Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342193
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2193 lượt.
g cười càng thêm hiền hậu thân thiết. Ông ta bước tới, vỗ vỗ vào vai Hạ Ngọc Cẩn nói: “Đừng tự ti quá thế, chức quan này ta nghĩ đi nghĩ lại, không có ai đảm nhận thích hợp hơn ngươi cả?”
Hạ Ngọc Cẩn thấy đầu óc của bá phụ không giống như có vẻ có vấn đề, liền nghi ngờ hỏi: “Là quan gì ạ?”.
Hoàng thượng nghiêm mặt nói: “Tuần thành ngự sử ở Thượng Kinh”.
Hạ Ngọc Cẩn suýt chút nữa thì bị sặc.
Các chức Tuần thành ngự sử này nghe thì có vẻ uy phong, nhưng thực ra chỉ là một chức quan lục phẩm nhỏ. Đem theo vài người thuộc hạ, phụ trách quản lý trị an trên các con phố và bắt bọn trộm cướp trong kinh thành. Còn có mấy vụ kiện cáo vặt vãnh như mấy bà cô cãi nhau, bọn lưu manh đánh nhau, lũ vô lại ăn toàn món ngon không có tiền trả, chó nhà hàng xóm cắn thương người, lang băm hại người, chơi kỹ nữ lầu xanh không trả tiền v.v… Tóm lại là cai quản các con phố.
Các con phố ở Thượng Kinh không dễ quản lý. Một chiếc lá rơi cũng chạm phải hai ba quý nhân, là nơi toàn các quan viên chức cao hội tụ, người nhà của quý tộc hoàng thất nhiều vô kể, mạng lưới quan hệ của các cửa hàng ở đây rất phức tạp. Tuần thành ngự sử chức nhỏ giọng bé, động một tí là đắc tội với người khác, không phải bị dạy dỗ thì cũng bị phạt, nếu không thì không dám hành động. Một năm mà thay đến ba ngự sử nên chẳng ai muốn làm cái việc đen đủi này.
Hạ Ngọc Cẩn định trốn tránh nói: “Không làm có được không ạ?”.
Hoàng thượng nói giảm đi: “Dù sao ngươi ngày nào cũng không có việc gì, chỉ lang thang trên phố, chẳng phải không khác gì khi làm Tuần thành ngự sử sao? Chỉ là thêm một cái danh thôi, qua loa đại khái là được rồi? Dù sao ngay đến cả Kỳ Vương mà ngươi cũng dám dạy dỗ thì dù có giải quyết vài người cũng không bị ai nói gì đâu”.
Hạ Ngọc Cẩn hy vọng hỏi: “Nếu đánh… thì trực tiếp cách chức có được không ạ?”.
Hoàng thượng kiên quyết: “Đừng nói lời đen đủi thế, ngươi chắc chắn sẽ làm được, huống hồ trẫm cũng không nỡ để bộ hạ xử lý ngươi”.
Hạ Ngọc Cẩn khuôn mặt đau buồn nói: “Nếu mọi người không chấp nhận thần quản lý thì sao?”.
Hoàng thượng nhìn cậu ta thu lại chiếc quạt trong lòng, bình tĩnh an ủi cậu ta: “Việc nhỏ này đừng để ý làm gì, dù sao ngươi còn có vợ hỗ trợ mà”.
Ghen tuông
Cứ coi như bị quyền lực ép buộc thì Hạ Ngọc Cẩn cũng không phải là người dễ dàng tuân lệnh như thế.
Tuy nhiên cậu ta đã ở Tần Hà ăn chơi suốt đêm qua, rồi mới sáng sớm lại phải chạy đi mua thịt dê, sau đó thì bị cuốn vào vụ đánh bạc. Khó khăn lắm mới kết thúc được thì lại vội vàng chạy ngay đến hoàng cung biếu tiền, trước đó còn bị rơi xuống nước nhiễm cảm lạnh. Cơ thể vốn đã khó chịu, lại thêm đơn chia tay của Diệp Chiêu và thư bổ nhiệm của Hoàng thượng kích động, cái thì vui mừng cái thì kinh ngạc, nên cuối cùng không chống đỡ được nữa. Chưa kịp mở mồm giở trò với bá phụ thì trước mắt đã xuất hiện vài ngôi sao nhỏ, đến hự một tiếng cũng không hự được liền ngã vật ra.
Lúc tỉnh dậy, đã thấy mình đang ngủ trong căn phòng nhỏ bên cạnh ngự thư phòng. Thư bổ nhiệm đặt bên cạnh, bên trên đã đóng cái dấu đỏ to tướng. Hoàng thượng đang xem ngự y khám bệnh cho cậu ta, còn đích thân bê cho cậu ta một bát thuốc chắc còn đắng hơn cả hoàng liên để biểu thị tình cảm sâu sắc giữa hai bác cháu, rồi thân mật an ủi: “Chỉ là lao lực quá độ thôi, nghỉ ngơi vài ngày là không sao. Ta đã nói về việc ngươi làm Tuần thành ngự sử với Thái hậu rồi, người nói ngươi sau khi thành thân cuối cùng đã chịu tiến bộ rồi, thích đến nỗi niệm vài trăm câu kinh Phật”.
Đường lùi đã bị chặn đứt, Hạ Ngọc Cẩn chống cự quyết liệt: “Thần đường đường là Nam Bình Quận Vương, lại đảm nhận chức quan lục phẩm nhỏ rồi lại còn mặc quần áo màu xanh đứng trong một đám anh em họ mặc toàn màu tím màu hồng thì thật đúng là mất mặt quá…”.
Diệp Chiêu nghe tiếng hò hét, dừng việc luyện kiếm lại, chạy thẳng về phía bức tường.
Dương Thị thấy vậy, vội vàng chạy từ trong đình ra, lấy một chiếc khăn thêu hoa sen ở trong người, nhẹ nhàng lau những giọt mồ hôi trên trán của Diệp Chiêu. Hiền dịu đến nỗi giống như một cô dâu mới cưới quan tâm chăm sóc chồng mình vậy, khiến cô ta diện mạo hàng ngày vốn dĩ bình thường bỗng trông đẹp lên mấy phần. Huyên Nhi cũng không muốn tỏ ra kém cạnh liền chạy tới, vừa mới rút được chiếc khăn ra, liền bị My Nương nhao lên trước, đẩy mạnh sang một bên, sau đó bưng một chén rượu ấm, nói: “Tướng quân, mời dùng rượu”. Huyên Nhi tức giận, trợn mắt với cô ta vài lần, rồi mới nhoẻn miệng cười bẽn lẽn, nói giọng dịu dàng: “Tướng quân, nghỉ ngơi một chút đi ạ”.
Bình thường cậu ta ở nhà, chưa bao giờ thấy bọn tiểu thiếp này tranh nhau như thế.
Hạ Ngọc Cẩn đứng ngây nhìn, có cảm giác như mình đang bắt gặp cảnh thông dâm vậy.
Diệp Chiêu thu gươm lại, bỏ mấy người đẹp, vội vàng đi về phía cậu ta, ngại ngùng giải thích: “Tôi đói rồi, vì thế mới ăn trước một ít”.
Hạ Ngọc Cẩn chỉ chỉ vào bọn Dương Thị, chỉ chỉ Diệp Chiêu, rồi lại chỉ chỉ vào mình.
Khi cần dùng từ ngữ thì lại không