Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342263
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2263 lượt.
oài điện Thái Bình mạo hiểm can ngăn, khiến bảy tám người bị say nắng mà ngất đi.
Tiểu Bạch của Diệp gia
Hạ Ngọc Cẩn trên đường trở về từ vùng nạn, đang ra sức gặm móng giò để bồi bổ lại đợt trước vì chỉ ăn rau xanh và húp cháo trắng nên gầy đi trông thấy. Mọi người cũng không dám nói những lời đồn ở bên ngoài chửi rủa vợ cậu ta đến tai cậu ta, vì thế sau khi cậu ta biết về tấm bia dự báo, chỉ thấy buồn cười, còn lôi ra trên bàn ăn để nói với Diệp Chiêu: “Con chồn vàng… Hoàng thượng là người anh minh như thế, khiến các vị nương nương trong cung ai ai cũng ngoan ngoãn hiếu thuận, làm gì có chuyện để bọn họ tư thần loạn chính được? Danh hiệu tiên sinh âm dương đó không phải là thổi phồng lên chứ?”.
Diệp Chiêu không chọn thức ăn, chồng ăn cái gì thì ăn cùng cậu ta món đó, thấy khuôn mặt cậu ta gầy giơ xương, vô cùng xót xa, chủ động gắp cho cậu ta một miếng móng giò: “Ăn nhiều chút, để bồi bổ da thịt, mặt chả còn tí mỡ nào nữa rồi”.
Hạ Ngọc Cẩn châm chọc nói: “Nàng đang nuôi lợn hả? Còn muốn mỡ?”
Diệp Chiêu không thèm để ý, tiếp tục gắp thức ăn cho cậu ta.
Trên trời có một đôi chim bay qua, sát cánh bên nhau.
Những ngày của Hạ Ngọc Cẩn càng trải qua càng thú vị.
Chỉ tiếc một điều duy nhất là…
Hai mươi tuổi mà chưa có con, trong hoàng thất tông thân chắc chỉ có mình cậu ta thôi?
Cậu ta khát khao nhìn những đứa trẻ đang ôm lấy mẹ đòi kẹo hồ lô ở ngoài đường, quay đầu liếc nhìn cái bụng phẳng lì của Diệp Chiêu, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Sao vẫn chưa có động tĩnh gì thế?”. Rõ ràng là cậu ta canh tác chăm chỉ như thế, ba ngày hai lần phấn đấu. Trước đây kiềm chế đối với thiếp phòng là do cậu ta chủ ý, bây giờ không kiềm chế nhưng gieo hạt thế không kết quả, trừ phi thực sự hạt của mình có vấn đề?
Tính chăm chỉ lao động của Hạ Ngọc Cẩn gặp phải một sự công kích trước mắt.
My Nương cũng rất buồn rầu. Trước đây cô ta đã từng hầu hạ Quận Vương hai năm. Tuy Quận Vương tới thăm không thường xuyên, nhưng cô ta trong số những người thiếp phòng thì được coi là được sủng ái nhất. Ba lần thì có hai lần tìm cô ta. Nhưng Thái Phi lúc đầu sợ tuổi thọ Quận Vương không dài, để lưu lại huyết mạch, cũng không bắt uống canh tránh thai. Cô ta nhằm chiếm ưu thế, chọn đúng thời gian, dùng không ít thủ đoạn, cũng uống nhiều thuốc bổ, nhưng vẫn không mang thai. May mà người khác cũng không mang thai, vì thế mọi người đều cho rằng sức khỏe Quận Vương vẫn chưa hồi phục, không dễ cho phụ nữ có thai. Sau này cô ta lén lút tìm đại phu chẩn đoán thì mới biết, hóa ra bản thân cô ta sinh ra có khuyết tật, là thể chất rất khó có thai, cô ta lo lắng vì thế mà bị bỏ rơi, không dám để An Thái Phi biết, âm thầm uống không biết bao thuốc, nhưng đều không thấy hiệu quả. Sau đó tướng quân vào nhà, đến cả sự sủng ái bình thường của Quận Vương cũng không còn nữa.
Những nhà quan lớn thế này, thông phòng nhiều nhất được tấn phong lên thiếp phòng, bất luận là chính phòng có yêu thương hay không yêu thương, bọn họ đều không dám có dã tâm tranh giành sủng ái, nhưng thông phòng với thiếp phòng, thân phận giống nhau, địa vị giống nhau, sự cạnh tranh càng quyết liệt hơn. Điều mà cô ta không có được, thì người khác cũng đừng mong có được! Bất kỳ ai cũng đừng nghĩ là con ỷ thế vào mẹ, giẫm lên đầu cô ta!
Từ lúc theo đoàn đi Giang Bắc, cô ta lập được công lớn, tướng quân cũng biết được khả năng làm việc của cô ta. Thủ đoạn để làm cho chủ mẫu sủng ái tin tưởng, không phải là sắc đẹp. Cho dù tám trăm mỹ nhân vào nhà, chỉ cần không phải là em họ hồ ly tinh đó, cô ta đều có thể tự tin rằng vị trí của mình trong mắt tướng quân không lay động. Vì thế My Nương tâm tư trông ngóng tướng quân sinh con, mong ngóng hậu viện chỉ có tướng quân sinh con, còn mạnh mẽ hơn bất cứ ai.
Cô ta còn niệm vài nghìn lần kinh trước mặt Bồ Tát: “Phù hộ tín nữ My Nương cả đời này đại phúc đại quý, phù hộ sớm sinh quý tử. Nếu cả đời này thực sự không có con, thì phù hộ cho tướng quân sớm sinh quý tử, phù hộ cho Dương Thị, Huyên Nhi không sinh con. Phù hộ cho con trai tướng quân nhất định lớn lên phải giống tướng quân, con gái nhất định phải giống Quận Vương, a di đà phật, a di đà phật…”.
Tuy Diệp Chiêu từ nhỏ đã thiếu sự dạy dỗ của mẹ, cũng không có tự giác đi học những kiểu kiến thức thế này. Sau khi trưởng thành bận bịu đánh trận, ngày nào cũng ở chung với đám con trai. Do đàn ông từ xưa chưa bao giờ vào phòng sinh đẻ, vì thế trong chủ đề của những người đàn ông tuyệt đối không có mục làm thế nào để sinh con. Cô đối với vấn đề này không hề biết tí gì trong những người không hề biết tí gì. Còn không bằng một người phụ nữ nơi thôn quê hoang dã, cho dù mất mặt đi hỏi quân sư sinh con thế nào thì quân sư cũng không trả lời được. Đối diện với đầy sự mơ hồ, cô ấy ngoài việc im lặng, thì vẫn là im lặng.
Hạ Ngọc Cần lo lắng: “Cơ thể nàng dạo này có vấn đề gì không?”
Diệp Chiêu đáp: “Không thể”.
Hạ Ngọc Cẩn cẩn thận cầu xin: “Đi khám thái y xem thế nào?”.
Diệp Chiêu bản thân d