Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342388

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2388 lượt.

br>“Mùng năm tháng năm, là lúc tấn công, thu hồi lại sơn hà, kết thúc chiến tranh”. Diệp Chiêu mặc áo giáp dài, nhìn bầu trời vẫn còn chưa sáng rõ, bước ra ngoài quân doanh, đứng trước mặt toàn quân, phát ra hiệu lệnh đối với tất cả tướng lĩnh, sau đó quay người đem theo vài người thân tín, trở về lều chuẩn bị lần cuối, người đang ở trong lều đợi cô là người thay thế cho cô… Hồ Thanh.
Trước khi Hạ Ngọc Cẩn xuất phát, đã xem xét chu đáo các tình huống nguy hiểm có thể phát sinh, những người mang tới đều là dùng để che giấu cho Diệp Chiêu.
Miêu Tiên Nhi của Đấu Thái Lầu ở Thượng Kinh, năm nay tuổi gần ba mươi, mới vừa bị tụ xuống từ vị trí Hồng hoa khôi. Ngoài tuyệt kỹ vẽ tranh ra, thì còn có khả năng hóa trang đá thành vàng, vẽ mèo vẽ hổ, vẽ nam vẽ nữ, vẽ người đẹp, chỉ cần hai người có khuôn mặt không khác xa nhau mấy, là cô ta có thể hóa trang giống đến tám chín phần. Chiến trường hiểm nguy, con gái lại yếu ớt, vốn dĩ không muốn, mặc dù Hạ Ngọc Cẩn đã có ngay ngàn vàng trao tay nhưng vẫn còn phải hứa giúp cô ta thoát khỏi thân phận thấp hèn nữa mới miễn cưỡng đi cùng. Bây giờ cô ta tận mắt chứng kiến sự hổ lang của Đông Hạ, đoàn kết một lòng với mọi người, còn trào lên lòng yêu nước, dùng hết tài nghệ của mình để hóa trang Hồ Thanh thành Diệp tướng quân.
Cũng được mời đến còn có Hoắc Ngọc Lang ở Bách Hỷ Lầu ở Thượng Kinh, diện mạo xinh đẹp, lại thiện về khẩu kỹ, có thể nói đủ thứ giọng. Lúc bị cường quyền ức hiếp, được Hạ Ngọc Cẩn giải cứu, có ơn thì phải trả nên đồng ý cùng đi tới Giang Bắc, mạo hiểm ở bên cạnh Diệp tướng quân giả, chịu trách nhiệm thay “cô ta” nói.
Mùng năm tháng năm, là lúc Đông Hạ Vương chết, Đông Hạ nội bộ loạn lên, ngày hôm sau tấn công là thời cơ đẹp nhất.
Diệp Chiêu tin vào thủ đoạn của Liễu Tích Âm, nhưng cũng tin vào sự biến đổi.
Vì kế hoạch của cô ấy, khi việc chưa thành thì tin tức này tuyệt đối không thể để lọt ra ngoài.
“Đông Hạ Vương đã chết, Ha Nhĩ Đôn hữu dũng nhưng vô mưu. Y Nặc hai lần bị ta đánh bại, lòng căm hận rất sâu sắc, trong lúc hỗn loạn, khó mà ra phán đoán chính xác được. Do Hồ tham tướng dẫn mười vạn đại quân, lấy thân thế của ta, hướng về cửa Tây, có thể thu hút được sự chú ý của đại quân chủ lực Đông Hạ”. Diệp Chiêu lần nữa nhắc lại kế hoạch của ngày hôm nay: “Kỳ Vương không thể kiên nhẫn, sai quân đi thăm dò, đã bị Thu Lão Hổ chặn lại. Hôm qua là lễ Triều thánh của Đông Hạ, lương thực của bọn chúng đã kiệt quệ. Ngô tướng quân lấy danh nghĩa vận chuyển lương thực, đem theo bảy tám cao thủ trà trộn vào trong thành, cùng phối hợp với mật thám đã bố trí sẵn, nhân lúc hỗn loạn chạy ra cửa phía Đông. Tối nay, ta dẫn ba nghìn tinh binh, đứng ở ngoài cửa Đông, đợi tín hiệu trong thành vang lên, sẽ tân công cửa phía Đông”.
Hạ Ngọc Cẩn hỏi: “Khả năng của Ngô tướng quân còn chưa đủ để mở cửa thành sao?”.
Diệp Chiêu chỉ vào địa đồ nói: “Ông ấy chỉ cần gây ra sự hỗn loạn, thu hút sự chú ý của quan binh trấn thành là đủ rồi. Dưới chân thành là một hồ sen lớn, bây giờ mặt băng đã tan dần, trèo lên không dễ, nên lính giữ thành sẽ hơi lơ là. Chỉ cần chuyển sự chú ý của bọn chúng đi chỗ khác nửa khắc, khinh công của ta có thể trèo lên tường thành, thả dây thừng xuống, để những cao thủ còn lại chèo thuyền nhỏ vào. Sau khi lên thành, cùng ta tấn công cửa thành, còn những binh sĩ còn lại ở ngoài chờ sẵn. Sau khi đợi cửa thành phía Đông mở, ta xác nhận tình hình xong sẽ phát ra hiệu lệnh. Mười vạn đại quân lập tức tiến công, trong đánh ra ngoài đánh vào, đánh cho hắn ta không kịp trở tay”.
Hồ Thanh hỏi: “Nếu Liễu Tích Âm không thành công thì sao?”.
Diệp Chiêu nói: “Ba canh giờ nữa mà không nhận được tín hiệu, không phải đợi ta trở về, lập tức chuyển thành đội quân bao vây thành trì duy trì chiến tranh lâu dài”.
Nếu Liễu Tích Âm thất bại, Đông Hạ đã giăng bẫy mai phục chờ sẵn, cô mạo hiểm tấn công vào, chín phần chết một phần sống.
Hạ Ngọc Cẩn chần chừ hỏi: “Liễu Tích Âm vẫn còn sống chứ?”.
Diệp Chiêu: “Khó nói lắm, nếu cô ấy không tự…”.
Hồ Thanh bổ sung: “Nếu cô ấy không tự vẫn, Đông Hạ sẽ tra khảo cô ta người đứng sau là ai, chưa chắc đã để cô ta chết nhẹ nhàng đâu”.
Tội giết vua, thiên đao vạn quả, tra hỏi sẽ còn đau khổ hơn chết.
Diệp Chiêu võ công giỏi nhất, hung danh vang xa, mấy trận chiến lớn, đại quân Đông Hạ nghe thấy đã sợ hãi. Vì cô nói Đông đánh Tây, có thể làm cho kẻ địch trở tay không kịp và tấn công thành là lựa chọn thích hợp nhất. Mặc khác, Hạ Ngọc Cẩn cũng tin, cô ấy vẫn ôm tia hy vọng, muốn nhân lúc hỗn loạn thử cứu Liễu Tích Âm ra.
Liễu Tích Âm vì đại nghĩa quốc gia mà hy sinh, thật đáng khâm phục, thật là một người con gái anh dũng.
Hạ Ngọc Cẩn nghĩ về mình chả có điểm nào tốt cả, tự mình hổ thẹn, trong lòng buồn chán, không dám ngăn cản cách làm của Diệp Chiêu, chỉ có thể mỉm cười vui vẻ, tiễn mọi người lên đường.
Cậu ta lo lắng hỏi Lữ đại phu: “Vợ ta nhảy lên nhảy xuống thế, trong bụng không sao chứ?”.
Lữ đại phu ấp úng: “Chắc… chắc… cũng coi là ổn định rồi…”.
Diệp Chiêu im lặng một lúc, từ


XtGem Forum catalog