Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341763
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1763 lượt.
ảm giác này kỳ quặc quá! Tớ nghĩ hay là cậu cứ tránh xa Giang Sơn ra đi!”.
Trác Yến ngơ ngẩn gật đầu: “Tớ cứ nghĩ chỉ mình tớ thấy lạ, xem ra mọi người đều là người bình thường”. Nói xong bỗng lục lọi khắp trên người.
“Ngọ nguậy cái gì? Mới ở viện hai ngày thôi mà, trên người có rận à?”. Tiểu Dư nhìn bộ dạng cô uốn éo, không kìm được nhướng mày hỏi.
Trác Yến phớt lờ, tìm ra di động Trương Nhất Địch để lại cho cô, tìm thấy số của anh rồi nhắn tin: “Hi, không biết cậu thi xong chưa?”.
Bên kia trả lời rất nhanh.
“Thi xong rồi. Tôi đến bệnh viện ngay đây. Có chuyện?”.
Trác Yến vội nói: “Cậu đừng đến nhé, mình ra viện rồi, giờ đang ngồi trên taxi, lát nữa sẽ đến trường. Có chút chuyện phải phiền cậu… lát nữa nếu không có việc gì, thì có thể… ưm… giúp mình lên lầu?”.
Tin nhắn gửi đi, Trác Yến thấy mặt cô hơi nóng lên.
Ai cũng biết, “giúp” cô lên lầu thì phải “giúp” thế nào.
Nếu ngay cả bọn Lộ Dương cũng cảm thấy Giang Sơn “giúp” cô ra khỏi bệnh viện cũng có phần kỳ quặc, thì cô vẫn nên tìm người khác giúp thì hơn.
Tin nhắn trả lời của Trương Nhất Địch vừa nhanh vừa dứt khoát.
“Ừ!”.
Lộ Dương cứ ngồi cạnh lén lút nhìn màn hình điện thoại. Xem xong tin nhắn cuối cùng, cô nàng hứng chí nói với Trác Yến: “Văn Tĩnh, Văn Tĩnh, cậu có chú ý thấy không? Cậu ta trả lời lại là dấu chấm than, dấu chấm than đấy!”.
Trác Yến vỗ bốp lên mặt cô nàng: “Đồ trơ trẽn! Ai cho cậu nhìn lén hả!”.
Trường có quy định, xe taxi không được vào trong.
Giang Sơn xuống xe làm công tác tư tưởng với bảo vệ cổng hy vọng có thể được anh ta cho qua lần này.
Bảo vệ đến gần cửa kính xe chăm chú, sau khi xác định Trác Yến không tiện đi lại mới miễn cưỡng cho chiếc xe cô ngồi được đi qua.
Còn chiếc xe Giang Sơn và Ngô Song ngồi nói gì cũng không được bật đèn xanh.
“Chân cô bé đó bị gãy, chẳng lẽ chân hai cô cậu cũng gãy?”. Bảo vệ hắc xì dầu nói thế.
Chiếc xe Trác Yến ngồi nổ máy, chạy vào trong trường.
Trong khoảnh khắc xe chạy, nhìn Giang Sơn mặt chảy dài bên ngoài, Trác Yến vỗ vỗ ngực thở phào: “Phù, đúng là trời giúp mình! Đang đau đầu xem giải thích gì với cậu ta – Hê lão Giang, tôi đã tìm ra người thế thân, không cần cậu giúp nữa! – Lần này đỡ quá! Duyên phận! Tớ cảm thấy kiếp trước tớ nhất định đã cứu anh bảo vệ kia, tớ là người anh ta là rắn gì gì đó, thế là kiếp này anh ấy cố ý đầu thai làm bảo vệ để có cơ hội báo đáp tớ!”.
Lộ Dương rùng minh, quay sang lạnh lùng lườm cô một cái, mặt lạnh tanh ném lại một câu: “Bà chị à, cậu nên uống thuốc đi!”.
Chiếc xe chạy đến khu nhà ký túc xá thì dừng lại. Có người tiến đến.
Trác Yến thò đầu ra ngoài nhìn, nhận ra người ấy là Trương Nhất Địch.
“Anh chàng tích cực ghê nhỉ, chờ từ sớm rồi cơ đấy!”. Lộ Dương cười hí hí nói với cô.
Trác Yến nóng nảy đẩy cô nàng ra khỏi xe: “Cậu lắm lời quá! Đi đi đi, trả tiền xe xong xuống ngay, lát nữa Giang Sơn và Ngô Song đến bây giờ!”.
Lộ Dương hừ hừ mấy tiếng vẻ không phục, lảo đảo xuống xe.
Trác Yến lê mông ra ngồi gần cửa.
Vừa thò đầu ra đã thấy Trương Nhất Địch xuất hiện cạnh cửa xe.
“He!”. Cô ngửa người ra phía sau: “Sao cậu đi nhanh thế!”.
Vừa thấy đứng cách đó mấy mét, chớp mắt đã đến ngay, chẳng lẽ anh có yêu thuật di hình hoán ảnh?
Trương Nhất Địch cười mỉm, dặn cô: “Tôi bế cậu ra, cậu cẩn thận đừng để đụng đầu!”.
Vừa nói vừa cuối xuống bế cô lên.
Anh cũng biết giở trò
Tôn Dĩnh, Tiểu Dư dìu cô vào trong khu lầu, Lộ Dương ôm đồ đạc của cả bọn cuống quýt theo bên cạnh, vừa thở vừa lẩm bẩm: “Gần đây tớ ăn ít thịt quá, mong rằng Phật tổ thương xót để tớ ngồi cạnh một bạn học giỏi! Chẳng hạn như Trương Nhất Địch…”.
Câu tụng niệm thành khẩn của cô nàng bị Tiểu Dư cắt ngang tàn nhẫn: “Lộ Dương, đầu cậu bị Văn Tĩnh đá vào à? Còn muốn dựa dẫm Trương Nhất Địch? Cậu chưa nghe cách nói này sao – người như Trương Nhất Địch, đừng nhìn thấy rất đẹp trai rất tuyệt vời, nhưng trong xương tủy là tác phong vô cùng chính thống! Cậu copy, không sao, anh ấy có thể giả vờ không biết, không mách thầy cô; nhưng nếu cậu muốn copy anh ấy, đó là chuyện không thể! A, các cậu nói xem bây giờ sao còn có một người đàn ông chính trực như thế cơ chứ! Đúng là khiến tớ kinh ngạc ngưỡng mộ!”.
Trác Yến lườm: “Sao cậu biết cậu ấy không cho copy?”.
Tiểu Dư “xì” một tiếng: “Tớ quan tâm anh ấy như thế, đương nhiên mọi thứ về anh ấy tớ phải nghe ngóng hết chứ! Nghe nói mấy người anh em trong phòng ký túc anh ấy còn cúp học hơn cậu, mấy hôm trước mua chuộc anh ấy hòng làm anh ấy khuất phục, để kì thi có thể được Phật cứu độ chúng sinh; nhưng đã bị anh ấy từ chối. Trương Nhất Địch giáo huấn họ: không dạy dỗ các cậu thì học kỳ sau các cậu lại làm thế, bốn năm đại học coi như lãng phí. Haizzz, anh ấy nói một câu thôi mà cũng có lý đến thế, thật là, bảo người ta làm sao mà không thích anh ấy cho được!”.
Trác Yến nhìn gương mặt vô cùng quen thuộc ấy, giọng nói như lạt đi, khẽ kêu lên ai oán đầy hoảng sợ: “Tiểu Dư, sau này tớ không nói chuyện vớ