Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1342225
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2225 lượt.
nhau mà còn nói không quan hệ gì à?! Nàng chưa nói gì cả sao?! Hừ!” Ai nói hắn cổ hủ bảo thủ, không có tình người chứ?!
Tô Đường bùng cháy: “Bà đây có đụng chạm xác thịt với hắn ta bao giờ?! Chàng nói rõ ràng cho ta!!!” Này này này, tên khốn nào dựng chuyện lên hủy hoại sự trong sạch của nàng th hả!!!
Sĩ có thể chết, không thể chịu nhục!!!
“Không có sao?! Vậy chuyện sờ tay, ôm vai là thế nào?!” Tống Thế An nổi trận lôi đình.
“Cái gì mà thế nào?! Bà đây cũng chẳng biết chuyện này là thế nào!!!” Tô Đường lập tức phản bác, nghĩ trong giây lát lại biến sắc nói: “A a a a, tự hắn sờ tay ôm vai ta, đâu phải ta muốn hắn sờ tay ôm vai ta chứ! Chuyện này sao trách ta được?!”
“Ruồi nhặng không chích, quả trứng không có vết nứt!” (Không có lửa làm sao có khói)
“Hừ! Chàng mới là muỗi! À không, chàng mới là trứng không có vết nứt!”
“Nàng!”
“Nàng cái gì mà nàng! Hừ, chàng biết tức giận, bà đây không biết chắc! Chàng hung dữ thế làm gì! Bà đây đã nói trong sạch là trong sạch! Chàng còn nghĩ xấu ta nữa thì cũng không cần phải sống với nhau nữa đâu! Hừ!” Tô Đường cũng tức đến bùng khói: “Dù sao cũng chẳng còn mấy ngày nữa là hết một tháng rồi! Nếu chàng chướng mắt ta như vậy, ghét bỏ ta như vậy, vừa hay, chàng có lý do để viết giấy từ hôn rồi đấy!”
Thấy nàng cứng đầu cãi lại, Tống Thế An tức đến nổ phổi, hắn vì một câu “lưỡng tình tương duyệt” của người phụ nữ này, mà thật sự bắt đầu quan tâm tới nàng, nàng muốn gì chỉ cần không quá đáng, hắn đều chiều theo nàng. Hắn nghĩ rằng nàng là người hơi to gan lớn mật một chút nhưng cũng không phải người không biết chừng mực. Ai ngờ chưa được mấy ngày, nàng đã coi trời bằng vung đến mức hồng hạnh vượt tường! Hơn nữa, còn nói với người ta hắn không có tình người! Thật đúng là oan chết người ta! Cũng tức chết người ta! Vừa rồi khi nàng nói, hắn cũng hơi tin tưởng, ai ngờ hở chút lại nói “viết giấy từ hôn” khiến lòng người cũng lạnh như băng. Chút nhiệt tình của hắn cũng bị ném thẳng vào hố nước lạnh rồi!
Rốt cuộc Tống Thế An cũng không nhịn được nữa, phất tay ôm nàng ném vào giường, sau đó, chỉ nghe “soạt” một tiếng, quần áo Tô Đường đều bị hung hăng xé rách ra!
Nàng đã nói ta ghét nàng, vậy thì ta ghét nàng cho nàng xem!!!
Á Vương Ngạnh Thượng Cung Có Lý.
Triển Dịch Chi vung roi thúc ngựa chạy tới phủ tướng quân, cứu người như cứu hỏa, chuyện này không chậm trễ được, sắc mặt cháu trai của hắn ta đã đen như than rồi, lại là kẻ giết người không nương tay, lỡ như hắn tức giận quá lại lôi Tô huynh, à không, lại giết chết cháu dâu thì hỏng bét.
Thời khắc này, trong phủ tướng quân người người đều hoảng sợ, sắc mặt tướng quân khó coi như vậy, sắc mặt Thiếu phu nhân cũng khó coi như vậy, không biết đã xảy ra chuyện gì. Giờ bọn họ đóng cửa trong phòng cũng không biết thế nào, bên trong còn không ngừng truyền ra tiếng quát nạt ầm ĩ… ôi ôi, rốt cuộc là làm sao đây?!!!
Hỉ Thước ở ngoài cửa luống cuống vô cùng lại không dám bước vào, chỉ có thể đi qua đi lại. Tuyên Tử ở bên cạnh lo lắng nhìn tới nhìn lui.
Thấy Triển Dịch Chi đến, Hỉ Thước như tìm được nơi phát hỏa: “Đều tại ngươi, đều tại ngươi hết!!! Tiểu thư nhà ta mà có xảy ra chuyện không hay gì, ta sẽ liều chết với ngươi!”
Nếu vừa rồi vì giận dữ nên lý trí của hắn hoàn toàn biến mất, giờ bị quấy nhiễu, xem như cũng lấy lại tỉnh táo, nhìn mặt nàng đầy nước mắt, quần áo hỗn loạn, môi sưng đỏ, trên cánh tay và đùi lại xuất hiện vài vết đỏ hồng do mình túm lấy không chút nương tay, lửa giận cũng tan đi hơn một nửa, lòng lại thoáng thấy áy náy.
Ai ngờ, hắn vừa có chút cảm giác áy náy, thì Tô Đường thở được một cái lại bắt đầu mắng mỏ: “Chàng là đồ cầm thú! Cuộc sống này không thể sống tiếp được đâu! Bà đây phải bỏ chàng! Bỏ chàng! Hu hu…”
Tống Thế An nghe vậy, lửa lại bùng lên nhưng cũng không thể tiếp tục được, chỉ tức tối kéo chăn qua đắp lên cho nàng, sau đó tự mình xuống giường, hằm hằm bỏ đi.
Vừa cử động, đồ vật gì đó rơi từ trong tay áo ra, chính là hộp son mà hắn vừa mua. Tống Thế An nắm nó trong lòng bàn tay, quay đầu nhìn nàng, sau đó đặt mạnh nó xuống bàn.
— đúng là uổng công thương tiếc nàng!
Ra cửa, thấy Triển Dịch Chi vẫn đứng đó, Tống Thế An hừ mạnh một cái, phẩy tay áo bỏ đi.
Triển Dịch Chi vội vàng đuổi theo: “Thế An, cháu nghe ông giải thích, ông…”
“Vào phòng rồi nói!” Tống Thế An quát lại. Chẳng lẽ hắn ta muốn nói trước mặt bao nhiêu người thế này à?! Hắn ta không sợ mất mặt, nhưng hắn thì sợ!!!
Triển Dịch Chi lập tức im lặng!
Thấy bọn họ đều đi cả, Hỉ Thước vội chạy vào trong phòng, nhìn thấy Tô Đường cuốn chăn nằm úp sấp trên giường khóc, cô lo lắng hỏi: “Tiểu thư, người làm sao vậy? Tướng quân làm gì người?”
Tô Đường ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ nhìn Hỉ Thước, lại nhìn Tuyên Tử và Thược Dược đứng bên cạnh, cuối cùng hung dữ nói: “Ta muốn bỏ hắn! Ta muốn bỏ hắn!”
Ba người nghe vậy đều im bặt.
Tô Đường thở hổn hển ngồi dậy, nhìn xiêm y của mình bị xé nát thành mảnh vụn