Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342190
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2190 lượt.
>Cô rõ ràng là thật sự quá xấu hổ.
Rõ ràng biết là, chủ soái không thể ra chiến trường, thì ảnh hưởng đến sĩ khí vô cùng.
Rõ ràng biết là, trên vai chủ soái đang gánh tính mạng của mấy chục vạn tướng sĩ.
Rõ ràng biết là, có nhiều điều rất không nên…
Cô do dự, cô chần chừ, cô sợ hãi, cô rút lui.
Quá nhiều lo lắng, quá nhiều cái không nỡ, khiến cô ấy mất đi sự dũng cảm.
Đến cả ông trời cũng thấy người như thế không đáng có được hạnh phúc sao?
Đã đến lúc quyết định dứt khoát.
Cô vuốt ve cái bụng vừa mới nhô lên của mình không nỡ, sự chuyển động của sinh mạng bên trong đang mãnh liệt tồn tại, giống như một bản nhạc không thể lý giải. Không biết bao nhiêu lần cô đã nghĩ ra hình dáng của con mình, muốn tận tay này vuốt ve khuôn mặt nhỏ bé của nó, đỡ nó học đi, cái khát vọng mãnh liệt này khiến cô mất đi khả năng phán đoán, gần như đưa ra những quyết sách sai lầm. Bức thư tuyệt mệnh của Liễu Tích Âm làm thức tỉnh huyết mạch sâu thẳm, vững chắc trong xương tủy của cô, bất luận là Liễu gia hay Diệp gia, còn có rất nhiều tướng sĩ, bọn họ trấn thủ biên ải, không sợ hy sinh, lấy máu tươi để dựng lên bức tường thành, bảo vệ mảnh đất của mình.
Cha có thể hy sinh, mẹ có thể hy sinh, anh em có thể hy sinh, Liễu Tích Âm có thể hy sinh, hàng nghìn hàng vạn tướng sĩ có thể hy sinh, cô có thể hy sinh, con của cô cũng có thể hy sinh. Để bảo vệ quốc gia, chết trên sa trường, là vinh quang không có gì sánh bằng.
“Xin lỗi, xin lỗi…”. Từ đôi mắt chưa bao giờ biết khóc từng giọt từng giọt nước mắt nhẹ nhàng lướt qua khóe mắt rơi xuống. Đó không phải tướng quân, mà là một người mẹ đau khổ khóc vì đứa con chưa bao giờ sinh ra đã trời đất cách biệt. Diệp Chiêu nhỏ giọng thủ thỉ: “Ít nhất, mong con hiểu, trong sinh mệnh của con, không thể không có một người vì con mà đau xót. Hận cũng được, oán cũng được, việc cướp đi sinh mạng của con, tất cả tội lỗi đều ở mẹ…”.
Lão Vương quân y nhanh chóng xuất hiện ở cửa.
Vệt nước mắt của Diệp Chiêu biến mất cùng với sự yếu đuối mấy ngày nay. Cô đứng dậy, khuôn mặt lại khôi phục vẻ dứt khoát nghiêm nghị như lần đầu gặp mặt, kiên quyết nói: “Cho ta thuốc phá thai”.
Lão Vương quân y thở dài đi ra.
Một bát thuốc đen sì sì bốc lên một thứ mùi rất khó chịu.
Đây là cái mùi kinh khủng nhất mà cô từng ngửi trong cuộc đời.
Đang định uống, bên ngoài bỗng nghe tiếng ồn ào ầm ĩ. Một bóng người gầy gầy lao tới, suýt chút nữa vấp ngã ở bậu cửa. Người đó vừa lăn vừa bò lao đến trước mặt cô, mang theo một nụ cười ngốc nghếch hạnh phúc, một đôi mắt sáng như sao trên trời, vui mừng hỏi: “Vợ à, con ta đấu?!”. Diệp Chiêu nhìn người chồng không biết chui từ đâu ra, quá ngạc nhiên, khiến cả người cô bối rối không hiểu mất một lúc.
Lão Vương quân y và Tiểu Vương quân y cứ sững sờ đứng yên bên cạnh, nhìn người đẹp trong chiếc áo da cáo đầy lông, đứng trước mặt tướng quân nghiêm nghị hung hãn, không hề do dự đưa tay ra, vuốt lên da cô, còn nhẹ nhẹ vỗ hai cái, sau đó ngồi lên trường kỷ của tướng quân, ghé sát vào, xoa xoa tay, dịu dàng hỏi: “Còn thiếu mấy tháng nữa?”.
Diệp Chiêu lúc này không có tâm trạng vui vẻ, một tay nắm lấy cổ áo của cậu ta, kéo mạnh vào trước mặt, với biểu hiện như sắp ăn tươi nuốt sống người khác, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Chàng tới đây làm gì?”.
Mọi người xung quanh đều rùng mình một cái.
“Bình tĩnh bình tĩnh”. Hạ Ngọc Cẩn đã nhìn quen rồi nên không để ý đến sắc mặt khó coi của cô. Cậu ta thuần thục gỡ bàn tay đang nắm cổ áo ra, nở ra một nụ cười rạng rỡ: “Hoàng bá phụ nói nàng có thai, bảo ta mang cho nàng ít quần áo và đồ ăn để bồi bổ”.
Diệp Chiêu sững người lại.
Cô báo lên triều đình chỉ vì đứa con này cũng được coi là huyết mạch của hoàng gia. Cái việc này, ít nhiều cũng phải thông báo một câu, tránh việc sau này bị Thái hậu hoặc An Thái Phi truy cứu tội mưu hại con cháu hoàng gia, cũng dễ bề nói năng. Nhưng chưa bao giờ nghĩ Hoàng đế muốn cô giữ con lại, còn phái chồng mình mang thuốc mang thang đến. Cái người xảo quyệt gian trá đó, làm gì có bụng dạ tốt như thế được?
Diệp Chiêu nghi ngờ hỏi Hạ Ngọc Cẩn: “Chắc là chàng không phải chưa nhận được lệnh đã lén chạy đến đây? Tuần tra kinh thành không cần quản sao?”.
“Làm gì có chuyện đó? Nàng nghĩ nhiều quá rồi”. Hạ Ngọc Cẩn nói chắc nịch: “Là Hoàng bá phụ đích thân đồng ý để ta mang thuốc và thực phẩm đến cho nàng, còn đặc biệt bãi miễn chức vụ của ta, để ta chuyên tâm làm việc. Ta lo lắng cho con, sau khi tạ ơn liền tập trung người ngựa đến để lên đường”. Cậu ta nói đến chỗ này, bỗng nhiên hơi dừng lại, rồi phẫn nộ oán trách: “Cái đồ khốn, cha ruột của đứa trẻ trong bụng cô là ta! Cô có thai việc vui mừng lớn lao như thế lại nói với Hoàng bá phụ trước mà không nói với ta! Cái này coi là gì hả?!”.
Diệp Chiêu vô cùng ngại ngần: “Việc này…”
“Nàng bệnh à? Thuốc gì đấy?”. Hạ Ngọc Cẩn tiện tay cầm bát thuốc bên cạnh lên ngửi ngửi, cậu ta bệnh lâu thành thầy, từ trong đó ngửi ra ngay một mùi vị khác thường. Cậu ta không dám tin, lập tức nếm một ngụm, rồi tức giận, đập mạnh bát