Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342243
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2243 lượt.
đạp đất, trong quân đội đều là anh hùng được mọi người ca ngợi. Nghĩ rằng sau này con trai của Hạ Quận Vương và Diệp tướng quân, cũng không hề thua kém mẹ nó. Tuy nhiên bây giờ hai nước đã giao hảo, nếu không anh hùng gặp anh hùng lại đánh nhau một trận, cũng là việc vui trong đời người”.
Thái tử đứng bên cạnh im lặng nghe anh ta nói, giữ nụ cười trên khuôn mặt từ đầu tới cuối.
Diệp Chiêu lại có gì đó hơi lo lắng, bỗng nhiên cảm thấy những lời có vẻ như tình thâm ý thiết này có gì đó không ổn. Hoàng tộc Đông Hạ đã từng đổi hai người đảm nhiệm Hoàng hậu. Kế hậu muốn cho đứa con mình sinh ra kế tục đại sự, kết quả bị những đứa con của Hoàng hậu trước do Y Nặc cầm đầu giết chết toàn bộ. Bây giờ trước mặt Thái tử lại nhắc đến võ nghệ và quân quyền của mình, lại tiếp tục nhắc đến người kế thừa, tóm lại có sự công kích ngầm nào đó. Có vẻ như muốn ám chỉ con trai của cô có thể có bản lĩnh lập mưu thoán vị. Nếu trong lòng Thái tử có ý nghĩ nghi ngờ, khắp nơi đề phòng thì chính là việc tồi tệ lớn rồi.
Diệp Chiêu nghi ngờ nhìn sang.
Trên khuôn mặt của Hoàng tử Y Nặc đầy sự thành thật, hình như không hiểu mình đã nói sai cái gì, chỉ tập trung uống rượu.
“Thôi được rồi!”. Hạ Ngọc Cẩn cùng uống với anh ta ba chén rượu, rồi nói: “Diệp Chiêu sức khỏe rất tốt, tôi sức khỏe không tốt, cộng vào với nhau, con của tôi e rằng cũng chả mạnh mẽ đến đâu cả. Mẹ tôi sợ máu, sợ chết, sợ đánh nhau, làm sao có thể để đứa cháu bảo bối ra chiến trường được chứ? Chỉ vậy không bằng chăm chỉ học chút kiến thức, tương lai làm tài tử phong lưu là được rồi!”.
Diệp Chiêu không kìm được hỏi ngược lại anh ta: “Còn phong lưu cái gì chứ?”.
Hạ Ngọc Cẩn mượn gan rượu, trợn mắt nhìn cô ấy, quát nạt: “Nói cho cô biết! Nếu dám đưa con ra chiến trường, tôi sẽ bỏ cô ngay lập tức!”.
Lời nói say rượu khiến mọi người đều phá lên cười.
Hoàng tử Y Nặc tiếc nuối nói: “Diệp tướng quân võ nghệ đầy mình chẳng lẽ không có người kế tục sao?”.
Diệp Chiêu cười nói: “Nhà mẹ tôi vẫn còn hai đứa cháu trai, tương lai sẽ là trung thần báo quốc, cũng giống nhau thôi”.
Thái tử phụ thêm vào: “Diệp gia cả họ trung liệt, cháu trai nhà cô ấy, nhất định sẽ rất tốt”.
Hoàng tử Y Nặc hình như có tâm tư nhìn Hạ Ngọc Cẩn một cái, rồi gật đầu nói: “Nói cũng phải!”.
Diệp Chiêu đợi bọn họ đi xa rồi mới quay sang nói nhỏ với Hạ Ngọc Cẩn: “Cảm ơn”.
Hạ Ngọc Cẩn hình như rất ngạc nhiên nói: “Ngốc hả? Tôi làm gì chứ?”.
Diệp Chiêu cũng không dám chắc là cậu ta đang giả vờ ngốc nghếch hay ngốc nghếch thật, đành nói: “Hoàng tử Đông Hạ thật nguy hiểm”.
Hạ Ngọc Cẩn nhìn hình bóng của Y Nặc, tán đồng: “Quả đấm to như thế, nhất định là rất nguy hiểm”.
Diệp Chiêu lắc đầu: “Tôi thấy anh ta không có ý tốt, anh tránh xa anh ta ra một chút”.
Hạ Ngọc Cẩn là con lừa ương bướng, vợ mình nói Đông thì lại thích nói Tây, lập tức nhạo báng nói: “Người ta khen tôi thì là không có ý tốt? Phụ nữ đúng là lắm mồm, một bụng nhỏ nhen!”.
“Thế sao?” Diệp Chiêu cười đểu, ghé sát vào cậu ta, hừ một cái, nhẹ nhàng nói một câu như đá phá vỡ trời xanh, “Ở Mạc Bắc, có tin đồn anh ta mắc bệnh đồng tính, phu quân… Anh thực sự muốn gần anh ta sao?”.
Hạ Ngọc Cẩn run lẩy bẩy, yếu ớt hỏi: “Cô lừa tôi đấy à?”.
Diệp Chiêu nhún nhún vai: “Tin hay không tùy anh, còn tôi thì vẫn tin”.
Hạ Ngọc Cẩn nhìn cơ thể cơ bắp cuồn cuộn của đối phương, còn thỉnh thoảng thấy ánh mắt nhìn qua bên này.
Do dự lúc lâu lúc lâu…
An toàn là trên hết, mình vẫn nên tin thì hơn.
Lời nói riêng tư
Bất luận là ở Đại Tần hay là Mạc Bắc đều có quy tắc là lúc tiếp khách phải chuốc cho khách uống say thì mới gọi là hiếu khách. Mọi người đều nhìn thấy Hạ Ngọc Cẩn ra sức giúp vợ mình uống rượu nên nảy sinh ý muốn chơi xỏ. Lần lượt từng người đến, anh một chén tôi một chén, chuốc đến khi Hạ Ngọc Cẩn say khướt, ngay cả bản thân mình họ gì tên gì đều chuẩn bị không nhớ nữa.
Tàn tiệc, Diệp Chiêu là người dìu anh ta về.
Lúc Hạ Ngọc Cẩn tỉnh lại, thấy mình vẫn còn ở trong chiếc kiệu đang lắc lư lắc lư. Diệp Chiêu ở bên cạnh nhắm ngủ một giấc, còn bản thân Hạ Ngọc Cẩn thì đang tựa vào vai cô. Mặc dù chưa tỉnh rượu nhưng Hạ Ngọc Cẩn vẫn nhớ ra khí khái của một người đàn ông. Đường đường là đại nam nhi sao có thể dựa vào vai một người con gái để ngủ chứ?
Điều này thật là mất mặt quá đi mất!
Qua một lúc lâu, Hạ Ngọc Cẩn mới nhớ lại cuộc đối thoại giữa hai người, điều này…
Thật là giống bọn lưu manh sau khi uống rượu ngủ lung tung với những người con gái khác! Phì phì! Đâu có giống? Đều là ảo giác! Đừng nghĩ lung tung vớ vẩn nữa! Cậu ta lấy chăn chùm qua đầu, cố xua đuổi suy nghĩ không nên có ra khỏi đầu óc, sau đó bảo Cục Xương đi nói với lão Đầu Dê: “Hôm nay ta đình công, những việc khác lão Đầu Dê xem xét rồi tự tiến hành giải quyết”.
Cục Xương thông thuộc đường đi lối lại vội vàng chạy đi tìm lão Đầu Dê đáng thương để truyền đạt.
Hạ Ngọc Cẩn khó khăn lắm mới hồi phục lại tâm trạng, bước ra ngoài cửa, đú