Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh
Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341827
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1827 lượt.
lắc đầu: “Không phải!”. Rồi cô cười thật rạng rỡ: “Vì nhất thời không nghĩ đến, quá bất ngờ! Nên không biết phải nói gì cả!”. Cô lắc lắc đĩa CD trong tay với anh: “Cảm ơn nhé!”.
Cảm ơn xong, cô vội hỏi: “Bao nhiêu tiền?”.
Trương Nhất Địch mỉm cười: “Lần này thôi, xem như quà tặng cậu! Chúc cậu thi qua hết. Nếu có môn nào thi xong mà lại bị nợ thì đến lúc đó tôi sẽ thu tiền cậu!”.
Nghe anh nói xong, Trác Yến càng ngẩn ngơ.
Khoảnh khắc này, cô nghi ngờ rằng Trương Nhất Địch và Giang Sơn liệu có phải là anh em thất lạc bao năm? Những chuyện hai người họ làm với cô, sao lại giống nhau y đúc vậy!
Về chuyện CD, Trác Yến cứ ngỡ việc này cũng chấm dứt tại đây.
Kết quả bất ngờ là vẫn còn có những niềm vui khác rớt xuống trúng đầu cô.
Đến cổ vũ cho tôi, được không?
Nhập học không lâu thì trường tổ chức một giải đấu thể thao lớn – Cup bóng rổ Hắc Mã.
Trường Trác Yến vốn có phong trào bóng rổ khá mạnh, đội tuyển trường đoạt được nhiều giải thưởng trong các kỳ thi đấu. Trong vầng hào quang đó, hoạt động bóng rổ rất được yêu thích trong trường, người chơi bóng rổ giỏi càng được các bạn học khen ngợi là ngôi sao trong trường.
Đặt biệt là Cup bóng rổ Hắc Mã mỗi năm tổ chức một lần là sự kiện lớn được mọi người mong ngóng nhất trong năm.
Đây là lần đầu tiên Trương Nhất Địch tham gia Cup bóng rổ Hắc Mã.
Trác Yến u ù cạc cạc, chau mày hỏi: “Tớ ăn tối xong đã nói là không đến phòng tự học mà về phòng học từ vựng, cậu quên hả? Dương Dương, có phải cậu lén tớ già thêm tuổi không, già rồi nên trí nhớ kém đi à?”.
Lộ Dương vỗ lên đỉnh đầu cô: “Sống lại rồi à? Lại bắt đầu soi mói bậy bạ! Lúc tớ từ phòng tự học về thì thấy Trương Nhất Địch, một anh chàng lanh lùng biết bao, nói ra cũng lạ, hôm nay nhìn kiểu gì tớ cũng thấy anh chàng cứ lấm la lấm lét thế nào ấy. Có thể cậu ta nghĩ rằng cậu ta là hiệp sĩ độc hành, thường thì chỉ cần cậu ta khiêm tốn một tí thì người khác sẽ không nhìn thấy cậu ta. Nhưng cậu ta cũng không nghĩ thử xem, gần đây danh tiếng nổi như cồn, đi đến đâu cũng có mấy cô bé bám theo như kiến hôi ấy, trong tiếng xì xầm bàn tán như thế làm sao tớ không thấy cậu ta cho được, cậu nói xem!”.
Cô nàng nói một tràng dài, Trác Yến nghe xong vẫn hoang mang vô cùng. Cô không biết Lộ Dương rốt cuộc muốn diễn đạt trọng tâm gì nữa.
“Nói trọng tâm nào!”. Cô hét lên với Lộ Dương.
Lộ Dương gãi đầu, “ờ” một tiếng: “Thì Trương Nhất Địch hỏi tớ: Trác Yến có phải cùng đi tự học với cậu không? Tớ nói không; hỏi cậu ta có chuyện gì tìm cậu à, cậu ta không trả lời ngay mà nói rằng hình như cậu cũng không ở trong phòng, rồi bỏ đi”. Cô nàng bước đến dùng tay xỉa vào trán Trác Yến: “Con bé này, nói thật đi, cậu và Trương Nhất Địch đang bày mê hồn trận gì đó, làm tớ choáng quá!”.
Trác Yến phớt lờ, chụp di động trên bàn xem nhanh.
Lần này số chữ trên màn hình nhiều hơn sáu:
Trận sau tám loại còn bốn, sẽ rất kịch liệt. Đến xem đi, cổ vũ cho tôi.
Buông điện thoại xuống, Trác Yến nằm gục lên bàn, vùi mặt vào cánh tay.
Đầu óc ở trạng thái trống rỗng mấy giây.
Sau đó cô nhớ đến lời Lộ Dương vừa nói, lồm cồm bò dậy, cầm điện thoại lên bấm nhanh mấy chữ:
Ban nãy đi giặt quần áo, không kịp xem tin nhắn. Được rồi, lúc đó nhất định sẽ đến!
Đợi khi Trương Nhất Địch đáp “Ừ”, cô lại bò ra bàn vùi mặt vào tay, tiếp tục trạng thái vô hồn.
Trận đấu tám đội loại bốn đã khiến Trác Yến suýt nữa trở thành kẻ thù chung của nữ sinh toàn trường.
Thực ra với Trác Yến mà nói, cô cảm thấy mình rất ấm ức.
Cô đã y hẹn đến xem đấu bóng.
Trên sân Trương Nhất Địch chơi bóng rất tuyệt. Vì anh có học nhảy nên động tác chơi bóng vừa đẹp vừa phóng khoáng, mỗi lần bóng chuyền đến tay anh, thì anh có thể dẫn bóng đi một cách đẹp đẽ như thể bàn tay diệu kỳ nở ra hoa vậy, lần nào cũng khiến đám đông la hét đến chói tai.
Những cô nàng đi xem đấu bóng lúc này không còn e thẹn gì nữa. Bọn họ gần như điên cuồng, không ngừng gào tên Trương Nhất Địch. Trong không khí nóng bỏng ấy, Trác Yến bất giác cũng bị “lây nhiễm” đến độ máu nóng sôi sục.
Trận đấu này gần như là trận biểu diễn cá nhân của Trương Nhất Địch – đội bóng của họ có hai thành viên chỉ lực vì bị thương không thể ra sân, nên trận đấu này hoàn toàn do Trương Nhất Địch gánh vác. Còn các thành viên trong đội đối phương người nào cũng to cao lực lưỡng. Nếu không phải do Trương Nhất Địch chơi bóng giỏi thì đội của họ chắc chắn sẽ thua.
Còn hai phút nữa là kết thúc trận đấu, đội của Trương Nhất Địch vẫn hơn bên kia hai điểm. Nhưng sau khi họ đối phương cướp bóng, tình thế đã thay đổi. Đối phương liên tục bỏ bóng vào rổ, không chỉ san bằng cách biệt mà còn dẫn trước hai điểm.
Các cô gái đồng loạt thở ngắn than dài, tỏ ra căm tức vô cùng khi bị đối phương dẫn điểm trước – như thể người ta bỏ bóng vào rổ là chuyện đại nghịch bất đạo vậy, mà tất cả những điều này là do họ quá mong mỏi Trương Nhất Địch, quá hy vọng anh sẽ thắng. Có lúc tâm lý thương xót cho đối tượng trong mộng của mì