Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1342223
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2223 lượt.
nhớ lại bàn tay kia: “Ôi, sao lại có thể mềm mại như thế chứ!”
Nhìn thấy bộ dạng mê gái của hắn ta, Tống Thế An cũng lười đáp lại hắn ta, chỉ thúc ngựa đi.
Triển Dịch Chi vội vàng đuổi theo: “Ở ngay đằng trước rồi đấy! Mà lát nữa gặp nàng, cháu đừng có trưng cái bản mặt quan tài đấy ra nhé, làm nàng sợ là không được đâu. Ừ ừ, cháu đừng có nhìn ông như vậy, ông chỉ không nghĩ ra từ nào nặng nề hơn từ bản mặt quan tài thôi mà, nếu không ông đã không dùng từ đó! À, phải rồi, cháu cũng phải nói tốt cho ông vài câu nữa, cái gì mà tài hoa hơn người, học rộng hiểu nhiều, dịu dàng chung thủy, tâm lý lại thông minh vân vân, cháu cứ nói hết ra không cần phải kiêng dè đâu… Ông ngại nàng nghĩ ông khoe khoang, chứ nếu không ông đã nói từ lâu rồi! Ha ha ha…”
“…” Đột nhiên Tống Thế An nhớ tới câu “hai bà mối” của Tô Đường.
Hai người đi không bao lâu đã nhìn thấy một tiệm điểm tâm rất đông đúc, tưng bừng.
Hai mắt Triển Dịch Chi như tỏa sáng: “Đến rồi, đến rồi!” nói xong, hắn ta nhìn trái nhìn phải một hồi, tìm kiếm bóng dáng Tô Đường trong đám người.
Tống Thế An cũng nhìn tấm biển “Thêm một phần nữa” kia, cứ cảm thấy nét chữ đó rất quen — hình như, hình như giống nét chữ của Tuyên Tử.
Hai người xuống ngựa, buộc vào gốc cây xong, Triển Dịch Chi liền kéo Tống Thế An đi vào từ cửa hậu viện.
Mấy nha hoàn sai vặt đang bận ngập đầu bên trong vừa nhìn thấy Tống Thế An đều sợ hết hồn — sao tướng quân lại đến đây?
Tống Thế An nhìn thần sắc mọi người, khẽ nhướng mày, vì sao nhìn mấy người này quen thế nhỉ?
Mí mắt hắn giật giật liên tục, trong lòng có dự cảm xấu.
Đúng lúc này, Triển Dịch Chi rốt cuộc cũng nhìn thấy bóng người của Tô Đường, không khỏi kích động chỉ thẳng về phía nàng nói: “Mau nhìn đi, mau nhìn đi, người mặc áo dài màu đen kìa, sao hả sao hả? Dáng người không tồi đúng không?! Để ông gọi nàng quay lại cho cháu nhìn!” nói xong, hắn ta liền hét ầm lên “Tô huynh, Tô huynh”.
Tô Đường đang sung sướng nhìn khách khứa ra vào tấp nập, vừa nghe tiếng gọi liền vội vàng quay đầu lại, nhìn thấy Triển Dịch Chi mặt cười rạng rỡ như hoa, da mặt nàng như căng lên, mà chờ đến khi nhìn thấy người nào đó đứng cạnh hắn ta, thì nụ cười trên mặt hoàn toàn tê liệt.
Còn Tống Thế An, ngay khi nhìn thấy gương mặt của “bà thím dâu” tương lai vừa quay lại kia, hắn chỉ cảm thấy như có một luồng sét đánh thẳng vào đỉnh đầu, khiến cho hồn phách bay lên mây, tứ chi cứng lại!
Sắc mặt đó, so với quan tài thì còn quan tài hơn nhiều lần!!!
Mặt Lạnh Tắm Trong Hũ Dấm Chua.
Triển Dịch Chi ngốc nghếch không phát hiện ra, kéo Tống Thế An đi tới trước mặt Tô Đường, giới thiệu: “Tô huynh, đây là Tống Thế An, cháu trai của ta…”
Cháu trai?! Tô Đường suýt nữa phì cười, có nhầm không thế?! Có điều, nhìn thấy sắc mặt Tống Thế An cực kỳ không tốt nên nàng đành nhịn xuống.
Triển Dịch Chi vẫn nói tiếp: “Có phải nàng thấy hắn rất quen không? Ha ha, quen là phải rồi, hắn chính là Thần tướng của nước Tụng chúng ta mà! À, Tô huynh, nàng đừng có nhìn hắn mãi thế, hôm nay nhìn hắn phong độ như vậy hoàn toàn là vì bộ y phục này của hắn thôi. Y phục này là do nương tử hắn làm đấy! Đúng đúng, hắn thành thân rồi, tội nghiệp lắm, nương tử của hắn còn là một người đàn bà ghen tuông, không thể chấp nhận được bất cứ…”
Thấy Tô Đường cứ nhìn chằm chằm cháu trai của mình, Triển Dịch Chi thoáng sinh lòng cảnh giác, vội vàng nói ra chuyện hắn đã có vợ con rồi — lỡ như nàng mà vừa ý cháu trai của mình thì hỏng bét rồi!
Ầm ầm! Rầm rầm rầm! Đùng đoàng đoàng!!! Năm tia sét đánh thẳng vào đỉnh đầu!!!
Sát khí của Tống Thế An như sôi trào, muốn kìm mà không kìm được — giỏi, giỏi, giỏi lắm, còn dám nói với người đàn ông khác là ta cổ hủ bảo thủ không có tình người à!?! Bảo sao mà cứ muốn ta viết giấy từ hôn!
Giỏi lắm!
Giỏi lắm!
“Hừ!”
Nghe tiếng hừ này, lại nhìn bản mặt diêm vương như quan tài bị sét đánh cháy xém của hắn, rốt cuộc Tô Đường cũng hiểu cơn thịnh nộ của hắn từ đâu mà ra! Nàng khóc không ra nước mắt, thần trí hoảng loạn — ông trời ơi, con đã gây ra tội lỗi gì chứ?!!!
Nàng vội chạy tới kéo tay áo hắn muốn giải thích, ai ngờ Tống Thế An vung tay lên tránh thoát.
Lúc này Triển Dịch Chi mới phát hiện ra sắc mặt hai người không ổn: “Hai người…”
Đúng lúc này, Tuyên Tử được Hỉ Thước đưa đi chơi đã quay về, thấy phụ thân đứng ở đó liền hoảng sợ: “Phụ thân…” nhìn thấy sắc mặt hắn cực kỳ khó coi, thằng bé vội chạy đến bên Tô Đường, nhìn sắc mặt của nàng cũng rất phức tạp, thằng bé bất an gọi một tiếng “mẫu thân”. Đảo mắt một vòng, nhìn thấy Triển Dịch Chi đứng bên cạnh, Tuyên Tử ngạc nhiên gọi tiếp: “Cụ trẻ!”
Triển Dịch Chi nhìn thấy Tuyên Tử, lại nghe cách thằng bé gọi hai người, cũng như bị sét đánh: “Tiểu Tuyên Tử! Đây… đây… đây…”
Thấy Tuyên Tử cũng ở đây, lửa giận của Tống Thế An hoàn toàn bùng nổ, giỏi lắm, nói cái gì mà đưa Tuyên Tử ra ngoài chơi, là tìm cớ để hẹn hò đàn ông thì có! Nghĩ vậy hắn cũng không chờ Triển Dịch C