Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342153
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2153 lượt.
dù là một người đàn ông có yếu ớt thế nào đi nữa, cũng không chịu lùi nửa bước.
Chiếc áo giáp mặt thú dát bạc quá nặng, chiếc mũ bạc cửu khúc lông vũ quá nặng, dây lưng đầu hổ, cổ ý bội kiếm, chiếc áo khoác màu đen viền nhung cáo trắng, nhè nhẹ rủ xuống, che đi cơ thể yếu ớt. Đôi tay trắng xanh nhờ sự hóa trang đã biến thành màu mật ong nhẹ, cậu ta nắm chặt cây đao nặng giả tạo, hít thở gấp rút trong cái lạnh tạo ra những luồng hơi trắng nối tiếp nhau, trên trán có hai ba giọt mồ hôi chảy xuống.
Từ nhỏ đã được nuông chiều, ăn ngon mặc đẹp, kêu nô gọi tì, Hạ Ngọc Cẩn từ khi sinh ra đến giờ, chưa bao giờ chạm đến thứ nào mà nặng mười cân.
Bây giờ lại gánh trên lưng khối lượng không thể gánh nổi này, ép xuống khiến cậu ta thở không ra hơi.
Diệp Chiêu im lặng buộc cái dây cuối cùng trên áo choàng cho cậu ta, trong mắt hiện lên đầy sự lo lắng.
Hồ Thanh dắt Đạp Tuyết tới, đặt dây cương vào tay Hạ Ngọc Cẩn, sau đó vỗ vỗ vào vai cậu ta, rồi quay người rời đi, tình nghĩa của những người đàn ông không phải ở trong những lời nói.
Đạp Tuyết hình như phát hiện ra không phải chủ nhân của mình, có phần sốt ruột, thở phì phì, móng cứ gõ gõ trên đất.
Hạ Ngọc Cẩn vỗ vỗ vào mông nó, miễn cưỡng nở một nụ cười tự tin: “Đạp Tuyết ngoan, tốt xấu gì cũng phải giữ thể diện cho ta, chạy ổn định một chút, đừng lắc lư. Chỉ cần không làm ta ngã, khi về sẽ tìm cho mày một con ngựa cái xinh đẹp làm vợ”.
Đạp Tuyết hí vang một cái về phía cậu ta, hình như rất khinh bỉ.
Diệp Chiêu vuốt ve đầu nó, nhìn vào đôi mắt nó, dịu dàng an ủi: “Đạp Tuyết ngoan, đừng khó chịu, anh ấy thay ta đánh trận”.
Hình như hiểu được sự lo lắng trong mắt chủ nhân, Đạp Tuyết dần dần bình tĩnh lại.
Hạ Ngọc Cẩn vẫn kiên trì: “Ta ngày nào cũng cho nó ăn kẹo, thật là có hiệu quả.”
Diệp Chiêu vuốt vuốt bộ bờm trắng như tuyết, khóe miệng nở ra một nụ cười buồn bã.
Đồ ở trên người thực sự quá nặng, Hạ Ngọc Cẩn vặn vẹo một lúc, được sự giúp đỡ của mọi người, lật người lên ngựa, chạy thử vài bước, ổn ổn rồi, chắc không rơi xuống được, cuối cùng cũng yên tâm lại, quay đầu nhìn Diệp Chiêu đang đờ đẫn nhìn mình, trong lòng biết lần này ly biệt, nguy hiểm rất lớn, sống chết khó đoán, hàng trăm mối cảm xúc lẫn lộn, nhất thời không nói ra được thành lời.
Diệp Chiêu chần chừ: “Ngọc Cẩn…”.
Hạ Ngọc Cẩn lập tức chỉnh ngựa bước đến cạnh cô, cúi đầu, mong chờ hỏi: “Nàng… còn gì muốn nói với ta à?”.
Diệp Chiêu cẩn thận dặn dò: “Kẻ chạy trốn khi ra trận, sẽ bị chặt đầu ngay tại chỗ”.
“Trời ạ!”. Hạ Ngọc Cẩn tức đến nỗi suýt nữa thì ngã khỏi ngựa, mắt chữ A mồm chữ O một lúc, cầm lấy roi ngựa, chỉ vào mũi cô ta mà mắng: “Khốn kiếp! Tiễn chồng mình ra chiến trường, không thấy sự lưu luyến tạm biệt, không nói những lời ngọt ngào, không thấy nước mắt nghẹn ngào không nói ra lời, không tiễn mười mấy dặm, sao lại nói kẻ chạy trốn khi ra trận sẽ bị chặt đầu tại chỗ?! Bỏ! Không bỏ không được! Đợi ông đây về sẽ bỏ người vợ chết tiệt nhà ngươi!”.
“Được, đợi chàng trở về”. Diệp Chiêu ngẩng đầu, mỉm cười một cái, sau khi cởi chiếc áo giáp lạnh giá ra, cô tiện tay khoác lên cái áo khoác lông cáo màu trắng của Hạ Ngọc Cẩn, chiếc áo rộng rãi che đi chiếc bụng đang lùm lùm, che đi cái dáng hình quyến rũ, thẳng và dong dỏng cao. Cô sờ sờ bụng, mỉm cười rạng rỡ, trong mắt cô, trong đôi mắt màu lưu ly nhạt đó hình như trào lên nhũng giọt nước tinh khiết nhất. Mái tóc dài hơi xoăn, tự nhiên xõa xuống, đôi má bị cái lạnh làm cho hơi đỏ ửng lên, đâu đâu cũng đang trào lên sự dịu dàng như nước, đẹp đến nỗi khiến người khác ngừng thở.
Lúc này đây, cô không phải là tướng quân.
Cô là mẹ, là vợ, là phụ nữ.
Cô đang tiễn cậu ta lên đường, lao vào chiến trường đao kiếm không có mắt, sau đó mong ngóng cậu ta trở về.
“Nhất định ta sẽ trở về”. Hạ Ngọc Cẩn nhìn cô trìu mến, trong lòng có sự ấm áp không nói rõ ra được. Cậu ta đưa tay ra, nắm lấy bàn tay cô, những ngón tay lạnh lẽo tiếp xúc vào nhau, buồn bã lướt qua, sau đó cả người lướt qua, đầu cũng không ngoảnh lại cứ thế mà đi, lại nhắc lại: “Đợi ông về sẽ giải quyết cô!”.
Cô nói: “Được, trở về, đợi chàng đấy”.
Hai tiếng roi ngựa vút lên, con ngựa nhẹ nhàng lao đi.
Đại quân xuất phát, đi về phía Tây thành Thông Dương.
Diệp Chiêu thay một bộ quần áo đi đêm, chải lại đầu tóc, dẫn theo năm nghìn tinh binh, mắt tiễn đại quân rời đi, lập tức xuất phát từ một con đường nhỏ khác, len lén đi về Đông thành Thông Dương.
Trăm hoa rơi rụng
Trong thành Thông Dương, cho dù đại Hoàng tử và Y Nặc Hoàng tử đã hết sức che giấu, nhưng tin Đông Hạ Vương chết vẫn cứ lặng lẽ truyền ra ngoài. Hai vị Hoàng tử đột ngột nghe được tin phụ hoàng mất, khóc rất thương tâm, thề sẽ báo thù.
Để hỏi cho ra người đứng đằng sau sai khiến, Liễu Tích Âm bị lôi đi tra khảo, nhưng cho dù có tra khảo thế nào, cô ta cũng chỉ khóc lóc kêu “Là Đại Hãn muốn bán đứng Kỳ Vương và Đại Tần, lòng tôi nóng như lửa đốt, nên mới ra tay”.
Làm gì có thích khách