Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341824
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1824 lượt.
cầu tớ làm bạn gái anh ấy, nhưng tớ không dám. Thế là bọn tớ cũng mập mờ như vậy. Đến khi tớ lên đại học, các cậu hỏi tớ có bạn trai chưa, tớ cũng nói là chưa. Tớ luôn nhủ lòng rằng anh ấy không tính là bạn trai tớ. Có biết từ đầu tại sao tớ lại điên cuồng muốn tiếp cận Trương Nhất Địch không? Vì đôi mắt anh ấy thực sự quá giống đàn anh của tớ!
Nhưng khi thật sự tiếp xúc với Trương Nhất Địch rồi, tớ nhận ra Trương Nhất Địch là Trương Nhất Địch, anh ấy là anh ấy, không ai có thể là cái bóng và hóa thân của ai cả. Cuối học kỳ trước vừa thi xong, anh ấy lại đề nghị tớ làm bạn gái, lần này không biết vì sao, có lẽ là do cảm thấy cô đơn nên cuối cùng tớ không chịu nổi mà đồng ý!
Mùa hè ấy, bọn mình đã gặp nhau. Một mùa hè ‘lửa gần rơm’. Tớ nghĩ ý của tớ chắc là cậu hiểu! Sau đó anh ấy nhập học sớm hơn tớ nên về trường trước. Đến khi tớ sắp về trường, gọi điện cho anh ấy, cậu đoán thế nào?
Người nghe điện thoại lại là một cô gái! Một tình tiết quá tầm thường, nhưng lại xảy ra với tớ – cô ta nói rằng anh ấy đang tắm, hỏi tớ là ai; tớ cũng hỏi cô ta là ai, cô ta nói cô ta là bạn gái anh ấy!
Lúc tớ nghe câu đó, cảm thấy trời như sụp xuống! Lúc tớ tìm anh ấy đối chất, hỏi anh ấy cô ta là ai, hai người rốt cuộc là sao? Cậu đoán xem anh ấy nói gì với tớ?
Anh ấy nói: Dư Dư, anh ở một mình thật sự rất cô đơn, trước kia em lại không chịu nhận lời anh, anh thật sự rất đau lòng! Tớ nói: Vậy thì, bây giờ em nhận lời anh rồi, chuyện quá khứ bỏ đi, có nói nhiều cũng vô nghĩa, bọn mình xóa hết món nợ này đi! Nhưng bắt đầu từ bây giờ, anh phải cắt đứt với cô ta!
Anh ấy nhận lời tớ rất hay ho. Nhưng Văn Tĩnh, cậu có biết không, hôm sau tớ nhận được điện thoại của cô gái kia, cô ta đã cho tớ một trận phủ đầu, bảo tớ đừng dụ dỗ người đàn ông của cô ta, tớ có làm gì cũng phí công thôi, vì tớ không có bản lĩnh đưa anh ấy ra nước ngoài du học, cô ta bảo tớ nên tự biết thân biết phận, đừng đợi người ta đuổi mới đi, như thế thì nhục lắm!
Tớ nói không lại cô ta nên đến tìm thẳng anh ấy. Nhưng cậu biết lúc đó anh ta nói gì với tớ không? Anh ta nói: Dư Dư, xin lỗi!!!
Văn Tĩnh, anh ta nói với tớ là, Dư Dư, xin lỗi! Anh thật sự yêu em, nhưng anh phải ra nước ngoài! Nên Dư Dư, xin lỗi, em quên anh đi nhé!
Văn Tĩnh, cậu nói đi, nếu anh ta đã biết mình muốn ra nước ngoài thì tại sao còn đến quấy rối tớ? Cậu nói đi!!!”.
Lúc nói đến đây, Tiểu Dư đã nức nở, không nói nên lời.
Trong phòng, Lộ Dương và Tôn Dĩnh đều có mặt, họ cũng như Trác Yến, mắt đã đỏ hoe tự bao giờ.
Trác Yến ôm chặt Tiểu Dư vào lòng.
“Xin lỗi, Tiểu Dư! So với cậu, chút chuyện vặt này của tớ có đáng gì chứ! Nhưng tớ lại vì nó mà thẫn thờ, thậm chí còn không thể phát hiện ra cậu đã xảy ra chuyện gì!”.
Nếu như cô hơi để tâm một chút thôi, có lẽ đã nhận ra học kỳ này Tiểu Dư còn thích cười hơn trước và tiếng cười cũng khoa trương hơn trước.
“Xin lỗi Tiểu Dư! Ngày nào cậu cũng buồn bã mà lại phải an ủi tớ, thật sự xin lỗi!”. Trác Yến ôm Tiểu Dư, nước mắt rơi tí tách.
Lộ Dương và Tôn Dĩnh cũng bước đến, cùng ôm lấy hai người.
“Các cậu đừng khóc nữa được không! Dù thế nào đi nữa thì bốn chúng ta mãi mãi là chị em tốt! Sau này cho dù xảy ra chuyện gì, chúng ta cũng sẽ cùng nhau gánh vác!”.
Bốn cô gái ôm chặt lấy nhau, khóc nức nở.
Khoảnh khắc ấy, cho dù nước mắt đầm đìa, nhưng trái tim bốn cô gái lại cảm thấy chân thật và ấm áp hơn bao giờ hết.
Tối hôm đó, Trác Yến đã viết những lời sau trong nhật ký của cô:
“Cứ nghĩ rằng bốn đứa bọn mình là những cô gái ngốc nghếch không biết buồn, nhưng hôm nay mới nhận ra, hóa ra chúng ta cũng là những cô gái mau nước mắt.
Trước kia nghĩ rằng tình yêu là thứ khiến người ta ấm áp nhất, nhưng hôm nay mới thấy rõ rằng tình bạn thực ra còn đáng tin hơn tình yêu nhiều.
Trước ngày hôm nay, tôi chỉ biết đau lòng vì chuyện của mình. Nhưng hôm nay, cuối cùng tôi đã học được cách thấu hiểu nỗi đau người khác – có người còn đau hơn tôi!
Nên bắt đầu từ bây giờ, tôi phải cố lên!”.
Chuyện ban ngày đã khiến Trác Yến bừng tỉnh.
Cô hiểu ra một chuyện – bất kỳ lúc nào cũng đừng nghĩ rằng mình thảm nhất, vì trên thế gian này lúc nào cũng có người khổ sở hơn bạn nhiều.
Nếu đã không phải là thảm nhất thì đương nhiên không có lý do gì bạn than thân trách phận mãi, phải phấn chấn lên để sống cho thật tốt.
Rồi mơ hồ, cô hình như còn cảm nhận được, con người phải trải qua nước mắt và nỗi đau thì mới trưởng thành.
Cô nghĩ, có lẽ, đó chính là tuổi thanh xuân chăng?
Trạm tiếp theo thiên hậu[1'> là cậu
[1'> “Trạm tiếp theo thiên hậu” là một bộ phim của đạo diễn Mã Vĩ Hạo được công chiếu tại Hồng Kông, Trung Quốc vào năm 2003. Bộ phim là câu chuyện cảm động về ước mơ và sự nỗ lực theo đổi ước mơ thành ca sĩ của cô gái Kim Đại Hỷ.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã đến cuối học kỳ.
Không biết cô giáo vụ có phải mắc chứng trầm uất sau khi sinh không mà cô đã sắp xếp lịch thi cuối kỳ vô cùng biến thái.
M