Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342433

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2433 lượt.

ia tay cũng dám tìm người ngoài viết.
Hạ Ngọc Cẩn tức cái đồ vô lại này đến nỗi không còn gì để nói.
Diệp Chiêu tiếp tục nói: “Cuốn “Nữ tắc” này tí nữa tôi đem về cho mấy vị quân sư xem xem, để bọn họ sau khi lĩnh hội tường tận thì giải thích cho tôi”.
“Có cái này mà cũng phải tìm quân sư, cô không ngại chưa đủ mất mặt à?!”. Hạ Ngọc Cẩn vội vàng giật lấy quyển “Nữ tắc”, phẫn nộ mắng.
Diệp Chiêu nhún nhún vai: “Thái hậu vài ngày nữa sẽ kiểm tra tôi, ít nhất cũng phải hiểu bên trong viết gì, chỉ còn cách làm liều cho qua, tránh để người quá thất vọng”.
Hạ Ngọc Cẩn đẩy cô ấy ra, vừa lật sách vừa mắng nói: “Được rồi! Tôi xem cho cô”.
Diệp Chiêu mãn nguyện xoa xoa đầu cậu ta: “Như thế thì tốt quá”.
Hạ Ngọc Cẩn: “Cút!”.
Diệp Chiêu thấy cậu ta tức giận, lập tức chui ra khỏi chiếc kiệu, hai chân nhẹ nhàng phi thân lên con Đạp Tuyết từ đầu đến giờ vẫn luôn theo sau, vẫy vẫy tay về phía cậu ta, vút một roi, rồi phi như bay biến mất.
Hạ Ngọc Cẩn dựa vào tấm đệm mềm, cầm quyển sách chăm chú nghiên cứu.
Nghiên cứu khá lâu, cậu ta bỗng cảm thấy có gì không đúng lắm…
Tại sao cuối cùng lại là cậu ta chăm chú đọc “Nữ tắc” nhỉ?! Còn vợ cậu ta lại trở thành người vô sự?!
Trời ạ!






Tuần thành ngự sử
Hoàng thượng ngồi trong ngự thư phòng, vui mừng nhìn mấy tờ ngân phiếu.
Chiến tranh liên miên, mọi thứ đổ nát, khiến cho quốc khố trống rỗng. Quan chức đều phải làm gương, đâu đâu cũng phải thắt lưng buộc bụng. Hoàng thượng dẫn đầu mặc áo vá, Hoàng hậu đã ba năm không mua đồ trang sức mới, mãi sau khi Diệp Chiêu mang chiến lợi phẩm ca khúc khải hoàn trở về, thì trên đầu mấy người phụ nữ trong hậu cung mới lấp lánh hơn một chút. Bây giờ Hoàng Thái hậu đại thọ sáu mươi, tuy đã hạ chỉ làm đơn giản, nhưng cũng không thể làm không ra gì được.
Vì vậy sự giúp đỡ của Hạ Ngọc Cẩn thật đúng lúc. Tuy một vạn lượng không phải là nhiều nhưng có còn hơn không. Tấm lòng hiếu thuận của cậu ta thật đáng quý.
Hoàng thượng rất hài lòng, dẫn đến cũng thích luôn cả Hạ Ngọc Cẩn.
Huống hồ Hạ Ngọc Cẩn tuy có tiếng là vua chuyên gây chuyện, nhưng nghiêm khắc điều tra thì cũng không phát hiện ra việc gì to tát cả. Chủ yếu là việc gây loạn vặt vãnh nhiều không đếm nỗi, cứ cách vài ba ngày lại nghe thấy vài vụ. Thường ngày hay ở cùng với bọn lưu manh thuộc đủ mọi loại người gây chuyện rắc rối, vô số lần làm mất mặt hoàng thất. Những vụ rắc rối gây ra thu dọn thế nào cũng không thể thu dọn nổi.
Hai năm trước, Hoàng thượng lần đầu tiên tức giận lôi Hạ Ngọc Cẩn ra đánh hai mươi trượng để dạy dỗ. Tuy đã dặn dò thái giám đánh nhẹ nhẹ một chút, vậy mà còn chưa đánh xong hai cái Hạ Ngọc Cẩn đã ngất ra ở đó rồi. Sau đó Thái hậu giữ gậy lại, khóc lóc lao tới, ôm lấy Hạ Ngọc Cẩn, nước mắt nước mũi tràn trề, cứ khóc lóc gọi tên phụ thân đoản mệnh của Hoàng thượng ra, làm loạn lên khiến Hoàng thượng cuối cùng phải đến cung Từ An ngoan ngoãn hành lễ tạ lỗi với mẫu thân, còn thề với trời sau này không đánh lung tung cái tên bệnh tật đó.
Sau đó, Hoàng thượng tỉnh ngộ rồi.
Hạ Ngọc Cẩn chính là một đám mây trắng bay lơ lửng trên trời.
Chỉ cần coi như cậu ta không tồn tại, thì sẽ không buồn rầu nữa.
Từ đó về sau, tất cả những bản tấu liên quan đến Hạ Ngọc Cẩn ông ta chỉ xem lướt qua, xác định không phải là chuyện long trời lở đất, lòng người oán than thì đều để đó không cần quan tâm. Hơn nữa các loại ban thưởng và thăng quan tiến chức vào những dịp năm mới hoặc ngày lễ, đều bỏ qua cậu ta. Ngay cả cậu ta ở bên ngoài gây chuyện, bị người ta đánh vài cái, Hoàng thượng cũng giả vờ như không biết. Cho tới khi tướng quân khải hoàn, khi Thái hậu đề xuất muốn gả Diệp Chiêu cho Hạ Ngọc Cẩn, Hoàng thượng mới nhớ tới cậu ta. May sao đúng lúc Thái hậu hạ ý chỉ, Hoàng thượng liền vui vẻ phụ họa ngay, mong sao Diệp tướng quân mạnh mẽ sẽ giúp ông ta giải quyết tốt cái tên vô lại này.
Hạ Ngọc Cẩn vô tư lự, nhảy đến hỏi: “Bệ hạ, thần đến chỗ Thái hậu thỉnh an trước ạ?”.
“Khoan đã”, Hoàng thượng hôm nay tâm trạng rất tốt, đến nhìn cái đồ vô dụng trước mắt cũng cảm thấy khác thường. Ông ta giữ Hạ Ngọc Cẩn lại, suy nghĩ hồi lâu, rồi đột nhiên nở một nụ cười rất từ bi: “Ngọc Cẩn, ngươi được phong Nam Bình Quận Vương mấy tháng rồi, cả đời này chỉ biết chơi bời thì cũng không phải là cách. Hay là trẫm phong cho ngươi một chức quan để làm nhỉ? Cũng coi như ngươi cống hiến một chút sức lực cho xã tắc Đại Tần”.
Hạ Ngọc Cẩn cảm thấy bầu trời như vừa có tiếng sấm dội qua, đánh ầm ầm bên tai cậu ta. Đợi một lúc định thần lại, cậu ta bắt đầu nghi ngờ bá phụ có phải là bị hồ ly tinh mê hoặc hoặc là muốn quốc gia diệt vong hay không. Cậu ta ấp a ấp úng nói: “Bệ hạ, người cũng biết trình độ của thần thấp đến mức nào. Ngoài việc ăn uống chơi bời cái gì cũng không biết. Long học sĩ dạy thần bao nhiêu năm như thế, nhiều nhất chỉ là đọc hiểu văn thư. Còn đối với đạo lý trị quốc an bang thì không biết tí gì, để thần làm quan, sẽ hại chết người đấy ạ”.
Hoàng thượn