Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342140

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2140 lượt.

từ nói: “Liễu Tích Âm lấy tính mạng mình để đổi lấy thời cơ, bất luận thế nào cũng không được bỏ lỡ. Có những thứ, vẫn nên thuận theo số phận thì hơn”.
Hạ Ngọc Cẩn thấy mọi người đều rất lo lắng, bèn xoa xoa bụng cô, nói với giọng nghiêm túc nhất, nhắc nhở đứa con trong bụng vẫn con chưa ra đời: “Tiểu tử kia, cùng với mẹ người đánh trận bao nhiêu tháng rồi, ít nhiều cũng hiểu một chút quân pháp chứ hả? Quân pháp chính là không được làm phiền mẹ ngươi, nếu không ra đời sẽ bị đánh ba trượng”.
Lời vừa nói xong, phá vỡ bầu không khí nặng nề, mọi người đều nhẹ nhõm đi nhiều.
“Không được”. Miêu Tiên Nhi đang hóa trang cho Hồ Thanh, bỗng nhiên dừng tay lại, so so dung mạo của Diệp Chiêu, rồi thở dài thườn thượt: “Hồ tham tướng và Diệp tướng quân tuy vai rộng như nhau, nhưng thân trên hơi dài, da lại quá đen, mắt lại quá nhỏ, khác xa với Diệp tướng quân. Người không quen biết ở xa nhìn thì còn được, nếu là người quen biết mà nhìn thấy, e là khó mà giấu được.”
Hồ Thanh và Diệp Chiêu chiều cao không chênh lệch mấy, tuy chân ngắn, mắt hơi nhỏ và dài, trợn thế nào cũng không to lên được, khác xa với đôi mắt của Diệp Chiêu. Hơn nữa làn da từ trắng biến thành đen thì dễ, nhưng từ đen biến thành trắng thì lại khó, dung mạo hai người khác nhau rất xa, trước mặt Hoàng tử Y Nặc, khó mà che giấu đến độ không bị phát hiện.
Diệp Chiêu nhìn một lúc vào đôi mắt nhỏ của Hồ Thanh, chán nản nói: “Thay người khác đi”.
Thay ai bây giờ?
Tôn phó tướng eo gấu lưng hổ, trông như hòn núi nhỏ, Thu Thủy chiều cao không đủ, Liêu tham tướng thì lại quá cao.
Kế hoạch ám sát của Liễu Tích Âm là cơ mật, nhằm tránh thông tin bị rò rỉ ra ngoài, không dám để lộ ra một tí nào, đến cả mấy người tướng lĩnh trọng yếu đến phút cuối cùng mới biết được chân tướng, huống hồ Miêu Tiên Nhi? Bọn họ vốn tưởng rằng Hồ Thanh dáng vóc khá giống, đủ để che giấu, hôm nay mới biết là không được. Nếu gần đến lúc rồi mới chọn trong những binh lính bình thường, thì làm sao biết được thói quen của Diệp Chiêu? Làm ra biểu hiện giống với cô chứ?
Diệp Chiêu nhìn Lữ đại phu: “Chiều cao này đủ đây”.
Lữ đại phu ho một cái: “Lão phu già rồi, không biết cưỡi ngựa”.
Diệp Chiêu nhìn nhìn Hoắc Ngọc Lang: “Người này rất giống”.
Hoắc Ngọc Lang than thở: “Tiểu nhân thấp hơn tướng quân nhiều”.
Diệp Chiêu nhìn Lưu Tam Lang, còn chưa mở miệng.
Lưu Tam Lang đã khóc lên: “Tướng quân, trước tiên người hãy nhìn cái tấm thân béo tốt của tôi”.
Trừ phi tất cả những tính toán, điều quan trọng là ở chỗ đứng cách xa Hoàng tử Y Nặc, để hắn ta không nhìn thấy rõ Hồ Thanh là Diệp Chiêu nhỉ?
Hồ Thanh hóa trang xong, cố mở to mắt, biểu hiện dữ tợn, nhưng càng nhìn càng thấy kỳ quái.
Diệp Chiêu không dám cá cược.
Hạ Ngục Cẩn yếu ớt giơ tay lên: “A Chiêu…”.
Diệp Chiêu đang cố gắng suy nghĩ tìm ra cách giải quyết, không thèm để ý đến cậu ta.
Hạ Ngọc Cẩn tiếp tục giơ tay: “A Chiêu…”.
Diệp Chiêu an ủi: “Có chuyện gì tí nữa nói”.
Hạ Ngọc Cẩn cố gắng giơ tay: “A Chiêu…”
Diệp Chiêu dặn dò Tôn phó tướng: “Tìm vài thân binh gầy một chút tới xem thế nào”.
Hạ Ngọc Cẩn không nhịn được nữa, lao ra trước mặt cô, lớn tiếng nói: “A Chiêu, ta đi!”.
Mọi người kinh ngạc, sững sờ nhìn cậu ta.
Hạ Ngọc Cẩn hồi hộp nuốt nuốt nước bọt, lấy hết tất cả dũng khí, nói như tên bắn: “Ta và Diệp Chiêu có tướng phu thê, chiều cao lại khá bằng nhau, chân dài, đều là mặt trái xoan, hơn nữa da ta trắng, có thể biến thành đen, ta biết hành vi cử chỉ của vợ ta, ta còn học xong cưỡi ngựa! Để ta đi, ta sẽ làm được”.
Diệp Chiêu lắc đầu: “Không”.
Chủ soái là vị trí chính mà quân địch tấn công, người chủ soái ngụy trang thành cô ta càng là con mồi thu hút thù hận.
Hạ Ngọc Cẩn thân thể lại quá yếu, nên nguy hiểm càng lớn.
“Để ta đi! Nếu người chủ soái ngụy trang thành nàng mà bị phát hiện, Đông Hạ nhất định sẽ biết được kế hoạch của ta, sẽ tương kế tựu kế để nàng rơi vào thế nguy hiểm. Hơn nữa ta đã sống cùng nàng, biết rõ hành động và thói quen của nàng, nên hơn ai hết ta là người thích hợp nhận vai trò này”. Nghĩ đến chỗ này, đôi tay của Hạ Ngọc Cẩn bỗng nhiên không run nữa, trong mắt hiện ra cái nhìn kiên định, chắc nịch nói: “Ta là Quận Vương của Đại tần, phải bảo vệ giang sơn và trăm họ, ta là một người đàn ông, phải bảo vệ vợ và con ta, để ta đi!”.
Diệp Chiêu sững sờ nhìn cậu ta, như mới gặp lần đầu vậy.
“A Chiêu, bố trí chiến cục có các tướng rồi, bảo Hoắc Ngọc Lang giả giọng của nàng phát đi tín hiệu, ta chỉ cần làm tốt vai trò con mồi, kéo dài thời gian, đợi hiệu lệnh của nàng là xong”.
Cậu ta cứ nhất quyết kiên trì.
“A Chiêu, ta mới là người thích hợp nhất”.
Cậu ta lại cầu khẩn.
“A Chiêu, nếu nàng tin ta là hùng ưng, thì để ta đi, đây là khẩn cầu cả đời cả kiếp này của ta đấy”.
Có một con chim không bay, một khi đã bay thì bay vút lên tận trời cao.
Có một con chim không hót, một khi đã hót thì làm người khác kinh ngạc.
Thời gian thay đổi đã đến, phải bước ra chiến trường thôi.
Để bảo vệ vợ con giang sơn của mình, cho


Insane