XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342231

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2231 lượt.

so với đẳng cấp của cô, thì lại còn kém xa, tiểu lưu manh gặp phải đại lưu manh, e là chịu không ít thiệt thòi nhỉ? Diễm phúc của tướng quân không tồi”.
Diệp Chiêu nhớ lại việc tối qua, đưa tay sờ nhẹ lên môi mình, mỉm cười mơ màng nói: “Mùi vị không tồi”.
Hồ Thanh than thở: “Thật là mất mặt quá.”
Diệp Chiêu: “Giống nhau cả mà.”
Hồ Thanh cũng để kệ Diệp Chiêu nói vậy, đột nhiên cậu cảm thấy việc mình quen biết người con gái này có thể là do kiếp trước của mình đã gây ra tai họa gì đó. Cậu ta bắt đầu cảm thấy thông cảm với Hạ Ngọc Cẩn, cậu ta lấy phải một người vợ còn lưu manh hơn cả bọn lưu manh, chẳng hiểu có bao nhiêu tội lỗi đã bị ghi lại trong quyển sổ Nam Tào của Diêm Vương đây? Sau này nhìn thấy anh chàng tội nghiệp đó chắc có lẽ mình nên trêu ít đi vài câu.






Hội nghị Đông Hạ
Tướng quân tới tìm Hồ Thanh, thực ra chủ yếu là vì chuyến viếng thăm của sứ giả Đông Hạ, còn việc hỏi tội chẳng qua là thêm thắt vào thôi.
Đại Tần là một nước coi trọng lễ nghi, vì vậy Hoàng thượng có lệnh, đối với những nước man di phải thể hiện được khí chất của thiên triều. Bộ Lễ đã được chỉ định phải đón tiếp Hoàng tử Đông Hạ theo nghi thức cấp một, sau đó mới đi vào chi tiết. Đáng tiếc là Đông Hạ giáp với Man Kim nhưng từ trước tới giờ ít khi qua lại, tập tục và ngôn ngữ của hai nước cũng có sự khác biệt lớn. Sát đến lúc đó mới tìm được một người tinh thông những việc này, nên thời gian có phần gấp rút.
Hồ Thanh bản chất thông minh, tám năm trong quân đội, nên phương ngôn của bảy tám nước gần Mạc Bắc Hồ Thanh đều đọc thông viết thạo. Còn đối với biến cố lịch sử, tập tục cấm kỵ và lối sống của người dân bản xử, Hồ Thanh cũng đều nắm rõ như trong lòng bàn tay. Vì thế Bộ Lễ đặc phái Diệp Chiêu đi mời quân sư Hồ Thanh đến để bàn bạc về việc này.
Hồ Thanh nghe xong, im lặng một lát rồi lạnh lùng nói: “Nhà ngươi cút đi!”.
“Được như thế thật tốt quá”. Lễ bộ Thượng thư cuối cùng cũng yên tâm lại, không còn lo lắng cái đồ quỷ chuyên gây chuyện này sẽ làm hỏng mọi chuyện, làm ảnh hưởng đến sự nghiệp của mình.
Hạ Ngọc Cẩn tiếp nhận xong công việc, đang định quay về Viện tuần sát để ngủ bù, chẳng may trên đường đi chợt bắt gặp hai bóng người đang ngồi trên chiếc ghế Thái sư bằng gỗ hồng mộc bàn bạc cái gì đó. Vị tướng quân ngồi bên trái khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú, tính cách trung hiếu tiết nghĩa, khí chất uy nghiêm, lời tuy không nhiều, nhưng mỗi câu chữ đều chắc nịch, khiến người ta phải khâm phục. Vị quân sư ngồi bên phải lại điềm nhiên, tính tình nhẹ nhàng ấm áp, tài đức xuất chúng, ngôn từ lưu loát, lời lẽ hài hước, toàn thốt ra những lời hay ý đẹp.
Thật là một đôi đạo mạo an nhiên, là một sự kết hợp đúng đắn để cấu kết làm điều gian!
Hạ Ngọc Cẩn cố gắng dùng ánh mắt sắc nhọn nhất để nhìn cái đôi vô lại vô sỉ này để cho Diệp Chiêu biết rõ sự phẫn nộ trong lòng cậu ta.
Diệp Chiêu cảm nhận được cái nhìn “nhiệt tình” của chồng, thấy rất bất ngờ liền vui mừng hạ giọng hỏi Hồ Thanh: “Chồng của tôi… đang nhìn tôi đắm đuối hả?”.
Hồ Thanh chăm chú quan sát một lúc lâu rồi khẳng định nói: “Không sai”.
Hạ Ngọc Cẩn đang hằn học nhìn vợ mình, nhưng bỗng nhiên thấy Diệp Chiêu quay đầu lại nhìn mình cười tủm tỉm. Trong đôi mắt ngày thường lạnh như băng đó bỗng giống như băng tuyết đang tan ra, đuôi mắt cong cong, dịu dàng không thể nào tả được. Nhìn thấy thế, cả người cậu ta trở nên đờ đẫn, không hiểu tại sao mình hung dữ như thế, mà cô ta lại bình tĩnh như thế?
Cái gọi là không được đánh người đang cười làm sự tức giận của Hạ Ngọc Cẩn càng tăng, tuy nhiên giữa chốn đông người không thể tùy tiện thể hiện nên chẳng còn cách nào khác là lẳng lặng bỏ đi.
Diệp Chiêu vội vàng sai người tới chuyển lời: “Mời Quận Vương dừng bước, đợi tướng quân cùng đi ạ”.
Hạ Ngọc Cẩn vội vàng gật đầu lấy lệ, quay đầu chạy còn nhanh hơn cả thỏ.
Diệp Chiêu nhìn Hồ Thanh ngạc nhiên hỏi: “Vậy là sao?”
Hồ Thanh không đợi cô nói hết bèn giải thích: “Cậu ta đang xấu hổ”.
Diệp Chiêu trầm ngâm dường như suy tư gì đó.
Cô nghĩ, có lẽ hành vi say rượu trêu chọc anh ta hôm qua thực sự hơi quá đà chăng? Còn nhớ hồi nhỏ, có lần Diệp Chiêu đã cưỡng hôn lên má của một tiểu cô nương trong họ hàng, khiến người ta khóc như hoa rơi trong mưa, Diệp Chiêu vì sợ bị cha mẹ trách mắng, đành lên cây vặt hoa và nghĩ ra đủ trò trêu học, mua kẹo hồ lô, bánh hạnh hoa… hứa này hứa nọ đủ kiểu, nịnh nọt đúng ba ngày mới khiến đối phương hết tức giận.
Nhưng Hạ Ngọc Cẩn không phải là con gái trong nhà, cũng không phải người đẹp ở lầu xanh, mà là tướng công của cô, là một nam nhi đại trượng phu hẳn hoi. Cho nên dù có bị đánh ngã thì cũng là một việc quang minh chính đại, đâu nhất thiết chỉ vì sự đùa cợt nho nhỏ đó mà lại thấy xấu hổ chứ?
Hồ Thanh phân tích: “Cậu ta thấy trước đây đối tượng lưu manh của cô không phải là cậu ta, vì thế ghen tức mà thôi”.
Diệp Chiêu nhân dịp không có ai nhìn thấy, tóm lấy cổ anh ta hỏi có muốn nếm thử chiêu thức vật mới nhấ