Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần

Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần

Tác giả: Nguyễn Sênh Lục

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341220

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1220 lượt.

phải tiếp tục đi cho đến tận cuối cùng.
Học kỳ mới bắt đầu, Long Vịnh Thanh ngoan lên rất nhiều, bởi vì sau khi ông nội của gia đình nhà họ Triệu qua đời, cả nhà sẽ chuyển vào thành phố. Nếu như cô thi không đậu vào trường Nhất Trung, sẽ không thể nào học cùng trường với Triệu Ngôn Thuyết được, điều này cũng có nghĩa là, hai người họ sẽ không có cách nào gặp nhau. Nghĩ đến đây là Long Vịnh Thanh lại cảm thấy rầu rĩ, thế là bắt đầu chăm chỉ nghe giảng bài, cố gắng tự mình làm hết tất cả các bài tập của các môn học. Thời gian giải lao cũng không đi lung tung theo Triệu Ngôn Từ nữa, ngay cả khi đi vệ sinh cũng phải tranh thủ đọc nhẩm từ mới tiếng Anh.
Lớp học của Triệu Ngôn Từ ở ngay chân cầu thang, phía bên kia cầu thang là nhà vệ sinh nữ. Mỗi lần cô đi ngang qua lớp học của Triệu Ngôn Từ, anh đều đứng mai phục đằng sau cửa, sau đó đợi khi cô không chú ý, đột nhiên xông ra, dọa cho cô giật mình.
“Conversation... C-O-N-V”, Long Vịnh Thanh đang lẩm nhẩm đọc từ mới, đi về phía nhà vệ sinh, Triệu Ngôn Từ lại diễn lại trò cũ, đang định nhảy ra dọa cô, nhưng lại bị dáng vẻ của cô dọa cho hết hồn, hai mắt đăm đăm, miệng thì lẩm bẩm, điệu bộ kỳ quái, vỗ vai cô từ đằng sau, kỳ lạ hỏi: “Long Vịnh Thanh, cậu bị trúng tà à? Lẩm bẩm cái gì thế?”
Tiếp theo đó là điền nguyện vọng, Triệu Ngôn Thuyết, còn có cả Vịnh Lục, đương nhiên là chọn trường Nhất Trung, điều này đương nhiên là chẳng có gì phải băn khoăn, nhưng Long Vịnh Thanh, mặc kệ sự phản đối từ phía gia đình, cũng chọn trường Nhất Trung. Điều làm mọi người bất ngờ hơn nữa là Triệu Ngôn Từ cũng chọn trường Nhất Trung.
Đối diện với sự chất vấn của mọi người, Triệu Ngôn Từ chẳng thèm để ý, “Có gì đâu? Long Vịnh Thanh chọn vào đó được, chẳng nhẽ con không được? Lần này con thi rất tốt, mỗi tờ giấy thi con đều viết hết từ đầu đến cuối, chẳng để trắng tờ nào.”
“Ngôn Từ, con có cần phải suy nghĩ lại không?” Mẹ Triệu lo lắng.
“Con mặc kệ, không cho con học trường Nhất Trung, con sẽ không thèm đi học nữa, để con vào công ty của ba làm việc cũng được, dù sao mọi người cũng đều nghĩ con học hành chẳng đâu vào đâu.” Triệu Ngôn Từ giở lý sự cùn ra, mẹ Triệu bó tay, đành phải theo anh.
Có điều, may mà “ông trời không phụ lòng người”. Ngày công bố điểm thi, Long Vịnh Thanh bất ngờ đủ điểm vào Nhất Trung, điểm thi vừa suýt soát điểm chuẩn, thoát hiểm được nhập học vào Nhất Trung, không uổng công cô nỗ lực cả một học kỳ. Còn Triệu Ngôn Từ, chưa từng chăm chỉ học ngày nào, đương nhiên là kết quả thi rất thảm hại, mặc dù chưa bị đếm ngược từ dưới lên, nhưng so với trạng nguyên toán học Triệu Ngôn Thuyết thì đúng là một trời một vực. Ba Triệu phẫn nộ dạy cho Triệu Ngôn Từ một bài học, Triệu Ngôn Thuyết đứng một bên nói giúp mãi, ba Triệu mới nguôi ngoai cơn giận. Ai ngờ, Triệu Ngôn Từ đột nhiên không biết điều nói một câu: “Ba, không phải ba có tiền sao? Ba xây cho trường Nhất Trung một cái thư viện gì đó, để hiệu trưởng phá lệ nhập con vào học.”
Ba Triệu đập bàn đứng dậy, “bốp, bốp” cho hai cái tát vào mặt Ngôn Từ, “Cái đồ không có chí tiến thủ, suốt ngày chỉ suy tính chuyện không đàng hoàng, sớm muộn gì cũng hỏng người.”
“Không cho con vào học trường Nhất Trung, con sẽ bỏ nhà ra đi.” Triệu Ngôn Từ bảo thủ đến ngạc nhiên, đổ thêm dầu vào lửa, hét lên.
Ba Triệu giận đến nỗi tháo dây nịt ra, đánh cho Ngôn Từ một trận tơi bời, cuối cùng phạt cậu bằng cách bắt quỳ cả đêm trước bài vị của ông nội. Cho dù có bị như vậy, Triệu Ngôn Từ cũng không vứt bỏ “ước mơ vĩ đại” vào học trường Nhất Trung, cho dù điểm thi cách điểm chuẩn gần những hai trăm điểm.
Thực ra có nhiều lúc, đạo lý chỉ là đạo lý mà thôi, nói rồi thì thôi, chẳng có phụ huynh nào vì đạo lý mà ép con mình vào đường chết cả, cho nên khi thấy Triệu Ngôn Từ sắp xếp hành lý, hơn nữa khi năm lần bảy lượt nhảy từ ban công tầng hai xuống lúc nửa đêm, chuẩn bị cho việc “bỏ nhà ra đi”, ba Triệu đành phải mất mặt, đến văn phòng của hiệu trưởng trường Nhất Trung uống trà suốt buổi chiều. Sau khi uống trà, trường Nhất Trung bắt đầu xây dựng nhà thi đấu bóng rổ quy mô lớn mà lâu nay do thiếu kinh phí không khởi công được. Và một buổi chiều nào đó, thư chuyển phát nhanh đến nhà của gia đình họ Triệu, mang đến một tờ thông báo nhập học có đóng dấu đỏ tươi của trường Nhất Trung.
*****
Mùa hè này là khoảng thời gian nở mày nở mặt nhất trong đời của Long Vịnh Thanh, bởi vì cô sắp được vào học tại trường Nhất Trung, từ trước đến nay, Long Vịnh Thanh toàn bị làm tấm gương phản diện trong học tập, nay lại đột nhiên thi đậu vào trường Nhất Trung, làm cho một thôn làng không mấy lớn lắm bỗng chốc trở nên xôn xao, những vị phụ huynh có con cái không ham học, ùn ùn kéo nhau đến nhà mẹ Long xin chia sẻ bí quyết dạy con, làm cách nào để con cái trở nên đam mê với học hành, thời gian đó, mẹ Long gần như trở thành một nữ minh tinh sáng giá.
“Ôi chao, thực ra tôi cũng có dạy dỗ gì đâu, chắc là bữa nay lớn rồi, tự hiểu ra mọi chuyện ấy mà.” Mẹ Long cũng không nói ra được nguyên nhân cụ thể, mỗi lần đều trả lời qua