Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342323

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2323 lượt.

ìn thèm thuồng.
Quá hai khắc giờ, cậu ta lại khập khiễng bước vào.
Mặt tươi như hoa, tinh thần sảng khoái, khoé miệng còn ánh lên vết dầu mỡ…
Hạ Ngọc Cẩn: “A Chiêu, cô có muốn đi thay quần áo không?”.
Diệp Chiêu: “Ờ”.
Đây là hai đồ vô sỉ khốn nạn không có thể diện! Là đồ súc sinh đáng bị trời phạt!
Mọi người ở đó đói đến nỗi khoé mắt giật giật.






Khốn nạn vô sỉ
Hôm qua không ăn chất đạm, hôm nay bụng đầy nước trà, rõ ràng biết là đối phương đang lén lút ăn cơm, nhưng lại không thể lên tiếng nghi ngờ. Mà cho dù là có thể nghi ngờ, bọn họ cũng không đưa ra được chứng từ nào, trừ phi cho tên khốn này uống thuốc xổ hoặc là mổ bụng hắn ra xem.
Nam Bình Quận Vương phủ và nha môn huyện trên dưới toàn thể đều “tuyệt thực”. Người này khí khái uy nghiêm hơn người kia, sau đó hết người này đến người khác đi thay áo, thay áo xong về, mặt mày ai nấy đều rạng rỡ. Khi đến lượt bọn họ đi thay quần áo, thì ngoài một tiểu a hoàn đang đứng bê nước trà cung kính đợi ở bên ngoài ra, đến một cái lá cây để ăn cũng không có.
“Bàn bạc lâu như thế, phải kết hợp giữa công việc và nghỉ ngơi chứ”. Hạ Ngọc Cẩn thấy mọi người hơi buồn, còn gọi đến mười mấy cô gái xinh đẹp, múa ca đánh đàn, người múa thì cứ múa, người hát thì cứ hát, lời bài hát là: “Ngoài khóm trúc hoa đào nở đầy cành, nước sông xuân ấm áp, đàn vịt tung tăng bơi lội. Ngải cứu nảy mầm đầy trên mặt đất, đúng là mùa cá nóc kiếm mồi”. (“Tân Luật cửu hoàng thiên hạ vô, sắc như nga hoàng tam xích dư, đông môn trệ nhục canh kỳ tuyệt, phì mỹ bất giảm hồ dương tô”)[1'>
[1'>Đây là bài thơ từ đời Tống ca ngợi bốn đặc sản nổi tiếng của Tứ Xuyên là rau hẹ, thịt ngỗng, thịt lợn và thịt dê.
Diệp Chiêu: “Rượu nóng, mang mời mọi người”.
Mọi người có mặt tức giận đến nỗi toàn thân run lên, cửa lại đóng chặt. Quận Vương từ sớm đã lấy cớ giữ khách sai thuộc hạ thân tín đi các nhà báo tin, nói mấy người đó được khoản đãi nhiệt tình ở nha môn huyện, cùng bàn tính cách cứu nạn, nhân tiện nói chuyện với Quận Vương gia. Có tiểu a hoàn xinh đẹp đang phục vụ, ca hát nhảy múa vui vẻ, còn có trà thơm do Hoàng thượng ban thưởng, rượu ngon ngự tứ… không tin thì đến góc tường mà nghe, còn lo lắng Quận Vương gia khoản đãi mấy người chẳng ra gì nữa không?
Hồ lão thái gia không chịu được nữa, đập bàn tức giận quát: “Con trai ta làm thừa tướng trong triều”.
“Đúng vậy, Hồ thừa tướng tài đức vẹn toàn, là một vị quan tốt hàng đầu. Hồ lão thái gia hổ phụ không thể có con là chó được, dạy dỗ đến nơi đến chốn, Tụ Thủy gặp nạn, tình nguyện lấy thân làm gương, chia sẻ nỗi lo cho dân, tận tâm tận lực”. Hạ Ngọc Cẩn khen ngợi bừa bãi, nâng cốc nói: “Lại mời ông ba chén”.
Hồ lão thái gia nghiến răng, mỉm cười nói: “Vậy thì cũng không thể để mọi người bụng đói mà uống chứ, ăn no rồi thì nghĩ ra cách hay. Lão đây tuổi cao rồi, không chịu được”.
Hạ Ngọc Cẩn gật đầu: “Đúng vậy, bản vương nằm bệnh trên giường bao năm thế, tuyệt thực thực ra là do không ăn được, mong mọi người mau nghĩ cách, để giải quyết mối lo trước mắt, cứu bách tính đang trong lúc khổ sở”.
My Nương lau nước mắt, đứng bên cạnh khóc: “Quận Vương, cả cái phòng này, có ai cơ thể yếu hơn người không? Bình thường đều được cơm bưng nước rót, lần này ra ngoài, thực sự chịu nỗi khổ cả tám đời rồi”.
Hạ Ngọc Cẩn nghiến răng: “Vì trăm họ mà hy sinh, quyết không từ bỏ”.
Hồ lão thái gia vội hỏi: “Nếu nhất thiết không nghĩ, há không phải là…”.
Hạ Ngọc Cẩn mỉm cười: “Dù sao ta tin mọi người đều không có lương thực, nhưng nạn dân không tin, cứ ầm ĩ đòi tạo phản. Sơn cùng thủy tận, chết sớm hay muộn đều là chết, chúng ta dứt khoát chết đói trước trước mặt nạn dân để chứng minh sự trong sạch. Nói không chừng Hoàng bá phụ, Hồ thừa tướng biết tin, để tránh mọi người chết đói, sẽ cố gắng điều động lương thực để giải quyết vấn nạn trước mắt”.
Sự việc đến nước này, Quận Vương thực sự muốn để tất cả mọi người chết đói đây.
Hồ lão thái gia tức giận: “Việc này… việc này thật quá quắt”.
Hạ Ngọc Cẩn nghịch nghịch quả óc chó được chạm khắc tỉ mỉ trong tay, ánh mắt nhìn chằm chằm vào những cô ca nữ xinh đẹp, ung dung tự tại nói: “Dù sao ta chưa từng làm việc lớn bao giờ, ai biết cái gì là quá quắt hay không quá quắt? Làm nát rồi cũng không thể đổ lỗi toàn bộ cho ta. Muốn sống thì cùng sống, muốn chết thì cùng chết, mọi người đều hy sinh vì nước, lấy đó làm niềm vui chứ”.
Diệp Chiêu gật đầu: “Đánh trận gặp phải những lúc hiểm nguy, những người tướng lĩnh dẫn đầu, tuy nói những lời động viên đẹp đẽ, lại không bằng xông pha đi trước, càng có thể kích thích tinh thần đoàn kết và sĩ khí của mọi người, cho dù là vực sâu hang tối đều dám dấn thân vào. Bây giờ Quận Vương dẫn đầu mọi người cùng chịu đói với nạn dân, tin tức truyền đi, chắc chắn có thể dần dần hóa giải sự oán hận của nạn dân, tăng cường lòng tin, cùng nhau vượt qua giai đoạn khó khăn này”.
Ca nữ ngước đôi mắt xinh đẹp: “Dân