lại người qua, Xi Vưu bèn vòng tay ôm chặt lấy nàng, vỗ vỗ lưng nàng an ủi: “Đừng sợ, đừng sợ mà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Hắn bắt Tiểu Yêu đi rồi.”
“Ai b


XtGem Forum catalog