XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tác giả: Hồng Cửu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1342002

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2002 lượt.

thân vác tớ mới đc!”.
Tôn Dĩnh nhún vai, ậm ừ một tiếng: “Nói cứ như thể cậu chưa được hai người họ bế và cõng bao giờ ấy, lại còn nam nữ thụ thụ bất thân!”.
Trác Yến không nghe rõ cô bạn làu bàu cái gì, đang định hỏi thì cửa phòng “binh” một tiếng, bị người ta đẩy mạnh, âm thanh vừa to vừa đột ngột khiến cô giật bắn mình, những gì sắp nói đều nghẹn trong cổ họng, cứ hét lên inh ỏi.
“Á…!!!”.
Nhìn thấy Lộ Dương và Tiểu Dư lao vào như đầu tàu hỏa, Trác Yến không nghĩ ngợi gì, nhấc một chiếc dép lê ném họ: “Hai con thú này! Chẳng bao giờ vào mà dịu dàng được! Làm tớ sợ chết khiếp!”.
Lộ Dương tránh sang, đặt đồ xuống, chạy vèo đến cạnh Trác Yến, chồm đến nắm lấy tay cô, mắt sáng rỡ như đèn pha, hỏi với vẻ hưng phấn: “Văn Tĩnh Văn Tĩnh, nghe tớ nói này! Cậu đoán xem, tớ và Tiểu Dư lúc quay về đã nhìn thấy gì?”.
Trác Yến ngẩn ngơ nhìn bạn, chớp mắt: “Hả? Nhìn thấy… gì cơ?”.
Tiểu Dư cũng chồm đến: “Bọn tớ nhìn thấy cảnh kỳ thú của nhân gian!”. Cô nàng kích động đến mức máu sắp dồn hết lên não: “Văn Tĩnh cậu có biết không, tớ và Lộ Dương lúc trở về, nhìn thấy dưới lầu trong chỗ tối có hai người quấn vào nhau; vốn dĩ bọn tớ không quan tâm, nhưng lúc đến gần nhìn thì, mẹ ơi! Không được rồi! Hai người đang ôm hôn nhau kia cậu đoán là ai?”.
Trác Yến cũng bị nhiễm không khí huyên náo, cũng trợn to mắt kích động: “Ai? Ai? Chẳng lẽ là thầy hướng dẫn lớp bọn mình và một sinh viên nào đó nảy sinh ra tình yêu thầy trò bị các cậu bắt quả tang gian tình!!!”.
Rầm…
Lộ Dương một bị vấp vào chân ghế, ngã lăn…
“Cái gì!!!”. Lộ Dương vừa xoa mông vừa kêu lên điên dại: “Trác Văn Tĩnh cậu là đồ đầu heo! Nghĩ đi đâu vậy! Thầy hướng dẫn có gian tình với người hay với heo, ai thèm quan tâm! Hai người mà bọn này nhìn thấy, là Giang Sơn và Ngô Song!!!”.
Nhà trường đặt vé cùng lúc, vốn dĩ Trác Yến và Ngô Song cùng về nhà, nhưng hai hôm trước Ngô Song đột nhiên nói rằng cô vẫn còn một môn cần phụ đạo thêm, phải ở lại trường thêm vài ngày nữa.
Trác Yến nghe Lộ Dương và Tiểu Dư thuật lại xong, tư duy hỗn độn bỗng chốc thoáng đãng hẳn, cười nham hiểm: “Vô sỉ, quá vô sỉ! Cô nàng có phải là học phụ đạo gì đâu! Mà là học về quan hệ nam nữ thì có! Vow ha ha ha…”.
Cô cười gian một trận.
Lộ Dương và Tiểu Dư cũng phụ họa.
“Vow ha ha ha ha… Chúng ta phải bắt Giang Sơn khao, cậu ta không làm thì mách thầy hướng dẫn, đường đường là lớp trưởng dẫn đầu mà không đứng đắn!” Tiểu Dư kêu lên một cách vô tư.
“Vow ha ha ha ha… Thần kỳ quá thần kỳ quá! Hưng phấn quá hưng phấn quá! Tớ còn tưởng đồng chí Giang Sơn lấy danh nghĩa là tiếp cận Ngô Song để tiếp cận em Văn Tĩnh nhà mình, không ngờ sự thực lại ngược lại! Vow ha ha ha…”. Giọng cười của Lộ Dương điên cuồng đến mức có chút thâm ý.
Trác Yến suýt tí thì lăn ngã xuống giường: “Lộ Dương đồ mỏ quạ! Tớ có lỗi với cậu bao giờ mà cậu cứ gán ghép tớ với tên xui xẻo Giang Sơn kia hả! Cẩn thận chân tớ khỏi rồi sẽ đạp cậu cho biết!”.
Tôn Dĩnh cứ lắc đầu: “Loạn, loạn rồi, thật là loạn quá!”.
Tiểu Dư vội vàng nhặt mấy túi đồ lớn mới mua về lên: “Lần này tốt rồi đấy!”.
Tôn Dĩnh thở dài: “Không phải trong nhà loạn!”.
Lộ Dương học cô, cũng thở dài: “Haizzz, Tôn Dĩnh kia nói là quan hệ nam nữ loạn ấy! Haizzz, loạn, loạn rồi, thật sự loạn quá!”.
Trác Yến lườm: “Xùy! Thực ra không loạn tí nào; có điều là ba con yêu quái các cậu cứ sợ thiên hạ không loạn thì có!”.
Hôm sau trước khi đi, Ngô Song đến tìm Trác Yến.
“Hay là chúng ta cứ về nhà chung với nhau nhé!”. Ngô Song cười tít mắt.
Trác Yến nghi ngờ: “Chẳng phải cậu nói có việc phải ở lại?”.
Ngô Song có phần ấp úng: “Môn học phụ đạo đó… đợi đến lúc nhập học quay lại đây sớm thì làm cũng được!”.
Trác Yến mơ hồ: “À, thế hả!”. Sau đó cô vui vẻ hẳn lên: “Ồ yeah ồ yeah, lần này có bạn đi cùng tớ rồi! Cuối cùng tớ có thể buôn chuyện đã đời rồi, ha ha!”.
Mấy cô gái vừa dìu vừa đỡ Trác Yến xuống lầu.
Phía dưới có một người đang đứng.
Thấy họ xuống, người đó tiến tới, dừng lại cạnh Ngô Song nhưng ánh mắt lại nhìn Trác Yến: “Nàng thọt, cậu có phúc rồi, lần này anh đây cùng đi với các bạn!”.
Trác Yến nhìn gương mặt tươi cười muốn bị ăn đấm của Giang Sơn, vô cùng kinh ngạc: “Hả?”. Rồi cô quay sang nhìn Ngô Song: “Cậu ta vừa nói tiếng Nhật hả? Sao tớ không hiểu?”.
Lộ Dương cũng tỏ ra kỳ lạ: “Lớp trưởng, thầy hướng dẫn giữ cậu lại giúp thầy sắp xếp tài liệu mà?”.
Giang Sơn thuận miệng đáp: “Đợi khi nhập học rồi tính!”.
Trác Yến thì thầm với Ngô Song: “Cậu ta học cậu đấy! Yêu thích đêm trước khi nhập học thế!”.
Ngô Song cười cười, giải thích giúp Giang Sơn: “Thôi đừng đùa nữa, chân cậu không ổn, đi trước mấy ngày, mọi người cùng đi thì còn có thể chăm sóc cậu!”.
Trác Yến kéo dài giọng kêu lên: “Ồ, thế à!”. Cô nháy mắt với Ngô Song cười gian: “Cảm ơn các cậu, lớp trưởng và cả – lớp nương!”.
Bên này mọi người đang trò chuyện thì bên kia bỗng có người gọi: “Trác Yến!”.
Mọi người đều quay lại nhìn.
Thò cổ ra, nhìn qua đầu hai người, Trác Yến nhìn thấy Trương Nhất Địch gần đó.