XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tác giả: Hồng Cửu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341821

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1821 lượt.

trở nên xa lạ hay không…
Cô không dám nghĩ tiếp; đột ngột chụp lấy di động trên bàn, như túm lấy một ngọn cỏ cứu mạng, thấp thỏm và căng thẳng.
Hít một hơi sâu, nhanh chóng bấm mười một số mà cô đã thuộc lòng.
Đến khi bên kia có người nghe máy, cô mới thở phào.
“Đổng Thành!”. Cô gọi tên người ấy, bắt bản thân cố gắng cười thật nhẹ nhàng thoải mái: “Dạo này có khoẻ không? Ừ… Không có chuyện gì đặc biệt, chỉ là, bỗng dưng cảm thấy rất nhớ… Hừm… bỗng dưng cảm thấy mình nên nói chuyện nhiều hơn với cậu, nếu không chắc cậu sắp không nhớ ra mình là ai rồi… Cậu đừng cười, mình nghĩ thế thật đấy…”.
Nghe bên kia vừa cười vừa nói: “Sao thế được?”. Cô cảm thấy rất mãn nguyện và yên lòng.
Dù thế nào đi nữa, trước khi cậu chọn lựa, vất vả mấy mình cũng sẽ kiên trì, nhất định!
Chỉ là xin cậu đừng bao giờ…
Đừng bao giờ, khi mình đang khổ sở kiên trì, cậu lại bắt đầu cảm thấy xa lạ với mình…
Mấy ngày sau, Trác Yến lên mạng lại nhìn thấy tin nhắn Trương Nhất Địch gửi.
Chỉ một câu ngắn gọn, chủ ngữ vẫn là con nhím nhỏ.
Bánh Bao Đậu Đỏ có ngoan không?
Trác Yến nhắn lại:
Đâu chỉ ngoan? Sắp hiền lành chết đi được đấy…
Mấy ngày sau, Trương Nhất Địch lại lên QQ nhắn tin cho cô.
Nội dung vẫn ngắn gọn, nhân vật trung tâm vẫn là con vật bé nhỏ ấy.
Không biết bao giờ mới có thể quay về thăm Bánh Bao Đậu Đỏ. Nhớ.
Trác Yến phát hiện hễ nhắc đến “nhớ”, Trương Nhất Địch chưa bao giờ thêm chủ ngữ.
Ngẫm nghĩ, cô gõ một câu thế này:
Bánh Bao Đậu Đỏ nếu biết cậu muốn về thăm nó, nhất định sẽ vui chết đi được!
Mong chờ.
Cô vẫn ậm ờ như cũ, cũng không thêm chủ ngữ.
Hai người cứ một hỏi một trả lời, anh nhắn tôi đáp, cho dù cả hai đều nói rất ngắn, nhưng cũng xem như đã khôi phục liên lạc.
Con nhím nhỏ u sầu buồn bã suốt ngày co mình trong chiếc giỏ kia, chắc chắn nó không biết tỉ lệ được nhắc tên của mình cao đến bất ngờ – nó sẽ không biết thì ra thế giới nhân loại thông minh lại tồn tại hai kẻ ngốc, lần nào họ cũng lấy tên nó ra để làm đề tài trò chuyện; ai biết “Bánh Bao Đậu Đỏ” trong lòng họ rốt cuộc là đang nói đến con nhím nhỏ, hay là trong vô thức đã ám chỉ một tên ngốc nào đó?
- Bánh Bao Đậu Đỏ khỏe không? Có ăn uống đàng hoàng không?
- Bánh Bao Đậu Đỏ rất khoẻ, chỉ hơi gầy một chút.
- Bánh Bao Đậu Đỏ có ngoan không?
- Bánh Bao Đậu Đỏ nào chỉ có ngoan, nó hiền lành chết đi được ấy…
- Thật muốn quay về thăm Bánh Bao Đậu Đỏ. Nhớ.
- Bánh Bao Đậu Đỏ nếu biết cậu muốn về thăm nó chắc sẽ mừng lắm! Mong chờ.
Mấy chữ “Bánh Bao Đậu Đỏ” này, thật sự là đang nói đến con nhím nhỏ đó sao?
Chuyện này làm sao nó biết được? Nó chỉ là một con nhím. Chuyện này phải đi hỏi kẻ ngốc kia mới đúng.
Có lẽ do chênh lệch múi giờ nên Trác Yến và Trương Nhất Địch chưa bao giờ gặp nhau trên mạng.
Lúc nào cũng cách vài ngày, anh để lại tin nhắn hỏi bạn Bánh Bao Đậu Đỏ dạo này thế nào; còn cô sau khi xem xong cũng lập tức trả lời ngay rằng Bánh Bao Đậu Đỏ lúc nào cũng khoẻ.
Họ luôn xuất hiện trong những khoảng thời gian khác nhau; tuy quỹ đạo của cả hai đều hướng về phía đối phương, nhưng trong quá trình tiến tới lại chưa bao giờ xuất hiện giao điểm.
Họ cách xa nhau ngàn trùng, ban ngày của người này mãi mãi là đêm tối của người kia; khi một người sắp sửa đón chào ngày mới; thì người kia đang chìm vào giấc ngủ êm đềm.
Trác Yến bỗng nhớ đến một câu chuyện về tai trái và tai phải nghe được từ hồi còn nhỏ.
Tai trái và tai phải, chúng ở rất gần nhau, từ khi sinh ra đã ở bên nhau, cùng nghe âm thanh, cùng xác định những mối nguy hiểm, cùng chia sẻ hỉ nộ ái ố cho chủ nhân chúng; có thể nói rằng trên thế giới này, không có thứ gì hoà hợp ăn ý hơn chúng cả.
Một ngày nọ, tai trái nói với tai phải: Tớ muốn gặp cậu, còn cậu?
Tai phải nói: Tớ cũng vậy!
Thế là hai bên tai rất hào hứng, bắt đầu cố gắng di chuyển về phía đối phương.
Nhưng lúc này chúng lại nhận ra, chủ nhân của chúng rất cương quyết chia cách chúng, chúng cố gắng đến thế nào cũng không cách nào gặp nhau được.
Chúng mới nhận ra suy nghĩ trước kia của chúng sai lầm thế nào.
Chúng từng cho rằng khoảng cách gần đến mấy trên thế gian này cũng không gần bằng khoảng cách giữa chúng; nhưng sự thực lại ngược lại, giữa chúng mãi mãi có một khoảng cách vĩnh hằng…
Tôi có thể cảm nhận được bạn ở ngay cạnh tôi, tôi có thể nghe thấy bạn, thế nhưng, tôi lại không thể nhìn thấy bạn.
Trác Yến nghĩ cô và Trương Nhất Địch lúc này cũng có chút giống tai trái và tai phải – giữa họ dường như không xa cách quá nhiều, anh lúc nào cũng có thể xuất hiện ngay trước mắt; thế nhưng cái cô nhìn thấy chỉ là những lời nói ngắn gọn anh để lại vào thời gian sớm hơn, chứ không phải chính anh; hai người họ chưa bao giờ giống nhau về thời gian, biến những tin nhắn hỏi đáp kia thành cuộc chuyện trò cả.
“Dù sao”. Trác Yến tự nhủ: “Chúng ta cũng không phải gần nhau thật sự, đó chỉ là ảo giác do mạng internet mang lại mà thôi”.
Điều cô biết là, từ cô đến anh, ở giữa cách 43.200 giây, mười hai tiếng đồng hồ và khoảng