Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342176

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2176 lượt.

ông nghĩ là phải khom lưng uốn cật, lấy lòng cầu cứu, khiến bọn tướng sĩ Đông Hạ trở nên rất đáng ghét. Bây giờ Liễu Tích Âm lại cố tình châm chọc, hắt nước bẩn vào đối phương, hủy hoại sự tôn nghiêm của cậu ta, nhưng lại đáp ứng đúng khẩu vị của bọn họ, bèn đứng bên cạnh hùa vào theo, các loại từ ngữ bẩn thỉu thi nhau tuôn ra.
Bạch sứ tiết đầy một bụng học vấn, tuy tú tài gặp phải binh lính, có lý cũng không nói được. Bất luận là nói ra những điều đạo lý trên sách, ngoại trừ Hoàng tử Y Nặc có thể hiểu được vài phần, còn những người khác đều nghe không hiểu. Còn có Liễu Tích Âm miệng lưỡi sắc sảo, ở bên cạnh dẫn kinh cứ điển, từ từ sắc sảo, câu câu độc ác, không những làm cho bọn họ cười, mà còn dùng ngôn ngữ Đông Hạ dịch sai những lời biện giải của cậu ta cho bọn họ nghe, làm cho mọi người cười như điên như dại.
Cậu ta một mình khó chống lại địch nhiều người, lại không giỏi chửi những lời thô lỗ, rất nhanh đã rơi vào thế yếu.
Bạch sứ tiết xấu hổ đến nỗi đỏ bừng cả mặt, tức nộ công tâm, cuối cùng không cần để ý đến phong cách thư sinh, liền không thèm quan tâm gì hết hướng về Liễu Tích Âm mà chửi rủa: “Ngươi là đồ tiện phụ vô sỉ! Khuôn mặt xinh đẹp, nhưng hành động lại độc ác nham hiểm, là nỗi nhục của Đại Tần! Nỗi nhục của tổ tông!”.
Liễu Tích Âm sững người lại.
Tất cả mọi người đều sững lại.
Bầu không khí ồn ào bỗng nhiên trở nên yên tĩnh.
“Chỉ là một tên sứ giả nhỏ nhoi, nhịn ngươi vài phần, ngươi lại thực sự coi mình là oách lắm? Dám hỗn xược ở đất Đông Hạ này hả?”. Đông Hạ Vương đang định tức giận trách phạt, thì đại Hoàng tử bên cạnh thấy người trong lòng mình bị sỉ nhục, vô cùng tức giận, liền rút đao ra, cũng không cần biết là sứ giả hay không là sứ giả, cũng muốn chặt đầu cái tên không biết tốt xấu này. Nhưng Liễu Tích Âm hành động nhanh hơn, cô lùi lại hai bước, thuận tay lấy cái roi ngựa treo trên trướng, quất mạnh vào người Bạch sứ giả.
Sức lực của cô ấy trong những người con gái thì không yếu, nhưng quất cho tên thư sinh yếu ớt này thì từng roi quất vào thịt, từng roi thấy máu.
Bạch sứ giả biết mình lỡ lời, đau đến nỗi nghiến răng nghiến lợi, hối hận vô cùng, không dám đáp trả, cũng không dám chạy trốn, chỉ có thể ra sức gắng gượng.
Đông Hạ Vương trầm ngâm nhìn mặt cậu ta, không lên tiếng ngăn cản.
Đại Hoàng tử từ từ trở lại, khởi xướng vỗ tay hò theo.
Mọi người cũng hứng thú vô cùng, cười vui vẻ.
Hoàng tử Y Nặc cau mày lắc đầu.
Bạch sứ giả toàn thân bị đánh, cuối cùng không chịu được nữa ngã xuống, nhỏ giọng rên rỉ.
Liễu Tích Âm một tay nắm lấy cổ áo cậu ta, lôi lên từ đất, rồi tát mạnh cậu ta mấy cái, tức giận nhổ nước bọt một cái, tức giận nói: “Cô nãi nãi ghét nhất là cái đồ tiểu nhân đạo mạo đoan chính như ngươi!”.
Bạch sứ tiết cố gắng nhẫn nhịn, không muốn đáp lại.
Đông Hạ Vương xem trò vui đủ rồi, bèn bảo ái thiếp lui đi, sau đó đập thư đàm phán vào mặt cậu ta, quát: “Cái đồ thư rác này, coi Đông Hạ là đồ ngốc sao? Diệp Chiêu cái đồ đàn bà đó, chỉ là may mắn thắng hai trận, lại còn coi Đông Hạ sợ cô ta không bằng? Để Hoàng đế nhà ngươi suy nghĩ kĩ, suy nghĩ cẩn thận, rồi mang bức thư khác tới đây”.
Bạch sứ tiết cầm lấy bức thư, nhịn đau ngậm hận lui đi.
Trên đường về, cậu ta bối rối xoa xoa những vết thương trên da thịt, sau đó sờ sờ trong lòng, lôi ra xem một miếng vải mà lúc nãy khi người con gái hạ tiện đó túm lấy cậu ta nhổ nước bọt, nhanh chóng nhét vào người cậu ta, trên miếng vải có viết cẩu thả bằng nhựa hoa Phượng Sơn màu đỏ, mang theo bút tích không gọn gàng nhưng đầy mùi hương hoa cỏ.
Cậu ta xem xong, thần sắc thay đổi, không dám chậm trễ, đem theo vết thương khắp mình mẩy, chạy nhanh về quân doanh, mật báo cho Diệp tướng quân.
Chiêu:
Đông Hạ đang âm thầm điều năm mươi vạn quân đến, không được vội vàng, phải kiên nhẫn, nhất quyết không được hành động vội vã. Phái do thám để ý đến động tĩnh của địch, đợi tín hiệu phát ra, đem quân tiến công.
Tích Âm tuyệt bút.






Giữa được và mất
Giang Đông núi nhiều đất rộng, thành Thông Dương dễ thủ khó công, vài lần xuất kích, nhưng không lần nào đánh được kẻ địch, liền rơi vào sự bế tắc. Diệp tướng quân gần đây ở sâu trong lều ít khi ra ngoài, hiếm thấy xuất hiện trước mặt mọi người. Lão Vương quân y và Tiểu Vương một ngày ba lần chạy về nơi cô ở, có lúc đi qua, còn có thể ngửi thấy mùi thuốc, khó tránh làm cho người khác suy nghĩ lung tung, sau khi nghĩ lại lo lắng không yên.
“Diệp tướng quân bị bệnh à?
“Không biết nữa, sắc mặt Thu Thủy cô nương cũng không khó coi lắm.”
“Lão Vương quân y gì đó mà cũng không dám nói thì thôi, còn tên Tiểu Vương quân y lại cố tình làm ra vẻ thần bí khó hiểu, khiến người khác nhìn thấy chỉ muốn đánh.”
“Là a hoàn phục vụ tướng quân hả? Dù sao tướng quân cũng là con gái, chỉ có một mình Thu Thủy thì không đủ”.
“Cái khuôn mặt ngọt ngào và quyến rũ đó, còn trắng hơn cả màn thầu, bẹo một cái khéo cũng ra nước mất”.
“Ai đến trực chỗ tướng quân? Diễm phú