Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342264
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2264 lượt.
ập tức ngoan ngoãn móc hầu bao, vơ bừa lấy một nắm to ngân phiếu đưa cho cô ấy, hỏi nhỏ: “Cô không giận chứ?”. Hạ Ngọc Cẩn thấy đối phương không có ý trách móc liền vội vàng kể công: “Nhưng tôi đã tốn rất nhiều sức lực, phải sử dụng nhiều cách tôi mới lấy đồ từ chỗ ông ta về được đấy”.
Diệp Chiêu không thèm nhìn liền cầm lấy ngân phiếu, cầm lấy hai con dao cảm thán: “Đã chơi mà thua thì phải chịu, tác phẩm của Lý đại sư thật là tinh xảo vô cùng, tôi lại không hề phát hiện ra”.
Hạ Ngọc Cẩn thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Chiêu lại hỏi: “Tôi có một đôi dao uyên ương, không cẩn thận làm mất một con, thợ thủ công bình thường làm lại nhưng mãi không có cái cảm giác một đôi như trước, không biết Lý đại sư có thể nhìn theo hình vẽ mà làm cho tôi được không?”.
Hạ Ngọc Cẩn nói: “Càng là đồ vật mà những người bình thường làm không được thì ông ta càng thích, hơn nữa ông ta bị cô biết về chân tướng của con dao Hổ Khiếu, e rằng trong lòng cũng có gì đó bất an, nếu trả hậu một chút, lại hù dọa thêm vài câu thì chắc chắn là được”.
Diệp Chiêu vui mừng, hẹn Hạ Ngọc Cẩn sáng mai sau khi thiết triều xong, cùng đi đến ngõ Yến Tử, gặp Lý đại sư.
Nhưng đến ngày thứ hai, bọn họ vừa mới đến đầu ngõ, đã nghe thấy tin dữ.
Lý đại sư đã chết, trên ngực cắm một con dao, Thiết Đản sáng sớm đến nhà ông ta đưa đồ phát hiện ra.
Người khám nghiệm tử thi đoán chừng thời gian tử vong là lúc đêm qua.
Kính Triệu Doãn đang phái bộ đầu đi thăm dò tin tức hàng xóm xung quanh.
Tất cả những người hàng xóm đều một mực khẳng định, ngoài Hạ Ngọc Cẩn, không có bất kỳ ai đến nhà Lý đại sư, cũng không có bất kỳ ai cãi nhau với ông ta.
Hạ Ngọc Cẩn đứng ngây ra.
Lấy giả che thật
Hạ Ngọc Cẩn thấy cả thế giới này đều thật kỳ lạ.
Hôm qua cậu ta kiếm một con dao đến tìm vợ để bày tỏ thành ý, thế mà hôm nay lại bị nói là giết người, bị con chồn lông vàng bắt đi hỏi tội, cái mớ lung tung hỗn độn này rốt cuộc là chuyện gì chứ?
An Thái Phi kiên quyết cho rằng là tài mệnh của con dâu khắc với con trai mình.
Dương Thị lại thấy đây là ông trời giao trách nhiệm nặng nề cho người quân tử.
Theo lệnh của Phụng Thái hậu, công chúa Trường Bình đến giúp nói đỡ cho em họ bĩu bĩu môi, cười nói: “Cho dù giết thì cũng sao chứ? Cũng chỉ là một tên dân đen, cùng lắm là thắp thêm mấy nén hương chôn thêm vài lượng bac, chắc là người nhà ông ta cũng không dám nói gì nhiều đâu”.
Lưu Ma Ma do Thái hậu phái tới sau khi nghe xong kết luận, đặt tay lên ngực nói: “A di đà phật, người này lòng dạ hẹp hòi, chết rồi còn muốn hại người, thực sự rất đáng hận”.
Bọn họ người này một câu người kia một câu, còn dẫn ra rất nhiều rắc rối trước đây của Hạ Ngọc Cẩn, ngoài việc không nói đến mạng người, còn những việc khác đều được nêu ra, cái gì cũng có.
Ồn ào đến nỗi cuối cùng ngay cả Hoàng thượng cũng hơi tin lần này Hạ Ngọc Cẩn làm quá đáng quá, lại gặp phải một người nhỏ nhen, nên gây ra vụ ôm hận mà tự sát này.
Vì thế, nét mặt ngài u ám hỏi: “Các ngươi xem, việc này nên giải quyết thế nào?”.
Công chúa Trường Bình xum xoe nói: “Giống như lần trước phụ hoàng dạy bảo nhi thần, phạt tiền cậu ta, rồi cấm túc ba tháng”.
Kinh Triệu Doãn nói: “Đưa ít tiền cho người nhà của người đã mất và hàng xóm, nhanh chóng bịt miệng mọi người lại”.
Thượng thư Bộ Hình nói: “Quận Vương chỉ là vô tình hành xử, về nhà trách móc vài câu là được rồi, đừng làm tổn hại đến tâm tư của Thái Hậu”.
Tuy nói thiên tử phạm pháp, chịu tội như thứ dân, nhưng từ xưa tới nay ngoài quý tộc vương thân bị Hoàng thượng nghi ngờ, cố tình tìm cớ để bắt đi vào con đường chết ra, cơ bản là không có điều lệ vì giết thường dân mà đền mạng. Ngay cả trong tiểu thuyết, người viết có miêu tả một ông quan thanh liêm có tiếng trong sạch, cũng chỉ có thể để ông ta giết phò mã và con cháu hầu gia ngoại thích thôi, làm sao dám chém đầu Hoàng tử công chúa?
Bất luận là Hạ Ngọc Cẩn giết người, bức tử người khác hay thực sự giết người thì nhiều nhất là về nhà bắt lại dạy dỗ một trận, phạt tiền, cấm ra ngoài thôi. Chỉ cần cậu ấy nhận tội, vụ án này có thể lập tức đóng lại. Phải dặn dò tất cả mọi người, người nhà của người bị hại thì nhận được khoản bồi thường hậu hĩnh. Ngoài việc thương hại con người không may bị chết kia một chút, thì còn lại đều là việc có lợi cho anh, có lợi cho tôi, có lợi cho mọi người.
Hoàng thượng cân nhắc lợi và hại xong, cũng định giả vờ không biết, thuận gió đẩy thuyền đi để sự việc đơn giản hóa, bèn nói: “Ngọc Cẩn, người thật là quá đáng quá rồi”. Sau đó ngài lại trợn mắt nhìn Diệp Chiêu: “Làm vợ mà cũng không biết quản lý chồng! Còn để chồng mình làm loạn ở bên ngoài, thật không ra thể thống gì cả!”.
Diệp Chiêu hơi cau mày, hình như không vui lắm: “Việc này thế này là xong ạ?”.
Hoàng thượng hỏi: “Ngươi muốn ta đánh hắn ta sao? Để hắn ta cút về lấy tiền đi an ủi người nhà của nạn nhân. Để cho mọi người đều hài lòng, nửa năm tới hắn phải ở trong nhà, không được ra ngoài, chăm chỉ h