Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần

Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần

Tác giả: Nguyễn Sênh Lục

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341214

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1214 lượt.

loa như vậy cho xong chuyện.
Trong kỳ nghỉ hè chuẩn bị lên cấp ba, không có bài tập gì cả, cũng không bị ba mẹ cằn nhằn, Long Vịnh Thanh chơi đùa cực kỳ thoải mái và vui vẻ, nhiều lúc lặng lẽ kéo Triệu Ngôn Thuyết trốn đi hẹn hò ở những nơi vắng vẻ phía sau ngọn núi. Phong cảnh của thôn Long Sơn đúng là rất đẹp, đứng trên vách đá phía sau ngọn núi, có thể nhìn thấy rất rõ, từng vạt, từng vạt hoa màu xanh biếc trải dài về phía chân trời. Ở đó trồng đủ các loại cây nông nghiệp, khi gió thổi tới, sẽ mang theo từng làn hương thơm của hoa cỏ dại quyện lẫn với mùi của bùn đất, rất mê hoặc lòng người.
Long Vịnh Thanh rất nghịch ngợm, nhiều khi nhân lúc Triệu Ngôn Thuyết đang ngồi đọc sách trên bãi cỏ, đột nhiên cô nhảy chồm lên từ phía sau, rồi cứ ôm lấy cổ anh như đỉa đói, bắt anh cõng cô xuống núi cho bằng được, lúc đó cô mới buông tha. Có một lần, Long Vịnh Thanh lại nhảy chồm lên như thế, ai ngờ đúng lúc Triệu Ngôn Thuyết cúi người xuống buộc giây giày, cô nhảy vào khoảng không, cả người suýt nữa bay vọt qua lưng anh, Triệu Ngôn Thuyết cũng không phòng bị, bị cô đâm vào đằng sau lưng, đột nhiên cả hai cùng lăn lông lốc xuống theo sườn dốc của chân núi. Sườn núi này không dốc lắm, cũng không có nhiều đá, trên đó mọc một thảm cỏ dày, giống như một tấm thảm dày bằng bông, cho dù lăn xuống cũng sẽ không bị thương. Cho dù như thế, Triệu Ngôn Thuyết vẫn ý thức được phải ôm Long Vịnh Thanh vào lòng, lần đầu tiên được một người con trai ôm như thế này, Long Vịnh Thanh vừa căng thẳng vừa kích động, trái tim nhảy nhót tưng bừng trong lồng ngực, cho đến khi chạm đất an toàn mới bừng tỉnh lại.
Đây là lần đầu tiên họ mặt đối mặt ôm nhau như thế này, cách một lớp vải mỏng của áo quần mùa hè, có thể cảm nhận được cơ thể ấm áp bất thường của người kia, Triệu Ngôn Thuyết mặt đỏ đến tận mang tai, có chút mắc cỡ định rời khỏi người cô, nhưng Long Vịnh Thanh lại giơ tay ra ôm lấy eo anh, cười hỉ hả ở trong lòng anh, “Triệu Ngôn Thuyết, hóa ra anh gầy như thế này à, trên người chẳng có chút thịt nào.”
“Em thì mập lắm hả? Mấy cục xương đâm anh đau chết đi được.” Triệu Ngôn Thuyết nghiêm mặt, xấu hổ quay người đi nơi khác. Vừa nói xong, lại thấy có gì không ổn, cảm thấy cứ ôm nhau như vậy không đúng lắm, nhưng làm cách nào cũng không nghĩ ra được, giống như bị thu hút bởi màu sắc rực rỡ của hoa anh túc, rõ ràng biết nó có độc, nhưng cũng không biết làm cách nào để đừng bị nó quyến rũ, vẫn chầm chậm giơ hai tay ra phía bông hoa đó.
“Vậy chúng ta cố gắng ăn nhiều vào, khi lớn lên trở thành hai bé bự, như vậy, sau này ôm nhau sẽ cảm thấy mềm mại hơn.” Long Vịnh Thanh dụi đầu, rỉ rả trong lòng anh, nói xong lại bật cười “hắc hắc”.
Triệu Ngôn Thuyết tưởng tượng ra dáng vẻ béo ú khi họ lớn lên, cũng cảm thấy buồn cười, hai người cứ thế nằm cười trên mặt đất. Lúc này, trên đầu họ đột nhiên vọng đến giọng nói ngạc nhiên của một người đàn ông, “Hai cháu đang làm gì thế?”
Hai người vội vàng rời nhau ra, có chút nhếch nhác bò từ trên cỏ dậy. Long Vịnh Thanh sợ chết khiếp, nghĩ rằng đã bị người quen trong thôn nhìn thấy, kết quả là ngẩng đầu nhìn lên mới phát hiện, hóa ra đó là người đàn ông kỳ lạ đã gặp hai lần trước cổng bệnh viện, nơi mẹ Long làm việc.
“Hai cháu yêu nhau à? Yêu sớm là không tốt đâu đấy.” Người đàn ông đó mặc một chiếc áo trắng tinh, đeo thêm một cặp kính gọng vàng, người cao gầy, nhìn dáng vẻ rất thanh lịch, hai mày nhíu chặt, nhìn Long Vịnh Thanh với ánh mắt đau lòng không thể nào che giấu được.’’
“Bớt lo chuyện người khác đi.”
Gặp người không quen, Long Vịnh Thanh “xùy” một tiếng, kéo Triệu Ngôn Thuyết chạy về phía thôn làng. Triệu Ngôn Thuyết bị cô kéo lấy tay áo chạy theo, mấy lần quay đầu nhìn người đàn ông đó, sau đó không kìm được hỏi Long Vịnh Thanh, “Em quen chú ấy à?”
“Không quen.” Long Vịnh Thanh bĩu môi, “Như bị thần kinh ấy, mỗi lần gặp mặt cứ bắt chuyện với em.”
“Sao anh cứ cảm thấy chú ấy trông rất quen, hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải.” Triệu Ngôn Thuyết kéo cánh tay của Long Vịnh Thanh, nói cô chạy chậm lại, từ từ lục lại trí nhớ những hình ảnh có liên quan đến người đàn ông đó, cuối cùng lấy tay đập vào đầu một cái, đột nhiên nhớ ra rồi, “Anh nhớ ra rồi, năm ngoái sinh nhật của anh và Ngôn Từ, ba anh tổ chức tiệc mừng ở một khách sạn trong thành phố, trong số những người được mời có chú ấy, hình như là con trai của chủ tịch thị trấn, tên là Lâm Quốc Đống, không hiểu sao ba anh lại còn cãi nhau với chú ấy. Đợt trước nghe ba anh nói, vợ chú ấy vừa mới mất vì ốm đau gì đó, chú ấy mới ba mươi ba tuổi, lại không có con, cũng đáng thương lắm.”
Long Vịnh Thanh chẳng hứng thú với những chuyện nhảm nhí của người khác, kéo Triệu Ngôn Thuyết đi tiếp, “Mặc kệ ông ta có đáng thương hay không, em chỉ cầu mong sao chú ấy đừng nói chuyện này với mẹ em. À, mà chắc không đâu, em nhìn thấy ông ấy cãi nhau với mẹ em, cãi nhau to lắm, quan hệ giữa họ chắc chắn không tốt lắm đâu.”
Tiếp theo đó là những việc chuyện liên quan đến việc nhập học, sức khỏe của mẹ Quan Quan đã tốt hơn nhiều