Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi

Tác giả: Tô Hành Nhạc

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1342248

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2248 lượt.

m môi, nói: “Tuy ta không có chứng cứ gì cả, nhưng có nhân chứng, thiếu niên bị bắt tới cùng ta nghe thấy họ nói chuyện, đại nhân cứ hỏi hắn là biết rốt cuộc do ai gây ra!”
“Ồ? Nếu vậy thì dẫn nhân chứng ra đây đi!”
Nha sai lĩnh mệnh đi dẫn người, ai ngờ không bao lâu liền hoang mang hoảng hốt quay về: “Không ổn! Nhân chứng bị cướp đi rồi!”
Mọi người nghe vậy, thần sắc không giống nhau.
Tống Thế An và Triển Dịch Chi nghĩ: Sao lại trùng hợp như thế?
Tô Đường vô cùng lo lắng: một đứa bé ngốc như vậy sao lại bị người ta cướp đi? Không phải là bị giết người diệt khẩu chứ?!
Thịnh đại nhân cũng nhíu mày ngẫm nghĩ: Vì muốn chặn miệng người nọ, mà Vinh đại dám sai người cướp ngục, tay này cũng to gan gớm nhỉ!






Hàng Này Là Thiên Hạ Đệ Nhất Lừa Gạt.
Tống Thế An và Triển Dịch Chi vội chạy tới nhà giam — ban ngày ban mặt dưới chân thiên tử mà có người dám cướp ngục, chuyện này lớn rồi! Tô Đường lo cho tiểu hài tử kia nên cũng vội đi theo. Tuy Thịnh đại nhân lười chạy, nhưng hai vị đại gia đều đi cả, dù thế nào lão cũng phải ra vẻ một chút.
Trong phòng giam trống rỗng, đừng nói người, ngay cả bóng con chuột cũng chẳng thấy.
Cai ngục ở bên cạnh thuật lại tình cảnh lúc đó: “Lúc ấy tiểu nhân đang canh ngoài cửa, đột nhiên có bốn hắc y nhân bịt mặt tới, võ công của họ thật sự rất cao cường, vừa vào đã ném chúng tiểu nhân xuống đất sau đó lao vào trong. Chúng tiểu nhân thầm nghĩ nhất định phải nâng cao tinh thần cúc cung tận tụy chết không chịu hàng, nên mới xúm lại muốn lao lên cản họ lại. Ai ngờ lúc này đột nhiên lại xuất hiện thêm hơn hai mươi hắc y nhân bịt mặt nữa, lại ném chúng tiểu nhân xuống đất. Bọn họ đông người, võ công lại càng cao cường hơn, chúng tiểu nhân thực sự không ngăn được, đành trơ mắt nhìn nhân chứng bị cướp đi, cũng mang luôn cả bốn hắc y nhân lúc đầu đi…”
Thịnh đại nhân nghe mà mắt giật liên tục, vừa rồi chạy qua đây, đã nghe nha sai lén bẩm báo, bốn hắc y nhân bịt mặt lúc đầu là Vinh đại phái tới, nhưng hơn hai mươi người lúc sau lại không rõ lai lịch! Như vậy rốt cuộc là ai? Bốn người bị đưa đi lúc trước liệu có xảy ra tai vạ gì không?
Tiểu Hoàng đế túm chặt vạt áo Triển Dịch Chi, vẻ hưng phấn trên mặt bộc lộ hết không sót lại chút nào: “Tiểu Triển Triển, huynh tới cứu trẫm phải không? Tiểu Triển Triển, trẫm biết huynh đối xử với trẫm tốt nhất mà!”
Tiểu Toàn tử ở bên cạnh vô cùng tủi thân — Hoàng thượng, là do nô tài liều cái mạng nhỏ này chạy về gọi thị vệ đại nội chứ, còn chưa thở được đây này!
Triển Dịch Chi thật sự không chịu nổi tiểu Hoàng đế cứ cọ tới cọ lui, đưa tay ra muốn ngăn hắn ta lại, nhưng tiểu Hoàng đế lại phát huy đặc tính dính như cao da chó, ôm chặt lấy hắn, muốn gạt cũng không gạt được ra.
Triển Dịch Chi bị hắn ta ôm, sống không bằng chết, quay sang cầu cứu Tống Thế An — cháu trai à, mau cản hắn lại giúp chú đi!!!
Tống Thế An kinh ngạc một chút cũng hiểu được chuyện gì xảy ra, thấy Hoàng thượng không chú ý uy nghiêm của quân vương, liền khụ một tiếng nói: “Hoàng thượng, xin chú ý hoàn cảnh!”
Tiểu Hoàng đế nghe thấy giọng hắn, quay sang lại giật mình: “Ơ? Tiểu Tống? Ngươi đến đây lúc nào vậy?”
“…” Ta luôn ở đây được chưa?!
Tiểu Hoàng đế nhìn thấy Tô Đường đứng bên cạnh đang trợn mắt há hốc mồm, rốt cuộc cũng buông Triển Dịch Chi ra, bắn thẳng đến trước mặt nàng, kéo tay nàng nói: “Tỷ tỷ, ta tới cứu tỷ!”
Tỷ tỷ?! Mọi người đồng loạt bị sét đánh.
Thịnh đại nhân đã bị sét đánh tới vài lần, giờ lão khóc không ra nước mắt, sống không bằng chết, giờ không phải là mũ cánh chuồn hơi lơ lửng nữa, mà là mạng nhỏ này cũng khó giữ rồi!
Vinh đại ơi Vinh đại, sao ngươi lại chọc vào người không thể chọc thế này? Giờ giờ giờ giờ chọc tới cả Hoàng thượng rồi!
Trời cao ơi!
Tống Thế An vẫn còn kinh ngạc với cách gọi kia: “Tỷ tỷ?”
“Đúng thế, nàng gọi trẫm là tiểu đệ, vậy không phải trẫm nên gọi nàng là tỷ tỷ sao? Tiểu Tống à, ngươi không biết đâu, vị tỷ tỷ này của trẫm là một nữ anh hào, còn có một quãng thời gian tuy không quá tốt đẹp nhưng lại rất đáng nhớ, cùng chung hoạn nạn trong tù với trẫm. Ừ, trẫm phải khen ngợi nàng thật ra trò!” Tiểu Hoàng đế nói rất thật lòng.
Câu nói này vô cùng rung động! Hoàng thượng phong nàng làm hoàng tỷ sao?! Lại còn có tình hữu nghị cùng chung hoạn nạn rất đáng nhớ sao?! Đến khi ánh mắt Tống Thế An dừng lại ở bàn tay nắm tay Tô Đường rất chặt của Tiểu Hoàng đế kia, hắn cũng xem nhẹ sự rung động lúc trước, kín đáo kéo Tô Đường sang nói: “Đa tạ Hoàng thượng yêu mến chuyết kinh!”
“Hả?!” tiểu Hoàng đế ngây người, “Tiểu Tống, ngươi nói tỷ tỷ của trẫm là nương tử của ngươi sao?”
“Đúng vậy!”
Tiểu Hoàng đế nhìn Tô Đường từ trên xuống dưới, cuối cùng lẩm bẩm: “Quả nhiên là người trẫm chọn cho ngươi, không bình thường chút nào! Tiểu Tống, trẫm rất thích nương tử của ngươi!” Nói xong, hắn ta lại muốn kéo tay Tô Đường thân thiết trò chuyện, ban đầu vốn còn hơi giữ kẽ, giờ đều là người một nhà, hắn ta cũng chẳng kiêng