The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần

Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần

Tác giả: Nguyễn Sênh Lục

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341189

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1189 lượt.

ơi này, giống như chưa hề xảy ra chuyện gì vậy, đừng gặp bất kỳ người nào nữa, bao gồm cả Triệu Ngôn Thuyết...”
Long Vịnh Thanh chưa ngủ say, nhưng mà giọng nói của anh quá nhỏ, cô không nghe rõ Quan Quan nói gì. Thế là mở mắt ra, nghi hoặc hỏi: “Em nói gì thế?”
“Không có gì.” Quan Quan giật mình, giống như tỉnh dậy từ trong giấc mơ vậy, nhướn môi lên cười, liên tục lắc đầu, “Không có gì, em chẳng nói gì cả.”
Ngày hôm sau, Long Vịnh Thanh trốn Quan Quan, lấy điện thoại trong phòng gọi điện cho Lâm Quốc Đống, nói cô đồng ý đi làm xét nghiệm xác định quan hệ cha con, sáng thứ sáu tuần này bảo ông lái xe đến đón.
Sáng thứ sáu, Quan Quan ra sân bay từ sáng sớm. Long Vịnh Thanh đến cổng trường, phát hiện ra Lâm Quốc Đống đã đứng ở đó đợi cô từ lâu, mặc một bộ quần áo mới tinh, mái tóc cũng được chải rất gọn gàng, giống như đang chuẩn bị đi làm lễ cưới, nụ cười thường trực trên môi, nhìn thấy Long Vịnh Thanh thì vội vàng vẫy tay với cô, sau đó giúp cô mở cửa xe, “Vịnh Thanh, cháu đến rồi à? Xin lỗi nhé, có phải chú quá nôn nóng không? Đáng lẽ phải để cháu ngủ thêm một chút nữa.”
“Không sao đâu ạ, cháu cũng muốn được biết kết quả sớm.” Long Vịnh Thanh ngồi vào trong xe, cố gắng đẩy cái mũ trên đầu xuống, muốn che đi gương mặt tiều tụy, trắng bệch của mình, sau đó giục Lâm Quốc Đống, “Mau đi đi chú, cháu không muốn để bạn học nhìn thấy.”
“Ờ, được, được, được.” Lâm Quốc Đống sướng âm ỉ, nhảy lên xe, vừa hát khe khẽ, vừa khởi động xe, đạp ga, giống như sắp nghênh đón một thời khắc thiêng liêng, lái xe hướng về phía bệnh viện.
Long Vịnh Thanh ngồi trên ghế phụ phía bên cạnh Lâm Quốc Đống, ngẫu nhiên cũng quay đầu nhìn ông một lúc. Năm mươi lăm tuổi, lần đầu tiên nhìn thấy cho đến tận bây giờ, mấy năm gần đây, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Lâm Quốc Đống cười, lần đầu tiên nhìn thấy ông vui như vậy, cô lặng lẽ cúi đầu xuống, bất kể người đàn ông này có phải ba ruột của cô hay không, cô đều cảm thấy Lâm Quốc Đống là một người rất đáng thương, từ nay về sau bản thân mình không cần phải đối xử tệ bạc như thế với Lâm Quốc Đống nữa.
Đến bệnh viện, Lâm Quốc Đống tìm một vị bác sĩ tương đối thân thiết, mà cũng có thể là đã sắp xếp từ trước hết rồi, họ được đưa đến một phòng chuyên dùng để tiếp khách. Khi y tá vào lấy máu của họ, Lâm Quốc Đống tỏ ra rất căng thẳng, không ngừng dặn dò cô y tá phải nhẹ tay, đừng để Long Vịnh Thanh bị đau, đã vậy còn như bị thần kinh, trách móc y tá suốt, “Đừng lấy nhiều quá, lấy vừa đủ xét nghiệm là được rồi, cả gia đình họ Lâm nhà chúng tôi chỉ có một đứa cháu này thôi, bảo vật quý giá lắm đó, đừng có lấy nhiều như vậy.”
Sau khi lấy máu xong, Lâm Quốc Đống ngồi nói chuyện với bác sĩ một lúc, rồi đưa Long Vịnh Thanh về. Kết quả phải nửa tháng sau mới có, lúc đó Long Vịnh Thanh đã nghỉ hè rồi, ba mẹ Long trông coi cô rất chặt, Lâm Quốc Đống hẹn trước với cô, ngày có kết quả, ngày hai mươi tám tháng bảy, sẽ gọi điện đến gia đình nhà họ Long lúc một giờ sáng, đến lúc đó, cô cứ ngồi bên cạnh điện thoại, điện thoại vừa kêu thì cô nhấc máy ngay, như vậy sẽ không làm kinh động người nhà gia định họ Long.
3.
Ngày cô được nghỉ hè, Quan Quan sắp xếp lại một lượt đồ đạc của mình, sau đó đưa Long Vịnh Thanh về thôn Long Sơn, sau đó một mình quay trở về Nhật Bản. Đối với những người không đi học cấp ba đầy đủ, những trường đại học có thể tiếp nhận họ thực sự là rất có hạn. Cũng may thành tích học tập của Quan Quan rất khá, có một trường đại học tốt muốn nhận anh, lần này trở về, anh phải đến trường đại học đó để liên hệ các thủ tục nhập học có liên quan.
Thực tế là trước đây, chú Quan Dịch Phong, ba của Quan Quan cũng đã mấy lần ngỏ ý muốn đón anh đến Anh để học, cũng vào đúng thời điểm Quan Nhã Dương đang chuẩn bị đến anh học nghiên cứu sinh, ông muốn nhân cơ hội này để ba cha con được đoàn tụ. Nhưng Quan Quan nhận điện thoại rồi chỉ cười cười, nói với Quan Dịch Phong ở phía bên kia điện thoại: “Con đã quen với việc tự mình lo việc của mình rồi, đoàn tụ hay không thì cũng thế cả thôi, chúng ta cứ tiếp tục sống theo cách trước đây, cũng không phải là không tốt.”
Long Vịnh Thanh ở bên cạnh nghe những lời nói nhàn nhạt này của anh, không kìm được thở dài một tiếng, “Trước đây em toàn gọi điện thoại cho chú Quan, nói rằng em muốn đoàn tụ với họ, muốn người nhà được ở cùng với nhau, bây giờ lại đổi chỗ cho nhau, em biến thành người không cần đến họ.”
“Ngày còn nhỏ, mỗi lần gọi điện thoại bị ba từ chối xong, em đều nghĩ, có phải mình quá không hiểu chuyện, cứ thích bám lấy người khác hay không, thế là em liền cố gắng bạt mạng, ra sức suy nghĩ cố gắng sống độc lập, cố gắng để trở thành một người lớn có thể tự mình giải quyết được tất cả mọi việc. Bây giờ, cuối cùng em cũng đã có thể sống tự lập, cũng đã làm ông ấy được thỏa mãn, không bám lấy ông ấy nữa, một mình cũng có thể sống rất tốt. Nhưng mà, ông lại muốn biến em trở lại như ngày còn nhỏ, đây không phải là quá ích kỷ sao?” Quan Quan xếp quyển sách cuối cùng vào trong hành lý, lại lấy từ trong túi áo ra một chiếc đi