Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tác giả: Hồng Cửu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341756

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1756 lượt.

rong mộng của tôi là dạng dịu dàng nhẹ nhàng như cô ấy, còn về cậu ấy à, thực ra nếu tóc cậu không dài một tí thì ai mà chẳng xem cậu là con trai!”.
Nghe cậu nói xong, Trác Yến thấy cô sắp nôn ra máu mất.
“Xì! Cậu nói bậy thì thôi, còn đả kích bệnh nhân, muốn chết hả?”.
Còn về vấn đề “vận chuyển” Trác Yến ra khỏi phòng bệnh, sau khi mọi người bàn bạc xong, kết quả cuối cùng do Ngô Song đề xuất.
“Giang Sơn, ở đây cậu khỏe nhất, cậu cõng bạn ấy đi!”.
Trác Yến cười lúng túng.
Tuy thân với Giang Sơn, nhưng được cõng trước mặt Ngô Song, cô vẫn cảm thấy kì quặc.
“Hay là tớ…” Cô vừa mở miệng thì đã bị Ngô Song cắt ngang.
“Đừng hay là nữa, cứ chần chừ thì cậu ở lại bệnh viện thêm một ngày nữa đi!”. Cô quay sang nói với Giang Sơn: “Cậu cõng Yến Tử, mình xuống lầu gọi taxi trước”.
Lộ Dương nhìn theo bóng Ngô Song, cứ liên tục xuýt xoa: “Một cô gái tốt bụng biết bao, có mắt nhìn người quá! Sợ hai người thấy ngượng vì tiếp xúc cơ thể không thể tránh khỏi, người ta biến trước để gọi xe, ôi chao, cô gái này đúng là hiểu chuyện quá!”.
Trác Yến gật gù tán đồng: “Không hổ là đồng hương của tớ!”.
Tiểu Dư tỏ điệu bộ không – chịu – nổi – sắp – nôn – ọe, kéo Lộ Dương ra khỏi phòng bệnh: “Tớ buồn nôn quá, dìu tớ ra ngoài nôn một tí!”. Tôn Dĩnh cũng theo sau hai cô nàng.
Ra khỏi phòng bệnh, Tiểu Dư tỏ vẻ suy nghĩ, hỏi Lộ Dương: “Cậu có thấy Ngô Song kì lạ không?”.
Lộ Dương lắc đầu: “Người ta hiểu biết thế kia, tớ thấy cậu kỳ cục thì có!”.
Tôn Dĩnh chen vào: “Nhưng tớ thấy Ngô Song kỳ quặc ấy!”.
Lộ Dương hoang mang.
Tiểu Dư hỏi cô: “Nếu bạn trai cậu giúp cõng Văn Tĩnh, cậu có cần trốn đi không?”.
Lộ Dương không hiểu.
Tôn Dĩnh trả lời thay: “Tớ thấy không cần. Nếu như là bạn trai tớ, cho dù tớ có mặt ở đó thì khi anh ấy giúp cõng Văn Tĩnh, tớ cũng sẽ không trốn tránh. Không cần thiết. Nếu trốn tránh có nghĩa là tớ để bụng”.
Lộ Dương bỗng vỡ lẽ sau khi nghe Tôn Dĩnh nói.
Cô vừa xuống lầu vừa suy nghĩ: “Ôi chà, xem ra Ngô Song càng tỏ ra phóng khoáng thì có nghĩa là trong lòng càng để tâm! Đợi lát nữa bọn mình nói với em gái Văn Tĩnh để cô nàng đỡ ngốc nghếch, suốt ngày khoát vai bá cổ với Giang Sơn mà không chú ý gì!”.
Tiểu Dư nói: “Nhắc đi. Nhưng nói đi nói lại thì cậu ấy chưa chắc đã không nhận ra, nếu không thì lúc nãy đã chẳng đưa mắt ra hiệu với tớ…”.
Ba người vừa đi vừa nói, dần dần mất hút ở hành lang.
Trong phòng bệnh, Giang Sơn cõng Trác Yến ra ngoài.
Trác Yến bò rạp trên lưng Giang Sơn.
Để cõng cho chắc, Giang Sơn phải đưa tay ra giữ lấy cô. Nhưng hai chân cô đều hỏng cả, đặc biệt là chân bị bỏng, dưới mông là phần đùi bị băng kín, cậu vừa đụng vào đùi cô, chưa kịp làm gì đã nghe cô “ái da” một tiếng, tay cậu đã chạm đúng vết thương.
Cậu vội buông tay, cô từ lưng trượt xuống. Cậu sợ cô ngã xuống đất sẽ bị thương, nên trong lúc cuống quýt, hai tay đều giữ lấy phần mông cô.
Trong tích tắc Trác Yến vừa ngượng ngùng vừa bối rối, đập mạnh vào vai Giang Sơn bắt cậu thả cô xuống.
Lúc Giang Sơn đặt cô xuống giường, cho dù vẻ mặt trấn tĩnh nhưng tai cũng dần dần đỏ lên.
Cũng may cô không chú ý, cứ mãi nghĩ chuyện đùa giỡn để xóa bỏ sự ngượng ngập đó: “Không được không được, không thể cứ cõng xuống đó, cứ bị cậu chạm vào mông ngọc của tôi mà cõng xuống dưới, đến khi xuống rồi thì tôi đến bị cậu làm cho nứt nẻ mất!”. Nói xong bỗng cảm thấy câu đùa này hình như còn choáng váng hơn cả động tác lúc nãy, thế là “xoẹt” một tiếng, mặt đỏ bừng bừng.
Giang Sơn thấy Trác Yến đỏ mặt thì lại phì cười.
“Cậu bảo xem cậu có chỗ nào giống con gái không, cái gì cũng dám nói!”.
Cậu bỗng cúi xuống, trong lúc cô không chuẩn bị, vươn tay ra bế bổng cô lên.
Trác Yến hốt hoảng “á” một tiếng: “Oái! Cậu hù chết tôi hả! Phải báo trước một tiếng chứ!”.
Giang Sơn vẻ mặt bình thản: “Báo!”.
Trác Yến đần mặt ra…
Dưới lầu, Ngô Song đã gọi hai chiếc taxi, Lộ Dương Tiểu Dư Tôn Dĩnh bàn bạc rằng ba người họ sẽ ngồi một chiếc về trước, còn lại để Ngô Song, Giang Sơn và Trác Yến.
Đang nói thì Lộ Dương tinh mắt nhìn thấy sắc mặt Ngô Song biến đổi.
Cô lập tức quay sang nhìn theo hướng cửa tòa nhà bệnh viện; khi nhìn rõ, chính cô cũng bất giác ngẩn ra.
Trác Yến không phải được Giang Sơn cõng xuống, mà lại được cậu bế xuống!!!
Lộ Dương nhanh chóng quay lại nhìn Tiểu Dư và Tôn Dĩnh, hai cô nàng cũng biến sắc.
Ba người nhìn nhau, ánh mắt tóe ra pháo hoa; động tác này quá mờ ám!
Giang Sơn bế Trác Yến đến trước xe taxi, vẻ mặt bình thản.
Trác Yến lại lúng túng, có vẻ không tự nhiên.
Cô nhìn Ngô Song, giải thích: “Cái đó… không thể cõng, cõng là hai chân đều bị đè, đau lắm!”. Vừa nói vừa ra sức túm tóc.
Giang Sơn cúi xuống nhét cô vào xe, tiện tay vỗ đầu cô: “Giải thích cái gì? Có thấy thừa không?”. Cậu đứng lên nói với bọn Tôn Dĩnh: “Các cậu đi chung với nhau, tôi và Ngô Song ngồi xe khác, chúng ta cùng về”.
Phân rõ ràng rồi, ai nấy lên xe.
Chiếc xe vừa khởi động thì Lộ Dương đã không nhịn được, kéo tay Trác Yến nói: “Văn Tĩnh Văn Tĩnh, c


Old school Easter eggs.