Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1342246
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2246 lượt.
u môi buồn bã: “Tên ta là — Lục — Thúy — Thúy!”
Phụt!
Nhìn người phụ nữ trước mặt cố gắng nhịn cười, tiểu Hoàng đế xoay lưng lại, mặt đầy vẻ ưu thương.
Thân là vua một nước mà lại có cái tên như vậy, đúng là khiến người ta u oán trong lòng. Hu hu, cha à, lúc cha đặt tên có thể có trách nhiệm hơn chút không, đừng có vô trách nhiệm đến mức thuận tay lấy một quyển sách, lật ra xem rồi chọn ngay cái tên đầu tiên nhìn thấy như thế chứ?!
Hai mắt tiểu Hoàng đế đẫm lệ, mỗi lần nghe người khác gọi cái tên này, hắn chỉ muốn chết thôi. May mà sau này hắn làm Hoàng thượng, không ai gọi tên hắn nữa, có điều hôm nay đột nhiên bị nhắc tới, hu hu, hỏi tên người ta làm gì chứ, hỏi rồi thì không thể không trả lời mà huhu!
Đột nhiên, chợt nhớ ra gì đó, tiểu Hoàng đế ngẩng đầu nói: “Thật ra ta còn có thể nói cho tỷ biết tên của ca ca ta!”
“Là gì?” Tô Đường bỗng thấy rất ngạc nhiên.
“Huynh ấy tên là — Lục — Du — Du!”
“… A ha ha ha!” Rốt cuộc Tô Đường cũng không nhịn được nữa liền cười to.
Tâm lý tiểu Hoàng đế cân bằng lại — đại ca, chúng ta phải có nạn cùng chịu thôi!
Đang cười, Tô Đường lại nhớ tới một vấn đề rất mấu chốt, nàng kinh ngạc nhìn tiểu hài tử trước mặt: “Đệ họ Lục?”
“Ừ.”
“Họ Lục không phải họ của Hoàng gia sao? Đệ…”
Nói tới đây nàng lại bị ngắt lời, nha sai bên ngoài quát to: “Chưởng quầy Thêm Một Phần Nữa lên công đường!”
Nhìn hai người ‘bạn tù’ bị đưa đi để mình ở lại, tiểu Hoàng đế kêu: “Này, ta cũng muốn lên công đường! Ta cũng muốn lên công đường!”
Nha sai cười lạnh: “Không phải vội, lát nữa sẽ đến lượt ngươi!”
Lại nói, Triển Dịch Chi thúc ngựa tới nha môn, nghe nói Tô Đường bị giam vào tù, tuy rất muốn lao vào cứu người ta, nhưng nghĩ làm vậy rất lỗ mãng, liền quay ngựa đi tìm Thịnh đại nhân.
Thịnh đại nhân vừa bò từ trên giường dậy định thay y phục, chợt thấy cửa bị đẩy mạnh ra, một người lao thẳng tới trước mặt mình, lão sợ đến ngã phịch xuống đất.
Triển Dịch Chi lôi lão lên: “Ông mau theo ta đi thả người! Thịnh đại nhân à Thịnh đại nhân, ông mà cũng dám động đến người của ta à!!!”
Sau khi nhìn thấy rõ người vừa tới, Thịnh đại nhân thầm nghĩ không ổn, không phải vị này đã xuất môn rồi sao? Sao lại quay về nhanh như vậy? Nghe thấy hắn nói mấy câu kia, lão thẹn quá hóa giận, hất tay hắn ra, phủi thẳng xiêm y của mình, lạnh lùng nói: “Xin tiểu Triển đại nhân chú ý lời nói cử chỉ của mình! Xưa nay bản quan vốn thanh chính liêm minh, đối xử với phạm nhân đều bình đẳng, không cần biết rốt cuộc là người của ai!!!”
Thấy lão ra vẻ ta đây như vậy, Triển Dịch Chi chỉ thấy ghê tởm, chỉ muốn phun nước miếng phun chết lão đi!
Thịnh đại nhân vung tay áo nói: “Bản quan phải đi thẩm án, nếu Triển đại nhân lo lắng thì có thể đi cùng bản quan!”
Nếu Triển Dịch Chi xuất hiện ở đây, e rằng lão cũng không để động tay động chân gì, vậy thì cứ tùy tùy tiện tiện giải quyết là được.
Triển Dịch Chi tức đến nghiến răng nghiến lợi, thấy lão nhanh chân bước ra ngoài cũng vội vàng đuổi theo — bọn họ bị hãm hại, có hắn ở đây, Thịnh đại nhân cũng sẽ không dám làm gì!
Chờ nha sai dẫn Tô Đường lên công đường, Triển Dịch Chi vừa nhìn thấy nàng, lòng mềm ra như nước, không để ý đang đứng trước mặt đám đông, hô to: “Tô huynh, Tô huynh nàng không sao chứ?”
Tô Đường đang đỡ tiểu Mạc, nghe tiếng gọi này, ngẩng đầu nhìn thấy Triển Dịch Chi đang vội vàng chạy đến, trong lòng vui vẻ hẳn, vừa rồi còn đang nghĩ nên thoát thân thế nào, giờ hắn đến rồi, dễ xử lý hơn nhiều.
Thấy công đường hỗn loạn, Thịnh đại nhân gõ kinh đường mộc, nói: “Tiểu Triển đại nhân, xin đừng gây rối loạn chốn công đường! Ngài ngồi bên cạnh xem là hơn! Người đâu, chuẩn bị ghế cho tiểu Triển đại nhân!”
Triển Dịch Chi lạnh lùng nhìn sang: “Ta cũng là chưởng quầy của tiệm này, ông thẩm vấn ta luôn đi! Ta rất muốn nhìn xem ông có thể thẩm ra cái trò gì!!!” nói xong, hắn trưng ra vẻ mặt vô lại.
“Ngươi!!!” Thịnh đại nhân tức đến nghẹn lời, không để ý đến hắn, bắt đầu thẩm vấn đám người Tô Đường: “Ai ở dưới công đường, thấy bản quan sao còn không quỳ xuống?!”
Đám người hung hãn rất biết điều quỳ xuống, nhưng Tô Đường vẫn không chịu quỳ. Thấy thế, Thịnh đại nhân lại gõ kinh đường mộc: “Điêu dân lớn mật, còn không quỳ xuống?”
Triển Dịch Chi cười: “Không quỳ thì làm sao?” Đường đường là phu nhân tướng quân lại quỳ trước mặt một gã quan thất phẩm? Đùa cái quái gì thế?!
Thịnh đại nhân bị ánh mắt khinh thường của hắn chọc giận, coi đây là sự khiêu khích của hắn: “Tiểu Triển đại nhân, ngài có ý gì? Bao che tội phạm là trọng tội! Người đâu, ấn chúng quỳ xuống cho ta!”
Thấy sai nha sắp xông lên, từ đám người lại vang lên một giọng nói — “Ta muốn xem ai dám động đến nàng!!!”
Mọi người quay đầu lại, thấy một người đàn ông vẻ mặt lạnh như băng, dáng người cao lớn đi tới, như cảm nhận được sát khí, mọi người đều lùi sang hai bên tránh được.
Vừa thấy Tống Thế An, tim Tô Đường cứng lại, miệng mím chặt — sao vị này lại đến đây?! Thấy Hỉ Thước lo lắng đi sau hắn, nàng biết ngay nguyên nhân. Nhưng nhìn th