XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342167

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2167 lượt.

rước nghĩ sau, cuối cùng cũng khoát tay đi, nhưng mắt lại nhìn kỹ anh ta từ trên xuống dưới vài lần, do dự liệu có thể dựa vào tướng quân, tìm một cái ban hôn gì đó, rồi cùng tống hai đứa con gái đi.
Hồ Thanh rùng mình vài cái, tiếp tục chuẩn bị cho lần này.
Vì thế, quân doanh Đông Hạ, mọi người nhìn thấy một Hồ tiên sinh ngạo mạn khinh miệt đối với bọn man di, tác phong đầy tính danh sĩ rởm, tuy tài mạo tác phong song toàn, nhưng trong lời nói có sự ngứa tai không thể nói thành lời, biểu hiện ác độc làm cho mọi người hận không thể lập tức lôi ra đánh. Nhưng Hồ tiên sinh hầu như không nhìn thấy ánh mắt căm hận của cái đám man tử đó, cứ thoải mái trình bức thư viết bằng chữ Đại Tần và Đông Hạ lên.
Trong điều kiện đàm phán do Đại Tần đưa ra có cả việc giao Kỳ Vương ra.
Kỳ Vương biết được tin tức, hơi lo lắng, trong ý văn có chút bách thiết, bức thư trước được viết còn cho là khách khí thoả đáng, ở chỗ kết thư, ông ta còn dặn dò: “Số quân lương mà Đại Hãn đã uỷ thác do Tôn tiểu tướng quân giám sát vận chuyển, vì chuẩn bị không kịp, nên tạm đưa ra ba phần”.
Giang Bắc trù phú, quân lương Đông Hạ đều do Kỳ Vương phủ thu thập, bây giờ lại dùng quân lương để uy hiếp dừng việc đàm phán lại.
Đông Hạ Vương tức giận, vứt bức thư xuống dưới đất, hất tay nói: “Cái đồ chó chết, Kỳ Vương mắc bệnh thần kinh hả? Lương thực không đủ thì làm sao mà tấn công vào kinh thành được?!”.
Đợt quân lương lần trước đưa tới không lâu, đợt quân lương sau phải hơn một tháng mới đưa tới được. Kỳ Vương vốn dĩ trong thư không đề cập đến chuyện này, Hồ Thanh cười hì hì: “Tuy là đồng minh, nhưng chiến sự lần trước liên tiếp thất bại, Đông Hạ chủ động đề xuất đàm phán, vương gia khó tránh lo lắng”.
Đông Hạ Vương im lặng, lại không đành nói ra kế hoãn binh trước mặt mọi người, sắc mặt biến đổi vài lần, vô cùng khó coi.
Liễu Tích Âm ở bên cạnh bưng rượu, vội vàng dựa sát vào Đông Hạ Vương, bóp bóp vai cho ông ta, cười nói: “Việc dấy binh có liên quan đến tính mạng cả nhà mình, Kỳ Vương cũng là e sợ, Đại Hãn chỉ cần viết thư, nói rõ với ông ta là được mà”.
Hồ Thanh sớm đã biết Liễu Tích Âm rơi vào tay Đông Hạ, Diệp Chiêu lo lắng, lần đi này ngoài việc xúc giục chia rẽ và thăm dò quân tình ra, còn muốn tìm cơ hội để xem liệu có thể cứu cô ấy ra không. Vốn dĩ cho rằng Liễu Tích Âm là người thông minh, sẽ thừa cơ phối hợp diễn kịch cùng anh ta, không ngờ đối phương không những không giả vờ là người xa lạ, mà còn thỉnh thoảng nhìn anh ta cười cười với ánh mắt quen biết, thu hút sự chú ý của rất nhiều tướng sĩ. Thậm chí còn tìm cớ để nói hộ cho Kỳ Vương, để sự tức giận của Đông Hạ Vương dần dần hạ xuống.
Kỳ Vương và Đông Hạ câu kết, là kẻ thù hại chết chú cô, tại sao cô lại không giúp mình, mà lại giúp Kỳ Vương?
Hồ Thanh là một người rất thông minh, trong đầu nháy mắt đã hiện lên vài trăm câu hỏi, cuối cùng chuyển về một đáp án đáng sợ nhất.
Ở bên ngoài vọng vào một thứ âm thanh ầm ĩ.
Hồ Thanh cau mày, biết là sự bố trí của mình bắt đầu có chuyển biến.
Tuy Đông Hạ không trọng lễ nghĩa, nhưng hò hét ầm ĩ lúc sứ giả Đại Tần đến thăm, thì thật là mất mặt Đông Hạ Vương, ông ta gọi thân vệ tới bảo: “Đi xem xảy ra chuyện gì”.
Thân vệ đi ra, nhanh chóng quay lại báo: “Là sứ giả do Kỳ Vương phái tới, tranh cãi với tên tiểu binh ở bên ngoài, người đó thật tác oai tác quái, lên cơn, lại tát tiểu binh một cái, còn chửi rủa lung tung, may mà trái phải đều giữ hắn ta lại”.
Đông Hạ Vương vô cùng tức giận, đang muốn nổi cơn.
Hồ Thanh lập tức bước lên, hành lễ nói: “Người này là tham mưu của Kỳ Vương, anh dũng hơn người, có tiếng hiệp nghĩa, lại được ỷ trọng, lần đi này là hộ vệ, chỉ là tính tình bộc trực nóng nảy một chút, đắc tội với Đại Hãn, mong Đại Hãn tha tội”.
Đông Hạ Vương hừ mạnh một tiếng: “Dám gây rối ở vùng đất Đông Hạ, không sợ chết sao hả?”.
Chiến tranh là sự kéo dài của chính trị, có một quy tắc nhất định, trong đó có quy tắc mặc nhận “Hai quân giao chiến, không chém sứ giả”. Trừ phi hai bên đã hoàn toàn phá nát thế cục, tuyệt đối không còn đường lùi, dùng hình thức chém sứ giả để biểu thị quyết tâm đối kháng, nếu không đều không giết người đưa thư. Kỳ Vương và Đông Hạ lại là đồng minh, Đông Hạ Vương còn đang cần lương thực của đối phương, cứ coi là muốn trở mặt, cũng không phải lúc làm cái việc giết chết con gà đẻ trứng vàng đó. Huống hồ người bị đánh chỉ là một tên tiểu binh thấp hèn, không phải thủ lĩnh bộ tộc, không đáng để gây chuyện vì việc này.
Hồ Thanh lại nói: “Người này hành động lỗ mãng, sau khi về nhất định phải bảo Kỳ Vương xử phạt nặng”.
Liễu Tích Âm cũng ở bên cạnh cười hùa theo: “Hoá ra là một tên mãng phu”.
Đông Hạ Vương do dự một lúc, liền bảo: “Đi đánh hắn ta mười roi, rồi đuổi đi!”.
Hồ Thanh mỉm cười tạ ơn, rồi đi ra khỏi lều.
Thu Lão Hổ luyện được công phu cứng, cả người là kim cương bảo vệ, ông ta chịu xong trận roi, không đau không ngứa phủi phủi quần áo rách nát, còn dùng ngôn ngữ Đông Hạ không chuẩn lắm chế giễu bọn lính thi hành: “Còn nói Đông Hạ dũng sĩ,