Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342249

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2249 lượt.

cho nước mắt chảy ra, không muốn để người khác phát hiện ra một việc mất mặt thế này, nhưng khuôn mặt trắng nõn đó vẫn đầm đìa nước mắt, lau thế nào cũng không sạch được.
Không được khóc, không được khóc…
Nam nhi có nước mắt nhưng không được để rơi dễ dàng thế được.
Trong đầu bỗng hiện lên trước đây rất lâu rất lâu rồi, lời lão Cao bán thịt dê đã từng nói: “Người con gái quan trọng nhất là người dốc ruột dốc gan ra đối đãi tốt với cậu, thành tâm thành ý chăm sóc cậu”.
Ba tháng bảy ngày sau khi thành thân, Hạ Ngọc Cẩn đối với Diệp Chiêu, như lần đầu tiên quen biết vậy.






Nghi ngờ cộng lại
Mặt mũi sưng húp thế này, nếu để Diệp Chiêu nhìn thấy thì chẳng phải là nực cười lắm sao?
Hạ Ngọc Cẩn sửa sang lại quần áo, đứng đờ ra bên bờ sông một lúc, đợi sau khi tâm trí bình phục lại, mới trở về tửu lâu tìm bạn rượu để đổi lại áo. Bị mọi người thắc mắc về chuyện tại sao mắt lại đỏ lên thế, Hạ Ngọc Cẩn phải nói dối là bị gió thổi vào mắt, rồi chìa mắt ra để mọi người kiểm tra, ai nấy đều xác nhận đúng là trông khác xa so với bình thường. Hạ Ngọc Cẩn không giải thích gì thêm, quay người đi đến ngõ Yến Tử, xông vào một nhà dân cũ kỹ, uy hiếp dọa nạt một hồi, lấy một món đồ ở đó rồi vội vàng trở về nhà.
Diệp Chiêu vẫn chưa ngủ và đang lau kiếm dưới ánh nến, không biết có phải là đang đợi cậu ta không.
Hạ Ngọc Cẩn chưa bao giờ biểu thị ý tốt với vợ mình, nên cảm thấy xấu hổ không biết phải nói với Diệp Chiêu thế nào. Cậu đứng ở ngoài cửa, chần chờ mãi vẫn không lấy đâu ra đủ dũng khí để mở miệng. Cuối cùng Diệp Chiêu bước ra, dựa nửa người vào chiếc cột, nhướng nhướng mày hướng về phía cậu hỏi: “Sao vậy? Nửa đêm mới về, có gì muốn nói với tôi à?”.
Diệp Chiêu nghe thấy thế cười to ha ha, liên mồm nói: “Sâu sắc! Thật sâu sắc!”.
Hạ Ngọc Cẩn thấy không khí vui vẻ, nhân cơ hội đó, liền lấy từ sau lưng ra một cái túi dài bằng vải bông, nhét vào tay Diệp Chiêu: “Còn có… cái đó… tặng cô đấy, đừng giận đấy”.
Diệp Chiêu vui vẻ nhận lấy, vừa mở ra nhìn vào liền ngây người ra…
Trong cái túi bằng vải bông đó, là một con dao găm dài chuôi chạm khắc tinh xảo hình đầu hổ lặng lẽ nằm đó. Con dao trông hình dạng đơn giản cũ kỹ, bên trên có khắc lên hai chữ “Hổ Khiếu” theo kiểu chữ triện.
Diệp Chiêu gần như nhảy lên, lao nhanh về phía tủ trang điểm của mình, lấy trong ngăn kéo ra một chiếc hộp gỗ thông mở ra xem, bên trong cũng có một chiếc dao găm “Hổ Khiếu” giống y hệt. Đây là một cổ vật của triều đại trước, là bảo vật quý giá nhất của cô.
Cô cầm hai con dao lên, đánh giá trọng lượng, sau đó quan sát tỉ mỉ, bất luận là lớp mạ bên ngoài hay cảm giác cầm ở trên tay, đều giống hệt nhau, thật không thể phân biệt thật giả.
“Đừng nhìn nữa”. Hạ Ngọc Cẩn chậm rãi nói: “Là tác phẩm của Lý đại sư, làm gì có chuyện dễ dàng để cho cô phát hiện khuyết điểm được?”.
Diệp Chiêu ngớ người ra hỏi: “Hổ Khiếu của tôi ba năm trước cướp được trên chiến trường, sao lại giả được chứ?”.
Hạ Ngọc Cẩn hỏi: “Sau khi cô trở về có cho ai mượn không?”.
Diệp Chiêu nói: “Hai tháng trước, vỏ đựng con dao bị tuột đường may, tôi có mang đến Trân Bảo Các sửa lại… Trừ phi?”.
“Ông chủ của Trân Bảo Các là bạn cũ của Lý đại sư”. Hạ Ngọc Cẩn cầm lấy con dao Diệp Chiêu lấy từ trong tủ trang điểm tách riêng chuôi đầu hổ và thân dao ra, chỉ vào phía bên phải trên góc nơi mà rất ít người để ý có vài đường hoa văn rất nhỏ dường như vô tình khắc lên và nói: “Những tác phẩm giả của ông ấy đều để lại tên, cô đem những hoa văn này ra chỗ ánh sáng, là có thể nhìn ra tên của ông ta”.
Diệp Chiêu bước ra chỗ có ánh nến cẩn thận nhìn, quả nhiên là như thế, vội vàng hỏi: “Từ đâu mà anh biết được?”.
Hạ Ngọc Cẩn ngần ngại gãi gãi mũi, giải thích: “Lý đại sư là một con người kỳ lạ. Ông ta tự khoe khoang về tài nghệ của mình, không thích tiền không thích sắc, chỉ thích làm giả, tay nghề thiên hạ vô song, hành sự không cần để ý đến tốt hay xấu. Ông ta hàng năm đều làm giả một vật phẩm tinh xảo khó bắt chước nhất, để đi lừa một người không thể bị lừa nhất, sau đó mọi người ở phía sau cá cược, xem có thể thành công không. Hai năm trước, người bị lừa là tôi, đồ vật được dùng là quả cầu sư tử bái ngọc lung linh, nhưng vận của tôi tốt, vô ý làm rơi vỡ đồ vật đó, mới phát hiện ra dấu tích đó. Từ đó tôi với ông ta cũng coi như là không đánh thì không quen biết. Năm nay ông ta sớm đã đánh tiếng trong đám người chúng tôi, đối tượng muốn lừa là cô, người được mệnh danh là tinh thông binh khí, tôi cá cô không phát hiện được nên thắng hơn một nghìn lượng bạc…”.
Hạ Ngọc Cẩn càng nói giọng càng nhỏ, biểu hiện rất khó xử.
Diệp Chiêu tuy không biết Hạ Ngọc Cẩn tại sao lại phát hiện và nói ra chân tướng sự việc, nhưng tóm lại chắc chắn là có ý tốt. Trong lòng cô cảm thấy có chút gì đó gần như là vui mừng, không muốn đổ hết tội lỗi lên người Hạ Ngọc Cẩn, liền giơ lòng bàn tay ra, nửa đùa nửa thật nói: “Số ngân lượng mà anh thắng không chia cho tôi một ít à?”.
Hạ Ngọc Cẩn l