Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần

Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần

Tác giả: Nguyễn Sênh Lục

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341190

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1190 lượt.

hĩ đen tối này ra khỏi đầu, quay người bỏ đi, “Đợi cháu suy nghĩ xong, cháu sẽ mượn máy của bạn học nhắn tin cho chú. Chú đừng chủ động đến tìm cháu nữa, cũng đừng đi làm phiền gia đình nhà họ Long nữa, nếu không cả đời này, cháu sẽ không gặp chú nữa.”
“Được, được, được.” Lâm Quốc Đống gật đầu liên tục, nhìn thấy Long Vịnh Thanh sắp đi, vội vàng đuổi theo, lấy trong túi áo ra một cái phong bì dày cộp, nhét vào người Long Vịnh Thanh, “Vịnh Thanh, cháu cầm lấy một ít tiền trước, đi mua một ít quần áo, giày dép mới, con gái không phải ai cũng thích những thứ này sao? Tiêu hết rồi thì nhắn tin cho chú, chú sẽ đưa qua bất cứ lúc nào.”
Long Vịnh Thanh lạnh lùng đẩy trả lại phong bì cho Lâm Quốc Đống, “Gia đình nhà họ Long tuy không khá giả, nhưng chưa bao giờ để cho cháu thiếu thốn cái gì, hơn nữa, có một số thứ, không thể mua được bằng tiền.”






Từ ngày đó, Long Vịnh Thanh luôn bị giằng xé bởi những mâu thuẫn trong lòng. Trước đây mỗi lần không quyết định được việc gì, cô đều đi tìm Triệu Ngôn Thuyết trao đổi, Triệu Ngôn Thuyết cũng đều chỉ dẫn cho cô rất rõ ràng, giúp cô có được lựa chọn chính xác, cho nên từ bé đến lớn cô chưa từng biết đến hoang mang, từ trước đến nay chưa từng bị dằn vặt, đấu tranh khổ sở như bây giờ. Đấu tranh tư tưởng khổ sở được mấy ngày, cô thực sự chịu không nổi nữa, quyết định quẳng tự tôn sang một bên, chủ động gọi điện cho Triệu Ngôn Thuyết, chủ động làm lành với anh. Thế là, khi nghỉ giải lao, cô mượn điện thoại di động của bạn học, gọi điện cho Triệu Ngôn Thuyết, nhưng không ngờ, người nghe máy lại là mẹ Triệu.
“Vịnh Thanh à, cháu tìm Ngôn Thuyết hả? Ủa, cháu không biết hả? Ngôn Thuyết đi Mỹ làm cái gì mà trao đổi sinh viên gì gì đó, đi khoảng nửa năm rồi, hết hè mới về, đến nước Mỹ rộng lớn như thế, bác nói với ba Triệu mua di động mới cho Ngôn Thuyết, máy cũ giữ lại để bác dùng, cháu có việc gì không?”
Giọng nói của mẹ Triệu truyền sang, Long Vịnh Thanh nghe mà cứ như từ một thế giới nào vọng đến, cô nhìn điện thoại trầm ngâm một lúc, nhẹ nhàng nói một câu, “Không có việc gì ạ.” Sau đó muốn ngắt điện thoại, mẹ Triệu đột nhiên gọi cô lại, “Vịnh Thanh này, việc của cháu, bác đã nghe Ngôn Từ nói rồi, kỳ thực bác cũng chẳng biết phải nói gì, cũng chỉ biết nói là ông trời trêu ngươi, cháu cũng đừng để ý làm gì. Còn nữa, đó là... Nếu như cháu không có việc gì, thì đừng tìm Ngôn Thuyết nữa, ba nó đã bắt đầu liên hệ cho nó một trường đại học ở nước ngoài, muốn nó sang năm, hoặc sang năm nữa đi du học. Dù sao đi nữa học ở nước ngoài về cũng sẽ có tiền đồ hơn là học ở trong nước, cháu thấy thế có đúng không? Nếu như không có việc gì quan trọng, những việc chơi bời gì gì đó thì thôi, đừng tìm nó nữa. Còn nữa, việc cháu tìm Ngôn Thuyết, nhất định không được nói với ba của Ngôn Thuyết, gia đình họ Triệu có thù oán với gia đình nhà họ Lâm. Năm đó, gia đình nhà bác chưa ra đây làm ăn, ông Lâm chủ tịch thị trấn nhận tiền hối lộ, chung vốn với người khác mở một mỏ than trái phép, ngang nhiên cho người đến đào mộ phần của dòng họ Triệu lên, đến mộ của bà nội Triệu Ngôn Thuyết cũng bị xới tung. Cái gì đình họ Lâm đó, có người làm to từ đời này sang đời khác, vừa có tiền của vừa có quyền lực, nhà bác không làm gì được họ, nhưng ít nhất, cũng không thèm qua lại với người nhà họ Lâm...”
Long Vịnh Thanh thở dốc, hơi thở ngày càng gấp gáp, cổ họng khô cứng lại, đau đớn. Để tránh không cho bản thân mình bật khóc thành tiếng vì tủi thân, cô vội vàng lấy cớ ngắt điện thoại, “Cháu xin lỗi bác Triệu ạ, cháu còn có tiết, cháu ngắt máy trước đây ạ.”
Tắt điện thoại xong, cô lê bước vào phòng học, ngồi ngơ ngẩn một lúc lâu ở chỗ ngồi của mình, dần dần mới hiểu ra một số chuyện. Cuối cùng cô cũng đã hiểu, tại sao Triệu Ngôn Thuyết cứ khăng khăng không muốn công khai quan hệ giữa hai người, cứ bí mật yêu cô như thế, không chỉ vì Triệu Ngôn Thuyết, nguyên nhân chính là ở mẹ Triệu, mẹ Triệu tuyệt đối sẽ không đồng ý để Ngôn Thuyết yêu đương với loại người như cô, Triệu Ngôn Thuyết là một người con có hiếu, anh sợ đối diện với cơn thịnh nộ của mẹ Triệu, lo sợ phải đưa ra lựa chọn giữa mẹ Triệu và cô, xét cho cùng, hai người chơi với nhau từ nhỏ, và sau đó lớn lên, yêu nhau, kết hôn với nhau là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Cô vốn dĩ cho rằng, nếu như cô mang họ Lâm, trở thành tiểu thư của gia đình họ Lâm thì mới có thể xứng lứa vừa đôi với anh, bậy giờ đột nhiên tỉnh ngộ, chẳng qua đó là bởi vì cô cảm thấy tội nghiệp bản thân mình nên mới có một giấc mơ như vậy.
Quan Quan ngang ngược ôm lấy cô từ trên nền nhà giá lạnh, đặt lên trên giường, sau đó đắp chăn giúp cô, nhẹ nhàng vỗ vỗ vào trán cô giống như cô hay dỗ dành anh thuở bé, “Chị mau ngủ đi, ngủ đủ giấc rồi mới có thế tính chuyện của ngày mai được.”
Cả khuôn mặt đầm đìa nước mắt, cô gật gật đầu, sau đó mới từ từ nhắm mắt lại. Quan Quan ngồi ở đầu giường, nhìn dáng vẻ ngủ không ngon giấc của cô, đột nhiên khẽ hỏi một câu, “Chị có muốn đi Nhật Bản với em không? Rời xa n