Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từng Thề Ước

Từng Thề Ước

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1343053

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3053 lượt.

i trọng chuyện này, lỡ có kẻ nào xấu bụng phao tin đồn nhảm, e rằng hôn sự tốt lành sẽ lại hóa thành điềm xấu, không được trời cao phù hộ.
“Hay là dùng Loan điểu kéo xe, bay đến Thượng Viên cung?”
“Tuyệt đối không được!” Đây là điều tối kỵ của Hiên Viên, dân chúng Hiên Viên quốc có đến hơn chín phần là Nhân tộc, lúc mới lập quốc, Hoàng Đế đã quy định mọi chuyện đều phải lấy Nhân tộc làm trọng, các nghi thức trọng đại cũng đều tuân theo lễ nghi của Nhân tộc.
Vân Tang liền đặt hai tay lên ngực, lật tay làm mây, úp tay làm mưa, mây ráng đan xen, kết thành một con đường giữa không trung, lung linh rực rỡ, lộng lẫy khôn xiết, tuấn mã hí vang, kéo xe long phượng chạy băng băng trên đường.
Bách tính đều ngẩn ra chiêm ngưỡng đến hoa cả mắt, rào rào vỗ tay hoan hô.
A Hành đành bất lực nhìn đoàn xe đi tiếp, có điều gây náo loạn một hồi như vậy, cũng coi như tranh thủ được chút thời gian.
Thấy A Hành hớt hải quay về Thượng Viên cung, Xương Phó lo lắng hỏi: “Tìm thấy Tiểu Yêu chưa?”
A Hành ghé tai Xương Phó thì thào: “Xi Vưu đã đi tìm rồi, tẩu nhất định đừng để Tứ ca biết đấy, kẻo Tứ ca lại nổi giận. Muội mệt mỏi lắm rồi, thật đấy…”
Xương Phó thở dài: “Ta hiểu.” Nàng cũng là mẹ, đương nhiên hiểu tâm tình người mẹ khi con nhỏ xảy ra chuyện, nếu đổi lại là nàng, e rằng đã hồn vía lên mây, cuống cuồng hoảng loạn, bất chấp mọi thứ từ lâu rồi, ít ra A Hành còn biết lấy đại cuộc làm trọng.
“Đợi chút nữa Vân Tang đến, phiền tẩu ra sức trì hoãn hôn lễ của họ nhé.” Xương Phó là tộc trưởng Nhược Thủy tộc, nắm binh quyền trong tay nên Hoàng Đế có phần khách khí với nàng hơn với A Hành.
Xương Phó chẳng hỏi gì thêm, lập tức nhận lời: “Được, ta sẽ ráng trì hoãn đến tận lúc phụ vương nổi giận, không thể không hành lễ mới thôi.”
Khi xe long phượng chở Xương Ý và Vân Tang đến cửa điện, Xương Phó bèn dẫn một đám thiếu nữ Nhược Thủy, trang điểm lộng lẫy ra đón Vân Tang.
Mọi người trong đại điện ngớ ra, trong nghi thức đâu có màn này!
Chỉ thấy Xương Phó cười rạng rỡ: “Sớm đã nghe danh Vân Tang của Thần Nông tộc được xưng tụng là sen trắng trong mây, tiếc rằng bấy lâu nay chẳng có duyên kết giao.”
Vân Tang khẽ gật đầu: “Vân Tang cũng nghe nói nữ tộc trưởng Nhược Thủy không chỉ là đóa Nhược Mộc đẹp nhất, mà còn là chiến sĩ dũng cảm nhất Nhược Thủy.”
“Từ rày trở đi hai ta là người một nhà rồi, Nhược Thủy tộc bọn muội khi kết giao bằng hữu, phải thử xem phân lượng của bằng hữu trước, chẳng hay nghi thức kết giao của Thần Nông tộc thế nào? Liệu có chê chúng ta quá hoang dã thô lỗ chăng?”
Vân Tang mỉm cười: “Tuy nghi thức bề ngoài có khác nhưng đạo lý bên trong cũng vậy mà thôi. Ưng tìm bạn để cùng bay, chuột kéo bầy mà đào lỗ.”
Xương Phó bèn cởi chủy thủ đeo bên mình trao cho thị nữ đằng sau, “Theo tập tục Hiên Viên, trong ngày thành hôn kiêng động dao động kiếm, chẳng hay vương cơ có bằng lòng tỉ đấu linh lực với muội chăng? Chúng ta kết giao bằng hữu?”
Dân chúng Hiên Viên vốn dũng mãnh, tỷ võ so tài là chuyện rất thường, trên đại điện lại có không ít võ tướng xuất thân dân gian, nghe nói đều cao giọng hoan hô.
Vân Tang từ nhỏ chỉ ưa tĩnh không ưa động, không mấy thành thạo pháp thuật giao chiến, tự biết mình không phải đối thủ của Xương Phó, nhưng Xương Phó đã có lời mời, nàng cũng không thể từ chối, bằng không sẽ khiến bách tính Hiên Viên kiêu dũng thiện chiến xem thường Thần Nông. Đang lúc do dự, chợt một giọng đàn ông khàn khàn vang lên sau lưng nàng, “Thịnh tình của vương tử phi thật khó khước từ, nhưng theo tập tục Thần Nông, tân nương không được động thủ trong hôn lễ, để tại hạ thay Trưởng vương cơ tiếp mấy chiêu của vương tử phi vậy.”
Xương Phó chỉ muốn kéo dài thời gian, còn đánh nhau với ai mà chẳng vậy, bèn đáp ứng ngay.
Một gã nam tử lưng gù mang mặt nạ khập khiễng bước ra. Mộc Cận từng miêu tả cặn kẽ về gã quái nhân xấu xí dưới trướng Xi Vưu nên Vân Tang thoạt nhìn đã biết ngay y chính là Vũ Sư, trợ thủ đắc lực của Xi Vưu. Nghe nói y thần lực cao cường, xuất thân cũng không tầm thường, vốn là người thuộc Xích Thủy thị, một trong Tứ thế gia, vi phạm gia quy nên bị trục xuất.
Rõ ràng là mới thấy lần đầu, nhưng chẳng rõ tại sao, Vân Tang lại cảm thấy người này quen quen như đã từng gặp gỡ. Nàng ngẩn ra nhìn theo bóng dáng y.
Xương Phó gỡ Nhược Mộc hoa bên mai tóc xuống, búng lên không, một đóa hoa lập tức biến thành hai, hai thành bốn, bốn thành tám… chỉ trong nháy mắt đã thành cả một trận mưa hoa, đổ ập về phía Vũ Sư.
Vũ Sư đứng yên bất động, mây trắng lững lờ bốc lên từ đỉnh đầu y, từng đám trôi bồng bềnh giữa đại điện, rồi mưa đổ xuống thành hàng như một bức rèm châu lóng lánh buông trước mặt Vũ Sư, chặn đứng cơn mưa hoa kia lại, những đóa hoa đỏ rực chạm phải rèm châu, liền tan ra theo làn nước.
Tuy Vũ Sư bộ dạng xấu xí nhưng pháp thuật lại đẹp mắt vô cùng, mây tụ mây tan, mưa đổ mưa tạnh, tiêu sái tùy ý, phối hợp với một trời hoa đỏ của Xương Phó, thật chẳng khác nào bức Giang Nam xuân vũ đồ, những kẻ đứng bên quan sát chẳng hề thấy gì hung hiểm, chỉ thấ


XtGem Forum catalog