Tác giả: Nguyễn Sênh Lục
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341201
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1201 lượt.
ện thoại di động mới tinh, nhét vào tay của Long Vịnh Thanh, “Điện thoại mới này dùng số điện thoại cũ của chị, em lén lút mua, không ai biết cả đâu, chị giấu cho kỹ một chút, cảm thấy không vui thì cứ gọi điện thoại cho em.”
Long Vịnh Thanh nắm chặt điện thoại, bàn tay không kìm được run lên, “Quan Quan, đợi có kết quả xác nhận quan hệ rồi... Nếu như, chị đúng là con gái của Lâm Quốc Đống, em có thể đưa chị đi Nhật Bản không?”
Quan Quan nhìn khuôn mặt trắng bệch bởi mấy hôm nay bị ức chế và căng thẳng của cô, cảm xúc trên khuôn mặt gần như ngừng lại mấy phút, cuối cùng vẫn nhướn môi lên, cười với cô, “Được, đến lúc đó, đến lượt chị qua đó học đại học với em.” Nói xong, anh xách hành lý đi ra, đi được vài bước, quay đầu lại, “Đừng ép bản thân mình quá, chỉ cần còn có em, chị mãi mãi không bao giờ bị dồn vào ngõ cụt.”
Quan Quan quay về Nhật Bản, Vịnh Lục nghỉ hè về nhà, trở thành người giám hộ thứ hai của Long Vịnh Thanh. Bình thường Long Vịnh Lục cũng không thích ra khỏi nhà, chỉ khi nào Triệu Ngôn Từ đến nhà của gia đình họ Long, đôi lúc mới đi ăn uống, hát karaoke cùng với họ, chỉ đáng tiếc là, gần đây, Triệu Ngôn Từ cũng bị ngăn cấm của gia đình họ Triệu, không cho anh tiếp cận với Long Vịnh Thanh, cho nên, cũng đã lâu rồi họ không gặp nhau.
Triệu Ngôn Thuyết đương nhiên là vẫn bặt vô âm tín, nghe Vịnh Lục nói, việc trao đổi nghiên cứu sinh của trường đại học Q với trường đại học California của Mỹ lần này số lượng sinh viên có hạn, cả khoa tài chính cũng chỉ có hai người, là anh ấy và Giang Lệ Vũ được đi mà thôi. Nói đến đây, Vịnh Lục tỏ ra có chút gì đó rất ngưỡng mộ, Long Vịnh Thanh để ý hỏi: “Thành tích học tập của em giỏi như vậy, tại sao không tranh thủ một suất mà đi?”
“Gia đình mình làm gì có nhiều tiền dư giả như thế? Chỉ mỗi tiền học phí của hai chị em mình thôi cũng đã đủ cho ba mẹ vất vả rồi.” Long Vịnh Lục ngẩng đầu, lạnh nhạt nhìn cô, cầm lấy quyển sách, đi về phòng học bài.
Long Vịnh Thanh cúi đầu ngồi trên ghế sofa, không nói gì nữa, hình như còn trở nên trầm lặng hơn trước đây nữa.
Buổi tối trở về phòng ngủ, cô lén lút lấy điện thoại mà Quan Quan dúi vào tay cô ra, nhắn tin cho Lâm Quốc Đống, “Nếu cháu nhận chú là ba, chú có thật sẽ đưa cho cháu rất nhiều tiền?”
Tin nhắn rất nhanh đã được trả lời, Lâm Quốc Đống cảm thấy rất vui và hưng phấn vì cô đã chủ động nhắn tin cho mình, “Đương nhiên, đương nhiên rồi, cháu là con gái duy nhất của chú, toàn bộ tài sản của chú, trong tương lai, tất cả đều là của cháu.”
“Đợi có kết quả xác định quan hệ cha con, nếu như cháu quả đúng là con gái của chú, trước tiên chú có thể đưa Vịnh Lục ra nước ngoài du học, chi trả toàn bộ chi phí du học ở nước ngoài cho Vịnh Lục được không?”
“Được chứ, được chứ, chỉ cần cháu là con gái của chú, cái gì chú cũng nghe theo lời cháu.”
Đọc đến đây, Long Vịnh Thanh mới miễn cưỡng nở một nụ cười, đây chính là kết quả tồi tệ nhất mà cô đã từng suy nghĩ. Nếu như cô đúng thật là con gái của Lâm Quốc Đống, thế thì mối quan hệ của cô và Triệu Ngôn Thuyết cũng sẽ thực sự chấm dứt, cũng không thể nào ở lại thôn Long Sơn này được nữa, cô sẽ đi Nhật Bản với Quan Quan, vậy thì ít nhất, trước khi cô đi, cô cũng sẽ thay gia đình họ Long, thay Vịnh Lục làm một việc cuối cùng này.
Cô nhìn đăm đăm vào màn hình máy di động, đọc từng chữ từng chữ trên màn hình, nhấp vào nút trả lời, còn muốn trả lời một tin nhắn cho Lâm Quốc Đống. Ai ngờ đúng lúc này, mẹ Long bưng một tô canh nóng vừa nấu xong, đột nhiên đẩy cửa bước vào, nhìn thấy cô đang cầm máy di động nhắn tin, đặt tô canh xuống bàn, trừng mắt hỏi cô: “Không phải điện thoại của con bị rớt hỏng rồi à? Điện thoại di động này ở đâu ra vậy? Con đang nhắn tin cho ai?”
“Dạ không... Không ai cả...”
Long Vịnh Thanh nơm nớp lo sợ, hoảng hốt giấu điện thoại ra sau lưng, vừa giấu vừa vội vội vàng vàng xóa hết những tin nhắn lúc nãy. Mẹ Long vốn có tính nóng nảy, làm sao mà để cô giấu đi được, liền nhào qua chụp lấy điện thoại, hai người cứ thế giằng co trên giường. Long Vịnh Thanh lấy tay che để tránh mẹ Long, vừa xóa hết tin nhắn, đợi đến khi xóa xong tin nhắn mới cầm điện thoại ra, đưa cho mẹ Long, sợ sệt nhắc lại, “Thật không có ai mà, con mượn điện thoại của bạn học cùng lớp, trong đó có mấy tin nhắn riêng tư của người ta, không tiện cho mẹ xem mà thôi.”
Mẹ Long cầm điện thoại qua, xem một lúc lâu, cũng không nhìn thấy có gì khả nghi, đang định nói giúp cô cất vài ngày, đợi đến khi nhập học rồi trả lại cho cô. Đúng lúc này, điện thoại đột nhiên đổ chuông, Lâm Quốc Đống thấy Long Vịnh Thanh mãi mà không trả lời tin nhắn, nên bất ngờ gọi điện thoại sang.
“Con lại còn dám liên lạc với con người khốn nạn này hả, không phải mẹ đã nói với con rồi ư, đừng có để ý đến ông ta nữa rồi hay sao?” Mẹ Long phẫn nộ vứt điện thoại lên giường, “Tại sao con lại cứ không nghe lời mẹ hả? Cái người họ Lâm đó không phải hạng người tốt đẹp gì...”
“Không phải hạng người tốt đẹp gì, không phải hạng người tốt đẹp gì, nhưng mà, có khả năng người đó là ba ruột của con...