XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từng Thề Ước

Từng Thề Ước

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342860

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2860 lượt.

ng, Xi Vưu lập tức cưỡi Tiêu Dao từ dưới lòng đất vọt lên, đứng giữa không trung, hai tay kéo gò đồi cao thành đỉnh núi.
Linh lực của Xi Vưu và Thiếu Hạo đụng độ trực tiếp với nhau, nước sông biến thành năm con rồng lớn, quấn lấy đỉnh núi cao ngất, thủy long muốn đánh đổ núi, núi lại muốn đè chết thủy long.
Hai vị thần linh lực cao cường nhất thiên hạ giao chiến khiến đất rung núi chuyển, cát bay đá chạy, trời đất tối sầm, tựa hồ trời long đất lở tới nơi, thế giới sắp đến hồi hủy diệt, ngay mấy kẻ thần lực cao cường như Phong Bá, Vũ Sư cũng chẳng dám lại gần, mọi người đều hốt hoảng tránh né, cả đất trời đều biến thành chiến trường của Xi Vưu và Thiếu Hạo.
Kịch chiến hồi lâu, năm con thủy long thân mình to lù như ang nước đã riết chặt ngọn núi, khiến nó càng lúc càng nhỏ lại, sắp sụp đổ tới nơi. Xi Vưu đứng trên lưng đại bàng quát lên một tiếng, xông thẳng về phía thủy long, vận sức ném trường đao trong tay ra, trường đao biến thành một lưỡi dao khổng lồ đỏ lòe màu máu, thế như sấm sét bổ xuống, chém chết hai con thủy long. Trong tiếng rú đau đớn của thủy long, Xi Vưu cũng bị đám thủy long cuồng nộ đánh rớt khỏi lưng đại bàng, rơi thẳng xuống vực sâu, bị dòng nước xiết cuốn đi mất tích.
Bọn Ứng Long, Ly Oán đồng loạt rộ lên hoan hô trong khi bọn Vũ Sư, Phong Bá lại đùng đùng phẫn nộ, bi thương tràn lòng ngực, thét lên: “Xi Vưu!”
Tiêu Dao rít lên, lao bổ xuống vực, xông pha dưới nước, quyết tìm cho được Xi Vưu.
Thời gian nặng nề trôi qua, khi mọi người đều ngỡ rằng Xi Vưu đã chết chắc, bắt đầu rơi vào tuyệt vọng, chợt thấy hắn ngạo nghễ đứng trên lưng đại bàng vọt lên khỏi vực nước sâu, sắc mặt lạnh băng, khóe môi còn vương vết máu, lớn tiếng quát: “Nổi trống!” Hắn đánh đối phương trọng thương, đối phương cũng đả thương hắn. Nhìn khắp đại hoang hiện giờ, có thể dựa vào thần lực đả thương hắn chỉ có mình Thiếu Hạo, té ra trận này Thiếu Hạo lại đích thân tới hỗ trợ.
Xi Vưu bất ngờ đã đành, Thiếu Hạo còn kinh ngạc hơn. Y đã dốc toàn bộ linh lực kết hợp cùng trận pháp được bố trí cẩn mật, vậy mà vẫn địch không lại một Xi Vưu chỉ tùy cơ ứng biến. Tuy y và Thanh Dương thần lực cao cường nhưng vẫn phải dùng tâm pháp khống chế linh khí trong thiên địa theo ý mình, còn Xi Vưu lại như hùng ưng giữa trời cao, cá bơi trong làn nước, hòa làm một thể với thiên địa tạo hóa, đại đao vô hình, tùy ý sử dụng.
Si Mỵ Võng Lượng thúc trống thùng thùng, Phong Bá và Vũ Sư nhận lệnh toàn lực tấn công, mưa lớn nghiền nát tất cả, gió to tấn công mọi thứ, lại thêm địa hình đảo ngược khiến nước lụt tràn lan khắp nơi, phá tan trận thế của Hiên Viên tộc, tướng sĩ Hiên Viên bỏ chạy tứ tán.
Ứng Long đành biến lại nguyên hình, toan xông ra ngăn dòng nước lũ. A Hành hỏi Thiếu Hạo: “Không thể khiến nước rút trở về sông ngầm dưới đất ư?”
Thiếu Hạo sắc mặt tái nhợt, máu tươi thấm ra đỏ ngực. Vừa rồi Xi Vưu chém đứt hai con thủy long của y, hiển nhiên cũng đã đả thương y, dẫu có tái đấu, e rằng vẫn sẽ thất bại. Y lắc đầu, “Để ngăn nước lũ, Xi Vưu đã lao xuống lòng đất, nâng cao mặt đất lên, thực ra vẫn có thể hồi phục lại như cũ, nhưng vừa nãy Bắc Minh côn vì cứu Xi Vưu đã quẫy loạn dưới đó, vô tình phá hủy tất cả mạch ngầm bên dưới rồi. Địa thế bị hủy, nghịch chuyển trời đất, nhất định sẽ xảy ra nạn lớn, hiện giờ bấy nhiêu nước lũ mênh mông này chẳng biết đổ đi đâu, chỉ có thể hoặc nhấn chìm Thần Nông, hoặc nhấn chìm Hiên Viên, không phải chúng chết thì là ta chết mà thôi.”
Dòng nước lũ phía trước bị Xi Vưu nâng núi lên ngăn chặn đã đổ ngược trở lại, trong khi nước phía sau vẫn cuồn cuộn tràn ra như một con sông trên mặt đất, mắt thấy cả vùng hoang sắp hóa thành biển nước tới nơi, Thiếu Hạo vội bảo A Hành: “Nàng lập tức đem quân rút lui, ta sẽ mở một nhánh sông, dẫn nước lũ chảy ra biển.”
Ứng Long cũng khuyên A Hành: “Vương cơ, mau rút đi thôi, thần không chống chọi được lâu nữa đâu.”
Phong Bá và Si Mỵ Võng Lượng đứng trên đỉnh núi, trông thấy trận thế Hiên Viên bị nước lũ chia năm xẻ bảy, tướng sĩ bỏ chạy tán loạn, nhất loạt ồ lên hoan hô: “Chúng ta thắng rồi, chúng ta thắng rồi!”
Xi Vưu đứng lặng quan sát mọi thứ, vẻ mặt mệt mỏi khôn kham, ánh mắt chất ngất bất lực và đau đớn.
A Hành cưỡi A Tệ bay lên, phóng mắt nhìn ra xa, chỉ thấy mặt đất mênh mông nước, nhánh sông của Thiếu Hạo vẫn chưa mở xong, mà Ứng Long đã kiệt sức trước đòn hợp công của Phong Bá và Vũ Sư, Hiên Viên tộc đang dần rơi vào đường cùng.
Đưa mắt nhìn những gương mặt kinh hoàng của tộc nhân, nàng hiểu chỉ cần rút lui một lần này thôi, bọn họ sẽ thất bại liên tiếp, cứ thế cho tới ngày rút khỏi Hiên Viên sơn.
Gương mặt non nớt cố làm ra vẻ kiên cường của Chuyên Húc, dung nhan tiều tụy già nua của Hoàng Đế, bách tính tuyệt vọng bi ai trong Hiên Viên thành, vô số nam tử Hiên Viên vì nước quên thân như Nhạc Uyên, cùng vợ và con gái họ… Nàng không thể để bọn họ chết đói như mẹ của cô bé kia được! Nàng không thể để bọn Nhạc Uyên chết không nhắm mắt!
Không, quyết không thể rút lui!
Ứng Long ngẩng đầu rống lên, van nài A Hành lập