Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342212
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2212 lượt.
quân Man kim làm loạn, khi tin ải Gia Hưng bị phá, ai ai cũng hoảng sợ.
Hoàng thượng nhìn vào tờ thánh chỉ giả đến bản thân ông ta cũng không nhận ra, chiếc mặt nạ của con chồn lông vàng suýt nữa rơi xuống, tính khí tức giận đến nỗi sắp phun ra lửa. Văn võ bá quan bao gồm cả Thái tử, Tể tướng, Tướng quân, cả đêm bàn bạc xem đối phó thế nào. Hạ Ngọc Cẩn cũng không đành thảnh thơi, cậu ta ở trong cung làm đại diện cho đứa cháu hiếu thảo, dùng đủ lời lẽ dễ nghe để an ủi Thái hậu vì chịu sự kinh hoàng tột độ mà ngã bệnh. Đồng thời dựa vào các mối quan hệ đa dạng ở trong kinh thành của mình và uy tín tốt bụng với người thân cận, đem theo mấy thằng ăn chơi nhà quan quý tộc đích thân đi tuần phố, ăn chơi khắp nơi, dùng mọi cách để khống chế tin đồn, tán dương khả năng chiến đấu của quân đội Đại Tần. Biến Đông Hạ trở thành bọn tiểu nhân yếu ớt không thể chống đỡ được đội quân Đại Tần, giả vờ rằng mọi chuyện đang rất tốt, để mọi người tăng thêm lòng tin.
Thu Thủy cũng góp vào, vặn vẹo người rồi nói: “Mới học có vài ngày mà đòi làm quần áo? Cha tưởng chúng con là thần tiên chắc? Quần áo do cha mua là của cha, quần áo do con mua là của con, tuy không phải chính tay làm, nhưng cũng là tấm lòng hiếu thảo, cha thích mặc thì mặc không thích thì vứt đi”.
Thu Lão Hổ bị nghẹn lại không nói được, chỉ vào hai đứa con gái, kêu lên với Diệp Chiêu: “Tướng quân, người phải làm chủ đấy”.
Diệp Chiêu ho mạnh một tiếng, khó xử nói: “Lão Hổ, tôi bây giờ không còn là tướng quân của mấy người nữa rồi, từ tướng quân này nhất định không được gọi bừa, nếu như rơi vào tai người có mưu đồ thì không tốt đâu”.
Thu Lão Hổ nghe thấy lời này, tự nhiên mắt đỏ lên: “Cái đám chết tiệt đó thích nói gì kệ nó, lương tâm của bọn nó cho chó ăn rồi, lương tâm của ta đây vẫn còn! Theo tướng quân đánh trận bao năm như thế, người lại không lấy thân phận nữ nhi ra để cho phép mình, chúng tôi ăn thịt người ăn thịt, chúng tôi gặm vỏ cây người cũng gặm vỏ cây. Đánh trận dẫn đầu trung phong ở tiền tuyến, võ công giỏi nhất, đầu chặt được cũng nhiều nhất, công lao là lớn nhất, lại còn cứu mạng của Lão Hổ này nữa, trong lòng tôi, chỉ có người là đại tướng quân, những người khác không sánh được!”.
“Ông uống nhiều rồi.” Hồ Thanh ngăn lại lời nói của ông ta: “Đã là tôn trọng tướng quân, vậy thì đừng nên “thêm phiền hà” cho cô ấy”.
Thu Lão Hổ nhớ lại chuyện cũ, lấy tay áo chùi nước mắt: “Ta đây không phục! Chính là không phục!”.
“Tính cách của ông quá lỗ mãng rồi đấy, sau khi xuất chinh, nhất định mọi việc đều phải nghe theo tướng quân, không được kích động”. Đối với lão thuộc hạ, Diệp Chiêu tuy cảm động, nhưng vẫn đập mạnh xuống bàn, nghiêm mặt lại trách mắng, “Sống đến ba mươi bốn mươi tuổi rồi, con gái lớn như thế, là người làm quan, hay coi mình là thổ phỉ trên núi hà? Cái lý của sự việc không phải Hồ ly đã nói hết với ông sao? Triều đình có sự suy nghĩ của triều đình, rất nhiều thứ không phải nghĩ thế nào là được thế đó”.
Thu Lão Hổ im lặng, vẫn không phục, nhưng không dám làm Diệp Chiêu tức giận.
Hồ Thanh liền trêu: “Nào, gọi một tiếng Quận Vương Phi nghe xem nào”.
Thu Lão Hổ túm lấy gáy cậu ta: “Cút! Mất mặt như thế sao mà gọi ra mồm được!”.
Quận Vương Phi mất mặt đang ngồi bên cạnh, biểu hiện điềm tĩnh, mất một lúc, cô lấy từ trong người ra một chiếc túi nhỏ tinh xảo, mở ra, lấy ra một đôi tất lụa, ném cho Thu Lão Hổ: “Làm việc đừng kích động”.
Thu Hoa Thu Thủy thấy thế, thất kinh biến sắc, lên trước muốn giành lấy.
Đáng tiếc là tốc độ của cha nhanh hơn, lực lại còn mạnh hơn, cầm lấy đôi tất rồi lần sang bên cạnh ngắm kỹ.
Chất vải hảo hạng, độ dày giống nhau, một cái to, một cái bé. Một cái mũi kim lỏng lẻo, một cái thì mũi kim kết búi thành một đống, một cái bị rách một lỗ, một cái lại thừa một góc, kiểu dáng thì kinh khủng, thực sự khó mà thốt thành lời.
Diệp Chiêu an ủi lão thuộc hạ: “Còn đẹp hơn cái thứ mà ta thêu trước khi xuất giá nhiều”.
Cái đồ mà có đám chỉ mỏng kết thành một búi, không bằng một thứ rác rưởi, mặc dù chị dâu đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng nhìn xong suýt nữa thì ngất. Sau này để vào trong đáy hòm hồi môn làm kỷ niệm, còn dùng dây lụa buộc chặt, hộp gỗ đóng kín, chỉ sợ bị phát hiện, chọc cười thiên hạ. Khiến cho Hạ Ngọc Cẩn nhìn thấy cái hộp đó ở trong hòm hồi môn của cô, một mực cho rằng đó là thuốc độc ám khí lợi hại gì đó, đến giờ vẫn chưa biết rõ chân tướng…
Thu Hoa mặt đỏ lên: “Là em gái nói phải làm, con đã nói làm không được đừng miễn cưỡng mà”.
Thu Thủy khó chịu: “Ai biết được khâu vá khó thế chứ…”
Thu Hoa: “Vốn nghĩ tất đi ở trong, có thể kết hợp được”.
Thu Thủy: “Kết quả là cái chị làm quá nhỏ, đi không được”.
Thu lão Hổ cảm động đến nỗi nước mắt dọc ngang, cầm lấy đôi tất không thể đi được, lao lên trước mặt Diệp Chiêu: “ Hai đứa con gái này cuối cùng đã có dáng vẻ con gái rồi, tướng quân, đợi sau khi tôi đi, người nhất định giúp tìm chồng cho bọn nó đấy”.
Hồ Thanh kéo dài giọng: “ Quận Vương Phi…”.
Không có ai để ý đến anh ta.
Diệp Chiêu khó xử: “Ta cũng