Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342239
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2239 lượt.
làm riêng cho cậu trước mặt anh em chú bác. Cậu quyết định mặc bộ Quận Vương màu tím thêu hoa có móc thắt lưng bằng ngọc, đội lên đầu cái mũ hoàng kim, xem ra rất là quý tộc. Về lý mà nói, vợ là phải phục từng chồng, vì vậy Diệp Chiêu nên kết hợp cùng với phu quân mặc bộ quần áo Quận Vương phu nhân, mặc lễ phục rồi cài trâm hoa chẳng hạn…
Diệp Chiêu không dám tự ý quyết định mà tỏ ra đúng kiểu một người vợ hiền thục sai người đi hỏi ý kiến Quận Vương gia: “Tuy là đi lại không được khoan thai lắm, động tác thì hơi thô lỗ một chút, cư xử có chỗ không thỏa đáng, nhưng cô ấy sẵn sàng nghe theo sự sắp đặt của phu quân, muốn mặc gì thì mặc cái đó, tuyệt đối không sợ mất mặt!”.
Quận vương trong lòng cũng hơi mang tí chút ích kỷ, cân nhắc việc cô ta mặc quần áo con trai, may ra vẫn có thể có người không nhận ra, không biết cái người đàn ông hơn cả đàn ông này lại chính là vợ cậu ta, vì vậy cậu ra lệnh: “Cô bình thường mặc thế nào thì cứ mặc như thế đi, cô không sợ mất mặt, ta đây còn muốn mặt mũi sao!”.
Hạ Ngọc Cẩn gằn giọng tức giận: “Lên cơn sau lưng mọi người cũng không được!”.
Diệp Chiêu lén cấu một cái vào tay cậu ta, những ngón tay trắng rất nhỏ và đẹp, sau đó cười hì hì trả lời: “Được, được, được, tất cả đều nghe anh hết”.
Hạ Ngọc Cẩn tức giận rụt tay lại, cố nói nhỏ:” Cô tiếp tục động chân động tay! Tôi sẽ… sẽ…”.
Diệp Chiêu nghiêng đầu, nhẹ nhàng hỏi: “Sẽ làm gì?”.
Hạ Ngọc Cẩn nửa cười nửa mếu, trước khi đi cậu ta đã cẩn thận tìm Thu Lão Hổ thật thà để hỏi về tửu lượng của Diệp Chiêu, nhưng cậu lại quên mất mỹ tửu bí nhưỡng của hoàng cung lại là vật phẩm mà không thứ rượu nào trong dân gian có thể so sánh được sao? Kết quả là vừa uống được hai chén rượu mời, vợ cậu ta đã hơi say. Nếu bị cô ta làm loạn trước mặt mọi người, thì cậu ta chỉ có cách nhảy lầu để lấy cái chết chứng minh cho ý chí của mình.
Vì thế cậu ta một mực tìm cách ngăn không cho Diệp Chiêu uống, hễ có ai đến mời rượu là cậu gườm gườm nhìn người ta để đuổi đi.
Nhìn đến nỗi mọi người đều rất thắc mắc: “Ai nói là Quận Vương không quan tâm đến vợ, ngày nào cũng cãi nhau đòi chia tay nào? Chẳng phải là hai người tình cảm rất sâu đậm hay sao?”.
Hoàng tử Đông Hạ là Y Nặc cầm chén rượu đi tới dừng lại trước mặt Diệp Chiêu nhìn chăm chú một lúc rồi tủm tỉm cười nói: “Tướng quân anh dũng thiện chiến, vô địch thiên hạ, thật sự tôi không bao giờ nghĩ tướng quân lại là một người con gái. Tin tức truyền tới Đông Hạ, toàn quân đều ngạc nhiên, chú tôi sau khi được cô thả ra đã xấu hổ tức giận đến nỗi suýt nữa cắt cổ tự tử. Có điều cũng may cô là con gái nên em gái tôi là công chúa Ngân Châu ở trên chiến trường đã trúng phải tiếng sét ái tình với cô, nó sống chết cũng không chịu lấy người khác, tâm tâm nguyện nguyện đều muốn cô đến Đông Hạ làm phò mã. Sau khi biết tin này, nó trốn trong phòng khóc liền ba ngày, cuối cùng đã chịu ngoan ngoãn đi lấy người khác theo sự sắp xếp của phụ hoàng”.
Nghe đồn công chúa Ngân Châu tài mạo song toàn, là người đẹp nhất Đông Hạ, sao lại có mắt không tròng đến mức phải lòng vợ cậu ta chứ?
Hạ Ngọc Cẩn ghen tức đến nỗi bẹo cho Diệp Chiêu một cái cho bõ tức.
Diệp Chiêu đau quá nhưng mặt mũi không hề biến sắc, điềm nhiên nói: “Lúc đó cũng là tình thế cấp bách, lại không có lựa chọn nào khác, khiến Hoàng tử Y Nặc cười chê rồi”.
Hoàng tử Y Nặc sảng khoái cười phá lên vài tiếng, nâng chén lên nói: “Bây giờ Đông Hạ và Đại Tần hòa hảo, chúng ta cũng coi như là những người bạn không đánh không quen nhau, mời uống một chén!”.
Chén rượu này, không thể thoái thác.
Diệp Chiêu do dự một lúc rồi nâng chén rượu lên.
Hạ Ngọc Cẩn thấy tình hình không hay lắm, vội vàng đưa tay ra, giành lấy chén rượu trong tay cô ta, chần chừ mãi cũng không nghĩ ra cách xưng hô gọi vợ mình như thế nào. Khó khăn lắm mới nặng ra được một nụ cười rồi nói: “Diệp Chiêu tửu lượng không tốt, hay là để tôi uống thay cô ấy vậy”.
Hoàng tử Y Nặc hơi ngạc nhiên một chút, rồi cũng cười phá lên: “Vợ chồng Quận Vương thật là tình cảm sâu đậm, quan tâm chăm sóc nhau từng chút một”.
Trước mặt sứ tiết nước ngoài, việc xấu trong nhà không thể để lộ ra ngoài, Hạ Ngọc Cẩn chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi, giả vờ là một người hiểu biết: “Là việc nên làm thôi”.
Hoàng tử Y Nặc tán dương: “Người Đông Hạ chúng tôi đều nói, anh hùng phải cưỡi con ngựa khỏe nhất, lấy người vợ đẹp nhất. Hạ Quận Vương nhìn qua thì thể chất yếu đuối, nhưng có thể hàng phục một người phụ nữ mạnh mẽ nhất Đại Tần, chắc chắn phải là một người anh hùng thật sự trong những người anh hùng. Thực sự không thể trông mặt mà bắt hình dong được, thật đáng ngưỡng mộ”.
Diệp Chiêu im lặng, không nói gì.
Hạ Ngọc Cẩn đành phải tiếp tục giả vờ hiểu biết: “Cũng không có gì”.
Cậu ta thấy mình cười đến nỗi cơ mặt cứng đờ ra.
Hoàng tử Y Nặc nhớ lại chuyện xưa nói: “Mẫu phi của ta cũng có thể giương cung, cưỡi tuấn mã, bắn cực kỳ chính xác, hồi còn trẻ còn tự tay giết chết gấu. Những đứa con bà ấy sinh ra ngoài ta kém cỏi ra, còn những người khác đều đội trời