Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342463

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2463 lượt.

là người thô lỗ, Ngọc Cẩn tuy có danh là Quận Vương, nhưng lại là người không có tiếng nói trong triều. Những người quen biết đều là đám ăn chơi. Người học hành có nhân cách tốt thật không dễ tìm, thật sự không thể hạ thấp yêu cầu để chọn trong quân doanh sao?”.
Thu Lão Hổ nhìn hai đứa con gái khốn kiếp không lấy được chồng, vuốt vuốt đôi tất ấm áp trong tay, trên mặt hiện lên sự buồn bã, chẳng muốn nhắc đến.
Diệp Chiêu an ủi: “Khi về ta sẽ bảo Huyên Nhi chăm chỉ dạy bọn họ nữ công khâu vá, tốt xấu gì cũng sẽ ra dáng”.
Hồ Thanh cười đểu hỏi: “Có phải hiến kế không?”.
Thu Lão Hổ lập tức lao đến.
Hồ Thanh nói: “Quận Vương tuy trước mặt Hoàng thượng lời nói không có trọng lượng, nhưng trước mặt Thái hậu thì lại có trọng lượng mà. Chỉ cần chọn đúng một nhà môn đăng hộ đối không cao lắm, để Quận Vương Phi cầu xin Quận Vương, rồi Quận Vương đi cầu xin Thái hậu, hạ ý chỉ chỉ hôn, chọn hai người con rể có gì mà khó chứ? Quận Vương Phi không phải cũng lấy chồng như thế sao? Sau khi kết hôn nếu tướng công không phục, từ từ thu phục là được rồi”.
Diệp Chiêu đang bưng chén rượu, tí nữa thì phì ra.
“Giỏi! Quân sư quả nhiên cao minh!”. Thu Lão Hổ vui mừng khôn xiết, khen ngợi hết lời.
Khuôn mặt Thu Hoa và Thu Thủy đều xám lại.
Quân đội ở ải Gia Hưng bị tổn thất quá nửa, hai mươi vạn đại quân phần lớn là điều động từ quân trấn thủ biên giới, quân doanh Thượng Kinh cũng điều đến một vạn quân để nắm giữ lương thảo. Trong tiếng khóc, tiệng gọi cha lẫn tiếng hò hét tiễn đưa, khí thế hùng tráng tiến thẳng về phương Bắc, hòa vào đại quân. Diệp Chiêu cùng với Hạ Ngọc Cẩn đứng trên sườn núi nhìn về đội quân ra trận, trong lòng lo lắng không yên.
Hạ Ngọc Cẩn vỗ vai cô: “Đông Hạ nhỏ bé, không đáng bận tâm”.
Diệp Chiêu lo lắng không yên: “Tướng quân là Y Nặc”.
Hạ Ngọc Cẩn nhớ lại con gấu đen to lớn đó, khinh thường nói: “Tên tướng bại dưới tay vợ ta, không đáng bận tâm”.
Diệp Chiêu cười gượng: “Thống lĩnh quân đánh trận, không phải dựa vào tướng lĩnh võ nghệ cao cường mà quyết định thắng thua. Trước đây người Đông Hạ đánh trận chỉ dựa vào chữ dũng làm đầu, ít khi lập mưu gài bẫy. Nhưng Hoàng tử Y Nặc lại rất giỏi bày binh bố trận, chỉ huy trung phong, là một tướng lĩnh hiếm có, hơn nữa hắn ta lại liều lĩnh hơn người, ẩn nhẫn thiện mưu, tuyệt đối không được coi thường. Năm đó Man Kim và Đông Hạ liên kết, Đông Hạ lại không muốn Man Kim chiếm hạ Đại Tần, xuất binh nhưng không xuất lực, thờ ơ đứng nhìn, chỉ hy vọng hai bên hao tổn sức lực, muốn làm ngư ông đắc lợi. Bây giờ Man Kim bị phá, nguyên khí Đại Tần bị tổn thương nghiêm trọng, thế cục mà Đông Hạ chờ đợi rất lâu đã đến rồi…”.
Hạ Ngọc Cẩn lo lắng không yên: “Liễu tướng quân lần này đi có thể thắng không?”.
Diệp Chiêu mím môi, lặng im không nói.
Lều quân của Đông Hạ, quân kỷ nghiêm ngặt. Trên chiếc chăn da hổ ở chính giữa lều, Hoàng tử Y Nặc đang mặc một bộ áo giáp vàng vân sói mặt thú, khoác một tấm áo choàng da báo đen, đang chăm chú đọc mật thư mà thám tử tiền phương đưa tới. Trước mặt anh ta, có bảy tám tướng lĩnh và tham tướng đang ngồi. Mọi nguời đều im lặng không nói, im lặng chờ đợi, trong bầu không khí lạnh lẽo chỉ có tiếng thở nặng nề.
“Ha ha ha…”. Hoàng tử Y Nặc bỗng nhiên phát ra tiếng cười vang như sấm.
Thúc thúc của anh ra, tướng quân Sát Nhĩ Thác Thứ vội vàng lên trước, lo lắng hỏi: “Đại Tần phái đi là đứa con gái nhà Diệp gia hay cái tên già không chết của Liễu gia?”.
Hoàng tử Y Nặc gẩy gẩy mật thư trong tay, khing thường nói: “Hoàng đế Đại Tần vừa bãi miễn Diệp Chiêu, làm gì có mặt mũi nào sử dụng cô ta? Bây giờ đại bộ phận tướng lĩnh ở ải Gia Hưng đều chết trận rồi, thông thuộc chiến sự biên ải chỉ còn lại một mình Liễu Thiên Thác, không phái hắn thì còn phái ai?”.
Sát Nhĩ Thác Thứ lắc đầu: “Liễu Thiên Thác tuy già nhưng chí khí vẫn còn tráng kiện, cũng rất thông minh”.
Tên tiểu tướng trẻ tuổi Đồ Ba người bộ tộc Đức Mộc bên cạnh ông ta, lúc tranh đồng cỏ với bộ tộc ông ta cũng có chút thù cũ, nheo nheo mắt, cười đểu nói: “Nghe nói tướng quân Sát Nhĩ Thác Thứ vài năm trước giao đấu với Liễu Thiên Thác, trên vai còn bị bắn một mũi tên, bây giờ chắc nhìn thấy ông ta là chạy biến mất”.
“Khốn kiếp!”. Sát Nhĩ Thác Thứ tức giận, rút đao vung lên: “Ông đây lúc dẫn quân đi đánh trận thì con cừu nhỏ nhà ngươi còn đang bú sữa mẹ đấy!”.
“Sói dù nhỏ thế nào đi nữa cũng là sói, mà cừu dù già thế nào vẫn là cừu, có lúc nào mà cừu già dám hò hét với sói con không?”. Đồ Ba không thèm để ý, tay để vào đao bên hông, cười hi hi nhìn ông ta.
“Câm ngay! Đừng vì cái chuyện nhỏ nhoi xưa kia mà lại làm ầm lên, đợi đánh xong Đại Tần, muốn có bao nhiêu đất nuôi cừu đều có, sao mà phải tính tính toán toán, muốn so cao thấp thì hãy so khả năng giết địch kìa!”. Hoàng tử Y Nặc ngăn cả hai thuộc hạ ganh ghét nhau lại: “Triều đình phái Liễu Thiên Thác dẫn binh, đối với chúng ta là một việc tốt lớn lao vô cùng”.
Sát Nhĩ Thác Thứ lườm Đồ Ba một cái, thu đao lại, hướng về phía Y Nặc nói: “Liễu Thiên Thác không phải mụn mủ, vi