Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342276
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2276 lượt.
g nó có giao lương thực ra không!”.
Hạ Ngọc Cẩn lắc đầu, trên mặt toả ra ánh sáng nhân từ: “Quá tàn nhẫn, ta tâm địa lương thiện, lấy đức thu phục lòng người, làm sao làm được cái việc cưỡng bức người khác? Cũng không nỡ để vợ phải vất vả, đi đâu cũng giết người, khi trở về con chồn vàng nhất định mắng ta vô dụng. Tóm lại muốn bọn họ cam tâm tình nguyện móc gạo ra mới tốt”.
Nghe những lời tự khoa chính nghĩa của cậu ta.
Dế Mèn rùng mình một cái, còn Cục Xương lén hấp háy mắt.
Diệp Chiêu nhắc nhở: “Đừng để bị thương vô ích”.
“Đúng!” Hạ Ngọc Cẩn do dự khá lâu, bình tĩnh nói: “Đi bảo với mọi thương nhân và những nhà giàu có, nói là ta lo lắng việc Giang Bắc bị cắt đứt lương thực, ba ngày không nuốt nổi cơm, yếu đuối không có sức lực, không cẩn thận bị thương. Để mọi người đều mau chóng mang lễ vật tới thăm hỏi, cùng hiến kế cứu nạn”.
Đợi mọi người ra ngoài hết, cậu ta mới nhắc to lại lần nữa: “Phải là lễ nặng. Đừng có coi thường quan khâm sai nhé…”.
Vô sỉ khốn nạn
Khâm sai bị thương, mở miệng muốn lễ vật, cứ coi là công khai nhận hối lộ đi nhưng mà người đó thân phận là Nam Bình Quận Vương, nên chẳng ai không nỡ không mang cả…
Những nhà có của trong lòng lo lắng không yên.
Bọn họ không hiểu được Nam Bình Quận Vương rốt cuộc là người thế nào.
Nếu nói cậu ta không phải là viên quan tốt, sao lại biết cải trang đổi phận để tới Tụ Thuỷ này cứu nạn, sai thuộc hạ đi đến lầu xanh để phá án?
Hồ lão thái gia tỏ ra rất có kinh nghiệm, vuốt vuốt râu phán: “Trước đây có một khâm sai họ Vệ, cũng thiết yến triệu kiến các thương gia buôn muối lớn. Sau đó trong buổi tiệc, ông ta cho mọi người uống xổ, để từ cái đồ nôn ra xem xét xem nhà người đó liệu có dư thừa lương thực không, chắc mọi người còn nhớ chứ?”.
Mấy người thương nhân bán muối đều cười hì hì vỗ bụng nói: “Yên tâm, nhà chúng tôi làm gì có lương thực? Tối qua uống cháo loãng, buổi sáng ăn hai bát canh hấp”.
Triệu chưởng quỹ “than ngắn thở dài”: “Tiểu thiếp nhà tôi đói đến nỗi gầy mất mấy cân, con cái khóc lóc đòi ăn thịt, thật là đáng thương”.
Hồng đương gia nói: “Bây giờ đúng dịp khó khăn, chúng ta cũng không nỡ ki bo quá, nên cùng nhau thắt lưng buộc bụng, ăn thêm vài bát canh rau lang, xem xem có thể góp vài trăm cân lương thực đưa cho Quận Vương gia không, để giải quyết nỗi khó khăn trước mắt”.
Mọi người đều đồng thanh hô phải.
Mọi việc đã chuẩn bị xong, xác nhận Hạ Ngọc Cẩn có đào ba tấc đất cũng không tìm thấy lương thực, sau đó mới yên tâm xuất trận.
Lúc bọn họ đã bồi dưỡng xong tình cảm lo cho nước cho dân, hốc mắt nặn ra vài giọt nước mắt, chuẩn bị xong tất cả để nghênh chiến, mặt mày đỏ gay đi vào nha môn huyện, chuẩn bị lúc gặp Hạ Ngọc Cẩn, tất cả sẽ lao đến khóc lóc, không ngờ…
“Chết này!”.
“Trời ạ! Ông đây là chồng của người, sao nỡ ra tay tàn nhẫn thế?!”.
“Trên bàn cờ không có vợ chồng gì hết”.
“Được, ta còn thế thủ mà”.
Hạ Ngọc Cẩn đang mặc một chiếc áo gấm hoa tươi sáng đẹp đẽ, ngồi khoanh chân ở chỗ chủ toạ, đang cười hì hì đánh cờ với Diệp Chiêu. Trên bàn bày một bộ ấm trà Nhữ Diêu, đang pha trà Mao Tiêm, hương thơm bốc lên ngào ngạt, biết ngay đó không phải là đồ tầm thường. Đứng bên cạnh là một thị tỳ xinh đẹp, đang mặc một chiếc váy lụa, trên đầu cài một chiếc trâm bướm thêu mẫu đơn do hàng trăm hạt trân châu đủ màu sắc kết thành, ngang eo còn đeo bạch ngọc, tay đeo vòng vàng nạm bảy viên ngọc. Từng viên từng viên ngọc tinh khiết trong suốt, viên nhỏ cũng phải to cỡ bằng ngón tay cái, rực rỡ sáng chói đập vào mắt người khác, giá trị không thể dưới vạn lượng được, tất cả đều được đeo có vẻ rất tuỳ hứng. Nhìn vào ngọc, vàng, san hô… mà bọn họ chuẩn bị tặng, trông thật là xám xịt không có màu sắc gì hết.
Khâm sai nhìn thế nào cũng không giống như đang chịu khổ mà ngược lại trông giống như đang hưởng phúc hơn.
Mọi người nhìn nhau, không biết trong chiếc hồ lô của cậu ta đang chứa thuốc gì nữa.
“Đến rồi à? Bản vương chân không tốt, không tiện đứng dậy nghênh đón”. Hạ Ngọc Cẩn dừng việc chơi cờ lại, nụ cười vô cùng ôn hoà, thổi qua trái tim mọi người giống như gió xuân tháng ba vậy. Cậu ta bảo My Nương bưng trà thơm lên, khách sáo nói: “Là trà Mao Tiêm trên núi Quân Sơn do Hoàng thượng ban thưởng, pha với nước suối trong đặc sản của Tụ Thuỷ, hương vị còn hơn cả lúc ta