Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342443

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2443 lượt.

ông, Giang Bắc, đầy lương thực rượu ngon đang chờ chúng ta tới lấy. Tối nay rạng sáng mai, sẽ cho hắn ta một cuộc đột kích mà không ngờ tới.”
Thắng thì sống, bại thì chết.
Là trận chiến sinh tử, là trận chiến sống còn.
Tướng lĩnh nhận mệnh rồi lui đi.
Diệp Chiêu nhìn bản đồ, nắm chặt lưỡi gươm bên hông.
Khi cúi đầu, bỗng nhiên thấy ghê ghê trong bụng, cô vội vàng uống vài ngụm rượu, kìm lại cái cảm giác muốn nôn.
Thu Thủy đi theo tướng quân thấy sắc mặt cô khó coi: “Tướng quân? Người khó chịu ạ?”.
Diệp Chiêu cũng thấy rất kỳ lạ với sự khó chịu bỗng nhiên xuất hiện, cô cẩn thận nghĩ ngợi lý do, nghĩ ra một kết luận đáng tin: “Chắc là không quen ngồi thuyền”.
Thu Thủy cũng băn khoăn tán đồng: “Đúng thế, chúng ta là những chiến sĩ trên lưng ngựa, làm sao chịu được đi thuyền? Tối qua em cũng nôn mà, có cần gọi quân y tới châm cứu cho người không? Uống chút thuốc?”.
Diệp Chiêu nghe thấy chữ “thuốc” là muốn tránh, vội vàng lắc đầu: “Không phải chuyện gì lớn, trước khi xuất trận, không được hao phí tinh thần”.






Kỵ binh phá vây
Hoàng tử Y Nặc bụng đầy hỏa khí.
Lãnh thổ của Đông Hạ phần lớn là thảo nguyên và hoang mạc, sinh sống theo kiểu du mục, chia thành nhiều bộ tộc, lấy hoàng thất Mạc Nhĩ Hãn làm tôn nghiêm, cư trú phân tán, không thể quản lý theo kiểu quyền hành tập trung vào trung ương như Đại Tần được.
Dưới điều kiện sống gian khổ, mỗi một người Đông Hạ đều lấy hai chữ anh hùng làm vinh dự. Sau khi hiểu sự, là có thể kéo được cung, cưỡi được ngựa. Nhưng mỗi một người Đông Hạ lại coi việc đọc sách là sỉ nhục, từ thủ lĩnh đến nô bộc, biết chữ chẳng có mấy người. Bọn họ phần lớn thời gian đều bôn ba kiếm sống, sùng bái cá nhân anh hùng, đối với chiến thuật khá khinh miệt, kỷ luật cũng khá lơi lỏng. Tướng lĩnh đa phần là lãnh tụ các bộ tộc, trong bộ tộc có uy tín rất cao, trong đội quân do mình dẫn đến, cũng có quyền hiệu triệu tuyệt đối. Trước đây khi đánh trận, còn có vài tướng lĩnh tranh chấp, không cùng chung quan điểm, hoặc còn khai chiến phía sau.
Hoàng thất đã hạ lệnh trừng phạt nghiêm khắc, cũng không hiệu lực mấy.
Đối diện với sự nghi ngờ của đại Hoàng tử, trong lòng cậu ta cũng có chút ngần ngại.
Dưới gầm trời này có ai không muốn làm Hoàng đế chứ?
Sự náo nhiệt của những con phố ở kinh thành, sự sung túc của người dân đều hiện ra trước mắt.
Đó là vùng đất hứa mà cậu ta luôn hằng ao ước, cũng là dáng vẻ của Đông Hạ trong tương lai mà cậu ta mong muốn nhìn thấy.
Nếu sau khi đánh bại Đại Tần, để mặc cho cái đám người đó gây loạn đòi đánh hạ Đại Tần, rồi đuổi nông dân đi, lấy đất tốt trồng cỏ nuôi bò gây rối, sống một cuộc sống không muốn đọc sách, không ngẫm nghĩ biện pháp, không muốn thống trị, sống không được bao nhiêu năm hạnh phúc, tiêu hao sạch sẽ sự giàu có của Đại Tần, rồi lại rơi vào chiến loạn liên miên.
Cậu ta tôn kính đại Hoàng tử, cũng cảm kích sự giúp đỡ âm thầm của đại Hoàng tử năm đó giúp cậu ta báo thù cho mẹ, không muốn làm hại anh ta.
Nhưng cậu ta nhất định phải ngồi ở vị trí càng cao hơn, mới có thể có được càng nhiều lực lượng để thực hiện tham vọng trong trái tim cậu ta.
Phụ hoàng vẫn còn tại vị, tuy chìm đắm trong sắc đẹp và rượu, cơ thể cũng yếu nhiều, nhưng cũng chưa chắc trong vài năm nữa sẽ băng hà.
Chiến sự Đại Tần gian khổ, không nên đấu tranh nội bộ, vấn đề kế vị vốn dĩ không nên phải suy nghĩ nhanh chóng như thế.
Hoàng tử Y Nặc không hiểu tại sao đại hoàng huynh thẳng như ruột ngựa lại không quan tâm đến cục diện, bỗng nhiên gây khó. Nhưng chiến sự trước mắt và sự tiến triển dài kỳ, khiến Hoàng tử Y Nặc rơi vào tình trạng khó xử đôi đường.
Cá và tay gấu, không thể lấy cả hai, nhất định phải lựa chọn.
Vì đại cục, cậu ta chỉ có thể nhượng bộ.
Trong sự nghi ngờ và bất mãn, quân đội Đông Hạ bắt đầu có sự lung lay quy mô nhỏ.
Sáng sớm, giấc mơ đang đẹp, thì do thám tới báo, cửa phía Tây ải Cư Bình mở, bụi bay mù trời, có một đội quân ra phá vòng vây.
Không rơi vào bẫy ở phía Đông, mà là phá vòng vây ở phía Tây, có phải muốn liên kết với quan Xuyên Tây không?
Hoàng tử Y Nặc mặc áo giáp vào, âm thầm bày binh bố trận, phái cho phía Tây một cuộc tiến công vào sườn quân địch không ngờ. Cửa phía Bắc ải Cư Bình mở ra, đến chục con bò, đầu buộc dao sắc, chỗ hiểm yếu trên thân buộc một đồ bảo vệ đơn giản do khiên kim loại, mũ và áo giáp tạo thành, khoác lên da hổ, toàn thân được tô vẽ đầy màu sắc, trước mắt lấy que trúc treo một tấm vải đỏ, từ xa nhìn tới, giống như một con quái thú. Hình như đã được cho uống thuốc, miệng sùi bọt mép, như bị điên, kéo theo một chiếc đuôi mang lửa, lao như điên tới.
“Quái thú! Quái thú… không, đột… là đột kích!”. Binh sĩ tuần thành sững người một lúc, mới định thần lại, nhảy lên ngựa hò hét ầm ĩ, giương cao cung tên, bắn vào đàn bò. Những con ngựa dưới hông ngửi thấy mùi hổ, lại nhìn thấy quái vật đang tức giận, sợ đến nỗi vỡ gan vỡ mật, không chịu đứng yên một chỗ mà bắt đầu chạy lung tung, k


Insane