XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tác giả: Tô Hành Nhạc

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1342245

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2245 lượt.

á hốc miệng, tim như muốn nhảy ra ngoài, vội vàng đuổi theo.
— Ôi Hoàng thượng ơi, sao trước khi xuất môn ngài không cho mang thị vệ theo chứ, chỉ có một mình nô tài thì biết cứu giá làm sao đây!!!
Chờ tiểu Toàn tử chạy không còn thấy bóng dáng đâu, một con ngựa quý lại vội vàng chạy tới. Vẻ mặt Triển Dịch Chi tươi rói ngồi trên ngựa, a ha ha, cuối cùng cũng bắt được tên ác tặc kia!!!
Có điều, chờ đến khi hắn ta nhìn thấy tình hình thê thảm ở Thêm Một Phần Nữa, nụ cười biến mất hẳn, “Chuyện gì thế này?!”
Tiểu nhị thấy hắn ta về liền khóc: “Tiểu Triển đại nhân, ngài mau tới nha môn đi, phu nhân nhà ta và Mạc chưởng quầy đều bị bắt đi rồi!”
Vừa nghe xong sự tình, Triển Dịch Chi nổi trận lôi đình —
Phá tiệm của ta! Bắt mối tình đầu của ta! Tất cả các ngươi chết chắc rồi!!!






Công Đường Biến Thành Sân Khấu Kịch.
Ba người Tô Đường bị đưa đến nha môn rồi bị tống thẳng vào nhà giam. Không phải Thịnh đại nhân của nha môn không muốn nhanh chóng thẩm vấn, có điều giữa trưa lão và tiểu thiếp uống thêm mấy chén, lại tiêu hao thể lực vài lần, nên lúc này còn chưa tỉnh táo hẳn. Lão đã tính lát nữa sẽ tới làm việc, sau đó nhanh chóng định tội cho bọn họ, nếu ‘tội phạm’ không nghe lời, vu oan giá họa này nọ thì cũng có thể đánh vài cái, dù sao nhân chứng vật chứng đã đủ cả — nhận bạc của người ta rồi, dù thế nào cũng phải làm cho tử tế.
Nhìn nhà tù ẩm ướt âm u, Tô Đường vừa tức vừa hận, thấy tiểu Mạc ho khan liên tục, nàng thậm chí còn muốn giết người.
Tiểu Hoàng đế lại rất hứng thú quan sát cách bài trí trong nhà tù, nhìn thấy một con chuột vừa to vừa béo chạy qua chân mình, hắn vội tránh ra cho nó chạy qua, quan sát một vòng thấy cũng chẳng có gì để xem, không khỏi mất tinh thần: “Môi trường ở đây kém quá, quay về ta sẽ cho người ta chỉnh đốn lại cẩn thận một phen… Chỗ ngồi còn không có…”
Quay lại thấy Tô Đường đang nói chuyện với tiểu Mạc, hắn bước tới, ngồi xuống chỗ đống rơm hơi sạch sẽ hơn một chút, nhìn mặt hai người đều u sầu, hắn hất cằm trấn an: “Các ngươi yên tâm, sẽ có người tới cứu chúng ta thôi! Đến lúc đó, kết cục của đám người xấu kia sẽ rất thê thảm! Tội ác vĩnh viễn không thắng được chính nghĩa!”
Khó khăn lắm Tô Đường mới nghe hắn vừa lòng vòng vừa kể xong mọi chuyện xảy ra, cũng hiểu đại khái, mặt không khỏi trầm xuống: “Mua điểm tâm trong tiệm của ta, sau đó bỏ sâu đã chuẩn bị sẵn vào, rồi quay lại tiệm gây sự! Vừa đánh vừa đập vừa gây rối, thừa lúc hỗn loạn lại ném sâu vào điểm tâm trong tiệm, phá hỏng thanh danh tiệm của ta, đánh tiểu nhị trong tiệm của ta! Hừ, kế này được lắm!!!”
Nhớ đến mấy tên nha dịch bắt người bừa bãi không phân phải trái, Tô Đường lại tức tối: “Sau lưng tên chưởng quầy Vinh ký kia chắc chắn có người, có thể thấy đại nhân của nha môn này cũng là đồng bọn của lão!”
Quay đầu nhìn dáng vẻ ngây thơ vô tội của tiểu hài tử kia, nàng không khỏi thở dài — tuy đứa bé này hơi ngốc nghếch một chút, nhưng cũng coi như là người biết đứng về phía lẽ phải. Thấy tuổi của hắn cũng tầm tuổi như tiểu Ngũ, dung mạo lại trắng trẻo mịn màng như Tuyên Tử, nàng xoa xoa đầu hắn, dịu dàng nói: “Tiểu đệ, hôm nay cảm ơn đệ.”
Tiểu Hoàng đế cảm nhận được sự mềm mại của bàn tay đang xoa đầu mình, một cảm giác kỳ quái nảy sinh nơi đáy lòng, thấy nàng xoa một chút rồi không xoa nữa, hắn lại nhướn cổ lên.
Tô Đường ngạc nhiên hỏi: “Đệ làm gì thế?”
Tiểu Hoàng đế nói: “Nữa đi, tỷ xoa xoa nữa đi. Ta thích người khác xoa đầu ta, nhưng nhiều năm rồi không ai dám xoa đầu ta, ta rất đau lòng…”
“…” Sở thích kiểu gì vậy?!
“Vừa rồi tỷ gọi ta là tiểu đệ sao?” Tiểu Hoàng đế nghi hoặc.
“Đúng thế, sao hả?” Chẳng lẽ có gì không ổn?
Tiểu Hoàng đế nhíu mày nói: “Ta thì không có vấn đề gì, nhưng không biết mẹ ta có đồng ý nhận tỷ là con gái không, bà vốn không thích ca ca ta, không biết bà có thích Tỷ tỷ không, aizzz…”
“…” Nghe hắn lẩm bẩm, Tô Đường nhìn trời, có ai nói cho nàng biết rốt cuộc hắn đang nói lung tung cái gì không?!
Tiểu Hoàng đế lại nhanh chóng lấy lại tinh thần, con ngươi sáng rực nói: “Đột nhiên ta nhớ ra, tỷ là chưởng quầy của Thêm Một Phần Nữa đúng không? Điểm tâm ở đó đều do tỷ làm phải không?”
“Đúng vậy!”
Tiểu Hoàng đế giơ ngón tay cái lên: “Giỏi lắm, rất mạnh mẽ! Sau này ta sẽ thường xuyên đến chơi!” Nói xong, hắn lại nhìn nàng từ trên xuống dưới, gật đầu: “Tỷ cũng rất mạnh mẽ! Gặp nguy không sợ, quyết đoán, trách nhiệm, ta thích!”
Ừ, quay về phải khen thưởng nàng một chút!
Khóe miệng Tô Đường giật giật, không phản ứng hắn mà hỏi lại: “Vậy đệ tên gì? Nhà ở đâu?” Sau khi rời khỏi đây nàng phải đưa hắn về cảm ơn một phen.
Vốn là một vấn đề không có gì đặc biệt, ai ngờ tiểu hài tử nghe xong, vừa rồi còn rất hoạt bát vui vẻ, chợt ỉu xìu, bàn tay đang nghịch ngợm bứt cọng rơm cũng cứng lại. Hắn quay đi, sắc mặt quỷ dị nói: “Xin đừng hỏi tên ta, đó là một vấn đề rất thương tâm…”
“…” Sao lại thế? Tô Đường không hiểu.
Tiểu hài tử vẽ vòng tròn trên đất, bĩ