Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1342185
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2185 lượt.
thay y phục nam giới, đi thẳng về phía cửa hàng ở ngã ba đường Đông kia.
Hai ngày trước, cửa tiệm này vẫn còn trống rỗng, vậy mà chỉ chớp mắt, bên trong đã bày đầy đồ đạc, trên cửa cũng treo một tấm biển lớn, tên là — Tiệm điểm tâm Vinh Ký!
Hừ, lại là đồng nghiệp à!!!
Tiểu Mạc liếc mắt nhìn lướt qua mọi người đang bận rộn bày biện bên trong, chỉ vào một người nói: “Tiểu thư, người nhìn kìa, ông chủ Mục đang ở trong đó!”
Tô Đường bình tĩnh bước vào cửa, nhìn ông chủ Mục mặt tròn xoe, mắt nhỏ như cây kim kia, lạnh lùng nói: “Ông chủ Mục, thế này là sao?”
Ông chủ Mục đang tiếp đón khách, đột nhiên nghe tiếng gọi, giật mình quay lại thấy tiểu Mạc, mặt lão nhăn nhó, khổ não nói: “Sao lại đến nữa? Không phải đã trả bạc lại cho ngươi rồi sao? Ta không cho ngươi thuê nữa, cho người khác thuê rồi!”
Thấy dáng vẻ bất đắc dĩ của lão, Tô Đường nhíu mày nói: “Ông chủ Mục, mọi người đều là người buôn bán cả, cũng phải hiểu chút quy củ chứ? Rõ ràng là ông lập giấy tờ với ta trước, ta cũng đã đặt cọc rồi, sao ông có thể lật lọng được?”
Ông chủ Mục nhìn trước ngó sau một chút, nhỏ giọng nói: “Ta cũng không có cách nào mà, hơn nữa, người ta còn sẵn sàng chi thêm một trăm lượng…”
“Người kinh doanh, quý ở chữ tín, chẳng lẽ chữ tín của ông chủ Mục chỉ đáng giá một trăm lượng sao?” Tô Đường ngắt lời lão: “Còn nữa, chẳng lẽ ông chủ Mục không sợ ta cầm giấy tờ lên báo quan phủ sao? Lý lẽ đều đứng về phía ta đấy!”
Đúng lúc này, một người đàn ông tầm hai ba mươi tuổi mặc hoa phục đi tới, thấy Tô Đường nói năng sắc bén như thế, liền cười phì một tiếng nói: “Báo quan phủ à?! Này, nói cho ngươi biết, bên trên gia còn có người, quan phủ còn phải sợ lão nhân gia ấy ba phần! Ngươi thì đã là cái thá gì?! Ta thuê cửa tiệm này đấy, thì đã sao hả?! Mau cút đi, đừng có lừng chừng ở đây chướng mắt gia!”
Tiểu Mạc thấy người đàn ông hoa phục kia định đẩy Tô Đường liền vội bước tới đỡ.
Tô Đường lùi lại phía sau nửa bước, cách xa người đàn ông đầy vẻ kiêu ngạo kia, nhíu mày, người này là ai?
Ông chủ Mục thấy gã, liền cúi người cung kính nịnh nọt: “Vinh gia, ngài tới rồi à.” Nói xong, lão lại phẩy tay với đám Tô Đường: “Mau về đi, đừng đứng đây lằng nhằng nữa.”
Qua cách xưng hô của ông chủ Mục, Tô Đường đã đoán ra người trước mặt này có lẽ chính là ông chủ của Vinh ký, kẻ đã giành mất cửa tiệm của nàng. Thấy dáng vẻ gã ta như không ai sánh nổi, nàng không khỏi ngạc nhiên: “Không biết bên trên ông chủ Vinh có ai?”
“Nói ra chỉ sợ sẽ dọa chết ngươi! Hình đại nhân chủ quản Công bộ là biểu huynh của ta, Hồng đại nhân, cấp sự trung khoa lại là cữu gia của ta…”
Ông chủ Vinh đọc ra một chuỗi dài tên tuổi chức danh, Tô Đường hoàn toàn không biết gì cả, nghe cũng chẳng hiểu ra sao. Thấy gã đắc ý như vậy, nàng còn tưởng mấy người đó đều là quan rất to, cho đến tận khi gã nói ra câu “Nhắc đến người to nhất, thì phải nhắc đến dượng của ta, Cung đại nhân, lang trung Bộ binh”, Tô Đường mới hiểu rõ, khóe môi khẽ nhếch lên cười.
Bộ binh à?! Đó là địa bàn của mặt lạnh mà! Nghe nói thượng thư đại nhân lớn nhất trong đó còn phải sợ mặt lạnh ba phần, thế mà đây còn không phải thượng thư đại nhân đâu!
Hỉ Thước đứng bên cạnh cũng nghe thấy chữ Bộ binh này, tâm trạng vốn đã phẫn nộ liền biến thành khinh thường, nói chen vào: “Hừ, nhà ta…”
“Hỉ Thước!” Tô Đường thấy cô ấy định nói ra, vội vàng ngắt lời, rồi quay sang nói với ông chủ Vinh: “Đã sớm nghe nói đất kinh thành ngọa hổ tàng long, quả nhiên là danh bất hư truyền! Thất kính, thất kính!”
Ông chủ Vinh hừ nhẹ một cái, không thèm đáp lời, nghĩ là bọn họ sợ.
“Nếu đã vậy, ta cũng sẽ không lằng nhằng nữa, chúc Vinh ký làm ăn phát đạt!” Nói xong, nàng liền kéo Hỉ Thước đi.
“Đợi đã.” Ông chủ Vinh giữ nàng lại: “Nghe ông chủ Mục nói, ngươi cũng muốn mở tiệm điểm tâm à?! Ha ha, nhắc nhở ngươi một câu, nên đổi nghề đi thì hơn, bán bánh bao hay quẩy nóng cũng được. Sau này ấy, toàn bộ điểm tâm trong kinh thành này, đều mang họ Vinh thôi! Ha ha ha ha!”
Tô Đường lẳng lặng nhìn gã một lúc, sau đó giơ ngón tay cái lên, nói: “Có lý tưởng, có tham vọng. Không tồi!” Nói rồi nàng đi thẳng ra ngoài, đầu cũng không thèm ngoảnh lại.
Đi đến cửa, Hỉ Thước lo lắng hỏi: “Tiểu thư, cái gã ông chủ Vinh kia thật kiêu ngạo, người có muốn về nhà kéo Tướng quân ra đè chết gã ta không?”
Tô Đường dừng bước, nhìn Hỉ Thước và tiểu Mạc, thấy mặt hai người đều đầy vẻ mong chờ, biết họ không nuốt trôi cơn tức này, nghĩ một chút lại nói: “Mặt lạnh nặng quá, tiểu thư nhà em không kéo nổi.” Nói tới đây, chợt nhớ đến cảnh đêm qua mặt lạnh đè lên người mình, mặt nàng nóng bừng lên, vội xoay người đi tiếp.
“Dạ? Tiểu thư nói thế là sao ạ? Chẳng lẽ người cứ bỏ qua như vậy sao?” Hỉ Thước không chịu bỏ qua.
“Nếu không thì sao? Chẳng lẽ tiếp tục đối đầu với bọn họ à?” Tô Đường hỏi ngược lại.
“Nhưng mà, nhưng mà rõ ràng cửa tiệm đó cho chúng ta thuê trước mà. Ông chủ Vinh kia ỷ thế hiếp người! Nếu chúng ta mà lôi Tướng quân ra, bảo đảm gã sẽ phải chắp hai tay mà dâng cửa tiệm cho chúng ta!”