Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342196
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2196 lượt.
c áo giáp và mũ của Hoàng tử Y Nặc.
Hoàng tử Y Nặc chịu đau, rút tên ra, căm hận nhìn cô ta, nhưng vẫn tỉnh táo dẫn quân lính lui đi.
Chiến thắng đã định, Ngô tướng quân dẫn quân truy sát, giết được tên nào hay tên đó.
Tôn tướng quân như chim sợ cành cây cong, bèn đứng đằng sau hò lớn: “Nhất định không được tham công mà mạo hiểm”.
Diệp Chiêu sững sờ ngồi trên lưng ngựa, nhìn nhìn cây cung trong tay, sờ sờ mó mó vùng bụng vừa đau, người chậm chạp như cô, cũng phát hiện ra có gì đó không ổn.
Tin vui tin buồn
Hoàng tử Y Nặc xét cho cùng vẫn là một cao thủ quân sự hiếm có của Đông Hạ. Trong thời gian ngắn nhất vẫn có thể phân tích rõ lợi và hại, đưa ra những quyết định chính xác. Tuy quân Đông Hạ tiêu binh tổn tướng, tổn thất nghiêm trọng, nhưng vẫn chưa động đến được xương cốt. Dưới sự truy kích của Ngô tướng quân, lại mất thêm hơn hai nghìn quân, ngậm hận mà lui về thành Thông Dương, đóng cửa thủ thành không ra. Diệp Chiêu xoay ngược lại cục diện công thủ, thu được toàn thắng, nhưng lại âm thầm ôm lấy bụng, cô nghiến răng nghiến lợi, mặt trắng bệch, tay nắm chặt rồi lại chặt hơn, nhịn đau lệnh cho Tôn phó tướng dẫn đội xích hậu và kỵ binh tiên phong đi trước, còn mình dẫn theo đại quân chỉnh đốn lại, dựng trại ở ngoài trấn Thanh Dương.
May mà da cô hơi đen, lại thêm mọi người vô cùng vui mừng vì thắng lợi, khua chiêng gõ trống vận chuyển kho lương của quân địch vứt lại, cứu chữa người bị thương, nên không chú ý đến thần sắc kỳ lạ của chủ soái.
Diệp Chiêu sắp xếp xong xuôi mọi việc, bước ra ngoài lều, run run ngồi xuống. Cô phát hiện ra ở đáy quần của mình có vết máu, không giống những lần quý thủy trước đây, trong lòng nghi ngờ. Vốn định nhẫn nhịn rồi xem thế nào nhưng bỗng nhớ ra lời dặn của Hạ Ngọc Cẩn trước khi đi, nói cơ thể cô lạnh, muốn sớm hồi phục để có thai, không được ngủ trên đất tuyết, không được uống nước lạnh, đối với việc này càng phải cẩn thận giữ gìn. Cô do dự một lúc, cuối cùng gọi Thu Thủy tới, dặn dò: “Gọi quân y tới”.
Thu Thủy cũng ngốc, sững sờ nhìn từ trên xuống dưới: “Tướng quân, người bị thương à? Thương ở đâu?”.
Quân y Tiểu Vương đặt thùng thuốc xuống, vội vàng hỏi: “Tướng quân bị thương ở đâu?”.
Thu Thủy thu dọn cái quần dính máu, dỏng tai đứng bên cạnh nghe.
Diệp Chiêu đưa tay ra, điềm nhiên nói: “Chắc là bị nội thương, bắt mạch đi”.
Quân y Tiểu Vương nhìn cô một lúc, rồi đưa tay ra, đặt trên mạch, hết nhìn trái rồi lại nhìn phải, mặt biến sắc rồi lại biến sắc, bỗng nhiên đứng bật dậy, ấp ấp úng úng nói: “Mạch này kỳ kỳ quái quái, hình như có vấn đề lớn, xem không rõ, hay là gọi cha tôi tới đi, ông ấy kinh nghiệm phong phú”.
“Ta nhổ toẹt vào!”. Thu Thủy khinh thường nói: “Còn đòi đứng thứ hai cơ!”.
Quân y Tiểu Vương muốn phản bác nhưng lại không tìm ra lý do, trên trán toát mồ hôi hột, miễn cưỡng gân cổ lên nói: “Ta ở trong quân bao năm, chưa từng gặp mạch nào thế này, kỳ lạ quá, chắc là bệnh khó chữa!”.
Tướng quân chết vì chiến trường thì thôi, nếu chết vì đau bụng thì mất mặt lớn lắm.
Gặp phải bệnh mà đại phu cũng không đoán ra được, Diệp Chiêu liền lo lắng. Cô cuối cùng bỏ thể diện ra, không cố gắng gượng nữa, bảo Thu Thủy đi âm thầm mới lão Vương quân y tới.
Lão Vương quân y hổn hển chạy vào, mắng đứa tiểu tử nhà mình mấy câu, sau đó đưa tay ra bắt mạch. Bắt được một lúc, ông ta không dám tin nhìn nhìn mặt của tướng quân, rồi nhìn xuống dưới, nhìn nhìn ngực cô, rồi lại chầm chậm nhìn xuống dưới, cứ chằm chằm nhìn vào bụng cô, rồi lại bắt mạch lại một lần nữa, sau đó mở miệng nhưng lại không nói ra, một lúc lâu vẫn không nói thành lời, thần sắc kỳ lạ như gặp phải ma vậy.
Hai người đại phu đều có biểu hiện kỳ lạ, trừ phi thực sự phải chết sao?
Thu Thủy sợ hãi thất thần.
Diệp Chiêu mơ hồ không hiểu ra sao.
Lão Vương quân y hỏi: “Tướng quân gần đây quý thủy có chính xác không?”.
Diệp Chiêu đáp: “Không có”. Mất một lúc, cô lại bổ sung: “Trước đây khi đánh trận thỉnh thoảng một hai tháng không có”.
Lão Vương quân y: “Tướng quân gần đây ăn uống có thay đổi không?”.
Diệp Chiêu: “Bị bọn Dương Thị làm cho quen rồi”.
Lão Vương quân y lại hỏi: “Tướng quân gần đây thỉnh thoảng có buồn nôn không?”.
Diệp Chiêu: “Say thuyền”.
Lão Vương quân y: “Tướng quân gần đây có bị đau ngực không…”
Diệp Chiêu: “Quần áo quá nhỏ”.
Lão Vương quân y: “Tướng quân gần đây có…”.
Diệp Chiêu hết kiên nhẫn ngắt đứt lời của ông ta: “Có gì cứ nói ra, ít lời thôi! Còn giống một người mới làm lính sao?! Bất luận là vấn đề gì, ta đây đều chịu được hết, chỉ cần có thể gắng gượng được vài tháng nữa, đánh trận xong, thì cái gì cũng được”.
“Không, tướng quân có…”. Đại chiến đang gấp rút, chủ soái lại có thai, lão Vương quân y mặt buồn khổ, thực sự không biết nên báo tin vui hay tin buồn đây.
“Có, có rồi”.
Diệp Chiêu còn đang mơ hồ: “Có cái gì?”.
Lão Vương quân y vẫn còn ấp úp: “Có, có…”.
“Hóa ra là có tin vui!”. Quân y Tiểu Vương đứng bên hầu hạ