Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342171

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2171 lượt.

nhìn hai ngươi hoá ra không được như thế”.
Đám binh sĩ còn lại ở Kỳ Vương phủ nhìn bọn họ với ánh mắt vô cùng coi thường.
Binh sĩ Đông Hạ tức đến nỗi đỏ mặt tía tai, thái độ đối với sứ đoàn Kỳ Vương cũng có vài phần căm ghét. Có vị thủ lĩnh bộ tộc Đông Hạ biết được việc này, vô cùng tức giận, hùng hổ thúc giục Đông Hạ Vương, trực tiếp đi chọn những tên nhát gan không có mắt, rồi cướp lại đất đai, không cần phải chịu sự chèn ép của người khác. Tất cả mọi người đều thấy đây là một ý kiến hay, đều hò hét theo, đại Hoàng tử càng hò hét lớn: “Giết con lợn Đại Tần sức trói gà không chặt đấy đi, thì lương thực đều là của chúng ta, còn phải cần thiết nhìn sắc mặt hắn ta sao? Uy hiếp! Ta nhổ vào!”.
Hoàng tử Y Nặc phản đối: “Kỳ Vương biết rõ Giang Bắc, tích uy hậu trọng, lại có vài nhà thế gia ở Giang Đông Giang Bắc hỗ trợ. Chúng ta cũng cần con rối này để tạm thời khống chế cục diện, chiến cục trước mắt vẫn còn chịu sự khống chế. Trong việc đàm phán liều lĩnh giao ông ta ra, cũng không đổi được điều tốt gì, không phải là thời cơ tốt để giết ông ta”.
Đại Hoàng tử chế nhạo: “Em trai tâm địa bồ tát, để cho đồ thừa tự do bừa bãi”.
Hoàng tử Y Nặc tức giận: “Sao có thể liều lĩnh hành sự được?”.
Đông Hạ Vương thấy hai đứa con giỏi giang dũng mãnh của mình tranh luận không thôi, nhẫn nhịn không nói gì.
Buổi đêm, Liễu Tích Âm bước vào lều của Hồ Thanh, đuổi hết mọi người, lạnh lùng nói: “Nhanh chóng rời đi, đến những nơi cần đến, đừng có nhúng tay bừa bãi vào việc của tôi”.
Hồ Thanh nhìn cô đầy nghi ngờ.
Trên mặt Liễu Tích Âm không có biểu hiện: “Cơ hội sắp đến, không có thời gian nữa”.
Hồ Thanh nhẹ nhàng chuyển chủ đề: “Cô thân là cơ thiếp, nửa đêm một mình đi đến gặp đàn ông, không sợ bị người khác nhìn thấy sao?”.
“Nhìn thấy thì sao chứ?”. Liễu Tích Âm chẳng thèm để ý. “Tôi là người phụ nữ đi ra từ phủ Kỳ Vương, tới gặp sứ giả từ phủ Kỳ Vương tới, nhận ra người quen, thì sao chứ? Hỏi han vài câu rồi thôi”. Sau đó nói với giọng cực nhỏ: “Đợi thêm hơn một tháng nữa, là ngày mùng năm tháng năm, là tết Triều thánh của Đông Hạ, mọi người phải uống rượu chúc mừng, đây là một ngày lễ rất náo nhiệt, cũng rất quan trọng, Kỳ Vương có thời gian có thể tới chơi”.
“Sau lễ Triều thánh thì sao?”. Hồ Thanh thông minh, đoán trúng được ý định của cô, trong lòng kinh ngạc: “Rõ ràng còn có cơ hội sống sót, cô sao mà phải chịu khổ đẩy mình rơi vào cái thế không thể thoát thân như thế chứ?”.
Liễu Tích Âm cười buồn bã, trong đêm tối không có ánh trăng, chỉ có ánh nến lắc lư chiếu sáng, cô giống như một hồn phách từ địa ngục tới lấy mạng, cô nói: “Cái gì mà cơ hội sống sót? Tôi đã rơi vào tình cảnh không thể thoát được nữa”.
Sắc mặt Hồ Thanh trầm lại, nhìn về phía Nam, ám chỉ: “Chị họ cô sẽ cảm thấy tội lỗi đấy”.
“Chị ấy?”. Liễu Tích Âm cười, biểu hiện cương quyết liền dịu lại một chút, trong mắt hiện lên chút dịu dàng như nước, cô cúi đầu, nói với một giọng đa cảm nhất: “Để chị ấy đời đời kiếp kiếp không quên được Liễu Nhi đáng thương, từng giờ từng phút đều ở trong tim, chẳng lẽ không tốt hơn sao?”.
Nói xong, cô dứt khoát ra đi.
Hồ Thanh ở nguyên chỗ cũ, nhìn ánh nến lúc mờ lúc tỏ, lắc đầu buồn bã.
Anh ta biết đằng sau vẻ đẹp của Liễu Tích Âm là một bản tính ngoan cố còn mạnh hơn cả lửa.
Chỉ là không ngờ, âm mưu của người con gái này, còn hận thù hơn, tuyệt tình hơn, thâm độc hơn anh ta tưởng tượng.
Người không sợ chết, thiên hạ vô địch.






Lý đại đào cương
Vì Liễu Tích Âm, Hồ Thanh thay đổi sách lược của mình, đem theo tin tức mà Liễu Tích Âm cung cấp, quả quyết rời đi, nửa đường chạy thẳng đến doanh trại Đại Tần.
Ở doanh trại Đại Tần, cái thai trong bụng của Diệp Chiêu đã được hơn bốn tháng nhưng bụng nhìn vẫn chưa rõ lắm, việc ốm nghén dưới sự điều chỉnh, cũng không còn nghiêm trọng nữa. Trong thời gian đàm phán, cô mặc một chiếc váy rộng, lấy lại tinh thần đi dạy bảo quân lính, cố gắng che giấu việc này chỉ có những người thân cận ở bên cạnh mới biết được.
Không có Hồ Thanh, con giun trong bụng này, những người tham mưu khác Diệp Chiêu dùng không quen lắm, tốc độ xử lý giấy tờ chậm đi nhiều.
Cô uống xong thuốc đắng và ăn xong thực phẩm bồi bổ cho phụ nữ có thai, nhìn về phương Bắc đã lâu không có động tĩnh gì, trong lòng bỗng nhiên thấy lo lắng. Cô xử lý xong công văn, vặn vặn cái cổ đau nhức, cuối cùng chợt nhớ ra Hạ Ngọc Cẩn. Phát hiện ra chồng không ở bên cạnh mình, bèn rời bước ra khỏi lều đi tìm, nhưng lại thấy cậu ta mặc một chiếc áo da đơn giản, đang ngồi thành vòng tròn với những người thân binh không làm nhiệm vụ, vây quanh đống lửa, ngồi khoanh chân trên đất, lớn tiếng cười nói.
Diệp Chiêu tức đến nỗi mí mắt nhảy dựng lên.
Hạ Ngọc Cẩn cười lớn, sau một lúc, nghiêm túc nói: “Hừm hừm, nói không chừng ta là hoàng thân quốc thích thì sao?”
“Anh đừng nói khoác!” Mấy người tướng sĩ tỏ ra vô cùng coi thường: “Chỉ dựa vào cái tính vô lại côn đồ của anh, còn đòi làm hoàng thân quốc th