Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342209

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2209 lượt.

ẹp đuôi lại muốn lùi về phía sau, mặc kệ binh sĩ ra sức thúc vào lưng ngựa, lấy roi vụt, nhưng vẫn không chịu nghe lời. Những người còn lại nghe tin nhanh chóng lao ra, vừa vỗ về lũ ngựa, vừa giương cung lắp tên, điên cuồng bắn vào lũ bò. Tuy nhiên áo mũ kiên cố, lại bảo vệ chắc chắn, những con bò hung dữ cơ bản không sợ chết, tốc độ lại nhanh chóng, sau khi bị thương càng thêm điên cuồng, ra sức lao về phía kẻ địch. Có hai con lao đến chỗ gần, húc chết vài quân Đông Hạ. Mấy dũng sĩ bao vây lại, đao chém rìu chặt, mới coi là giải quyết được đám súc sinh này.
Nhân lúc phần lớn tên loạn đều hướng về phía đàn bò.
Lúc này, trống trận nổi lên, tất cả nhân dân Đại Tần của ải Cư Bình, kể cả người già, phụ nữ, tất cả đều tập trung hết ở tường thành, khua chiêng gõ trống uy hiếp gào thét, từ xa nghe thấy, hình như có đến hàng trăm vạn quân thiện chiến vậy.
Tiếp đó, đội kỵ binh Đại Tần phân tán đội hình, theo hình cánh quạt lao tới, rồi ở gần kết hợp thành một đội, đâm thẳng trực diện vào trái tim kẻ địch, đôi bên giao chiến. Hàng trăm kỵ binh theo sau, lại là những người mặc phục sức Đông Hạ, trang điểm theo Đông Hạ, trên tay phải buộc một dải lụa đỏ, cũng không quản chém giết, đã có đội quân đứng đầu che chắn bảo vệ, trực tiếp tiến sâu vào, sau đó dùng ngôn ngữ Đông Hạ thông thuộc đi khắp nơi kêu khóc.
“Trúng bẫy rồi! Cứu tôi với!”.
“Lùi lại! Mau lùi lại!”.
“Chủ soái nói, mau tản ra!”.
“Không chạy nữa là chết đấy!”.
Binh sĩ Đại Tần theo phía sau cũng dùng ngôn ngữ Đông Hạ mà trước khi xuất phát chủ soái đã dạy hò lên hai tiếng đơn giản nhất.
“Lui ra!”.
“Lùi lại!”.
“Lùi lại!”.
Âm thanh như sấm động bên tai, ầm ầm đập thẳng vào tâm can, những tướng sĩ Đông Hạ phía sau không nhìn thấy cục diện, tưởng là tiền phương chiến bại, tâm trí đại loạn. Đúng lúc bộ tộc Ha Mặc Tỳ vừa ra tiền tuyến, vẫn chưa hiểu tình thế, có không ít người nhát gan hoặc không có mặt, thật sự coi lệnh lùi lại là do chủ soái ở tiền phương ra lệnh, lập tức cho ngựa lùi về phía sau, những người phía sau nhìn thấy phía trước lùi lại, cũng lùi theo, kết quả là đã loạn càng thêm loạn.
Diệp Chiêu theo sau, đích thân dẫn đội quân chủ lực, trực diện lao tới.
Chiếc đại rìu mấy chục cân lao tới, cả chiếc áo giáp nhiễm máu tươi, con bạch mã đạp lên thi thể, dưới ánh sáng của ngôi sao mai, trông như Tu La vậy.






Nhịn đau mà lùi
“Chủ soái địch quân có thể là Diệp Chiêu”. Sau khi do thám tiên phong báo về đội quân phá vòng vây phía Tây chỉ là một đàn la già yếu bệnh tật và trăm binh sĩ, Hoàng tử Y Nặc đang trên đường trở về trong lòng bỗng có một dự cảm không tốt.
Nhưng từ lúc đánh bại quân Đại Tần đến nay mới chỉ có hơn hai mươi ngày, theo tác phong của đám quan viên kinh thành, từ lúc bàn bạc tướng lĩnh tiếp nhận đến khi triệu tập tướng lĩnh xuất chinh, tính về đường đi, ít nhất phải mất hơn một tháng. Huống hồ Diệp Chiêu vừa bị bá quan tập trung trình tấu, Hoàng đế đích thân bãi chức, bọn họ sao có thể tự vả vào mặt mình, nhanh như thế đã gọi cô ta quay lại, trở lại chiến trường?
Sát Nhĩ Thác Thứ không tin hỏi: “Sao có thể là cô ta chứ?”.
“Chính là cô ta”. Trực giác mãnh liệt khiến Hoàng tử Y Nặc đưa ra phán đoán, trên trán hắn toát ra những giọt mồ hôi lạnh toát, nhanh chóng cho ngựa quay đầu: “Tình thế không hay rồi, lập tức về ngoài thành phía Bắc!”. Chưa chạy được bao xa, tướng sĩ hậu phương tới báo: “Diệp Chiêu dẫn quân công phá quân phía Bắc, trận thế đại loạn”. Sát Nhĩ Thác Thứ sững người lại, lặp đi lặp lại chỉ hai chữ: “Sao lại, sao lại…”.
Tên tiểu binh trẻ tuổi, bị khuôn mặt tức giận của chủ tướng dọa đến hoảng hồn, không nghe mệnh lệnh, vẫn lùi hai bước về phía sau.
Hoàng tử Y Nặc phẫn nộ rút dao, chém đầu cậu ta, để cảnh cáo tất cả người khác.
Những kỵ binh chạy đến gần đó mặc dù sợ hãi vô cùng, nhưng vẫn đứng một chỗ, không muốn chạy lên trước, mà cũng chẳng dám lùi phía sau, cứ vòng vòng vậy.
Hoàng tử Y Nặc thúc ngựa, chạy về phía trước, nhìn thấy đội quân Đại Tần vừa chém giết vừa dùng khẩu lệnh “Lùi lại” bằng ngôn ngữ Đông Hạ để khích lệ tinh thần, trộn lẫn trong đội quân của mình, một đội kỵ binh lạ hoắc dùng lời nói cử chỉ để đẩy lùi quân mình, đẩy lùi mọi người đang kinh hoàng, trong lòng đã hiểu ra, nhưng đã quá muộn.
Đông Hạ là đội quân lấy khinh kỵ binh làm chủ, quen với việc khi cướp bóc cướp hết rồi chạy, bây giờ thấy đồng ngũ lùi về phía sau, trong lòng liền loạn lên. Thấy mọi người đang chạy, đều thấy pháp luật không trách tội mọi người, Hoàng tử Y Nặc có tức đến mấy cũng không thể giết hết tất cả mọi người, bộ tộc Đông Hạ đông như thế, dựa vào cái gì mà không để các bộ tộc khác đi chết trước chứ? Sao lại bắt mình đi?
Cục diện rơi vào thế hỗn loạn, phá hết trận thế vốn có, đại bộ phận quân Đại Tần vừa lao vào vừa giết, hơn nữa sĩ khí như hồng, ai ai cũng chém giết đến nỗi hai mắt đỏ lừ, đoàn binh giao chiến và tiểu cổ tập trung vừa tiến vừa giết thế như chặn nước, thế trận bị phá hỏng, k