Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342485

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2485 lượt.

ả sự phẫn nộ đang theo đó tăng lên.
Trước mặt mọi người, lôi lôi kéo kéo với người quen biết cũ. Diệp Chiêu thực sự không nể mặt cậu ta một chút nào cả! Thực sự coi ông đây không phát uy thì không phải là đàn ông sao?!
Hạ Ngọc Cẩn cởi chiếc áo dài màu trắng ngà quý giá ra, đổi lấy chiếc áo màu xanh của một người bạn rượu, sau đó dặn dò bọn họ tiếp tục hò reo vui vẻ, còn mình thì lỉnh ra ngoài lẫn vào trong đám người đang hò hét náo nhiệt ở bên bờ sông Tần. Cậu lẳng lặng tiến sát đến chỗ cây cầu không xa chỗ Diệp Chiêu và Hoàng tử Y Nặc là mấy, sau đó cúi người xuống, tính toán địa hình một chút, rồi lân la đến gần mấy người ăn xin đang ngồi ngủ gần đó, ném cho bọn họ hai lượng bạc, bảo bọn họ cố tình đến gần chỗ Hoàng tử Y Nặc xin xỏ, dùng cái mùi hôi thối trên người để ép hai người kia đi đến bên cầu, để tiện cho mình nghe trộm hai người đang thề non hẹn biển cái gì, nói năng những lời ngọt ngào ra sao!
Mấy người ăn xin nhận được lệnh, làm việc rất nhanh chóng.
Hoàng tử Y Nặc và Diệp Chiêu đi đến bên cầu, ỷ vào chiều cao của mình, Hoàng tử Y Nặc liếc nhanh về phía Hạ Ngọc Cẩn rồi giả vờ như không có chuyện gì, cúi đầu xuống, nhếch mép âm thầm lộ ra một nụ cười xảo quyệt.






Dốc ruột dốc gan
Bên bờ sông Tần Hà, đèn sáng như ban ngày, người đi lại ồn ào huyên náo.
May mà ở sa mạc có bão cát, nói chuyện phải hét lên mới nghe thấy nên giọng nói của Hoàng tử Y Nặc đặc biệt to. Diệp Chiêu ở lâu trên chiến trường giết giặc, hét to để phát đi hiệu lệnh, cổ họng tuy hơi khàn đục, nhưng giọng nói không nhỏ hơn so với những người đàn ông bình thường. Huống hồ Hạ Ngọc Cẩn lại có khả năng nghe lén, tai thính hơn những người bình thường khác, vì thế cậu ta ngồi ở nơi hơi ồn ào và có phần hơi xa, nhưng vẫn có thể nghe rõ những lời đối phương nói chuyện.
Hoàng tử Y Nặc bước thêm mấy bước tiến gần hơn về phía cây cầu, lẳng lặng che khuất tầm nhìn của Diệp Chiêu, dẫn dắt sự chú ý của Diệp Chiêu lên những chiếc du thuyền trên sông Tần Hà, nói vài câu bâng quơ rồi than thở: “Ba năm trước trên chiến trường, Diệp tướng quân thần dũng, quả là một anh hùng. Không ngờ tướng quân lại là một người phụ nữ, nếu cô sinh ra ở Đông Hạ, e rằng những hảo hán muốn thành hôn với cô đuổi đi không hết. Bây giờ phu quân của cô hẳn phải là người đàn ông xuất sắc tài hoa nhất Đại Tần này mới có thể lọt vào mắt xanh của cô được!”.
Thiên hạ có ai là không biết sự chơi bời của Nam Bình Quận Vương? Những lời này của Hoàng tử Y Nặc rõ ràng là một sự châm biếm, đã vậy lại còn giả bộ: “Tôi là người nước ngoài tôi chả biết gì hết”. Giả tạo đến nỗi Hạ Ngọc Cẩn đến thổ huyết cũng không biết bắt đầu thổ từ đâu.
“Ngươi mới xinh đẹp! Đồ Đông Hạ khốn nạn dã man chết tiệt!”. Hạ Ngọc Cẩn rất hận người khác khen mình xinh đẹp, càng hận một người con trai bệnh hoạn lại khen mình xinh đẹp. Cậu tức giận đến nỗi nói lầm bầm một mình, đáng tiếc là nếu bị phát hiện đang nghe trộm thì thực sự không hay ho chút nào, vì thế đành cố kiềm chế không dám nhảy ra.
Diệp Chiêu thản nhiên nói: “Không hoàn toàn là dung mạo xinh đẹp mà anh ta thực sự rất tốt”.
Hoàng tử Y Nặc vẫn không chịu lùi bước: “Tôi rất vui khi nghe thấy điều đó, tóm lại khiến tôi thua cũng thấy tâm phục khẩu phục”.
Diệp Chiêu chợt ngẩn ra một lúc, cô nhớ tới Hạ Ngọc Cẩn, nét mặt bỗng nhiên thay đổi, tỏ vẻ hơi ngại ngùng, thần thái cũng không lạnh lùng nữa. Nhưng những chuyện tình cảm tế nhị này sao có thể trước mặt bao nhiêu người mà sơ ý nói ra được? Thật là mất mặt quá, vì vậy Diệp Chiêu giả vờ đằng hắng một tiếng, định không nói tiếp chủ đề này nữa.
Nhưng người Đông Hạ vốn dũng cảm, từ trước đến giờ không có thói quen giấu giếm chuyện yêu đương nam nữ, lại thêm Hoàng tử Y Nặc biết rõ Hạ Ngọc Cẩn là người như thế nào, trong lòng đã sẵn ý nghĩ xúi bẩy chia rẽ và muốn xem trò vui nên năm lần bảy lượt mở miệng thăm dò, thậm chí còn khích tướng: “Trừ phi Hạ Quận Vương thật sự tồi tệ như thế, khiến Diệp tướng quân không tìm ra được ưu điểm nào, vì thế tìm hết cớ này đến cớ khác để thoái thác, đến một câu nói hay về cậu ta cũng không nói ra được? À, tôi nghe người ta nói Hạ Quận Vương chẳng qua là đồ bỏ đi, vốn dĩ tôi không tin, bây giờ xem ra… cậu ta chẳng qua chỉ là một con cừu nhỏ dễ thương ngoan ngoãn thôi”.
Khen người phụ nữ giống con cừu, là tán dương về vẻ đẹp.
Khen người đàn ông là con cừu, thì đó là sự sỉ nhục.
Diệp Chiêu cuối cùng cũng tỏ ra phẫn nộ, đấm mạnh một cái vào thân cây liễu bên cạnh, mạnh đến nỗi cả cây liễu lắc lư như chuẩn bị đổ đến nơi, khiến Hạ Ngọc Cẩn đang trốn ở dưới bị một phen sợ chết khiếp. Sau đó cô ấy nuốt một hơi, tức giận phản bác: “Anh ấy không phải là con cừu, mà là hùng ưng”.
Hoàng tử Y Nặc kéo dài giọng, dường như không dám tin vào tai mình nói: “Hùng ưng?”. Sau đó cúi đầu nhìn sát vào mặt Diệp Chiêu và cười đểu: “Đích thị là một con chim ưng nhỏ xinh đẹp”.
“Có loại chim ba năm không bay, một khi đã bay thì bay vút tận trời xanh, ba năm không hót,