Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342259

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2259 lượt.

ì hì nói: “Ngươi phải chăm chỉ thắp hương cầu khấn, không chừng thần phật cũng phù hộ cho ngươi đó”.
Ngưu thông phán đăm chiêu, hỏi Diệp Chiêu vừa nhảy từ trên cây xuống: “Tướng quân chưa từng thắp hương phải không?”.
Diệp Chiêu đáp không cần suy nghĩ: “Ừ”.
Không thắp hương có nghĩa là thần phật không phù hộ, thần phật không phù hộ có nghĩa là vận may không tốt, vận may không tốt nên mới lấy phải cái đồ gây rối vô lý này.
Hạ Ngọc Cẩn nghe ra ẩn ý trong đó, không có cách nào để biện bạch, đành giận dỗi ngồi một mình trong góc xem Ngưu thông phán sai người đi khắp nơi tìm tung tích của tên ăn mày.
Qua nửa canh giờ, dường như Diệp Chiêu cuối cùng cũng nghĩ lại, mở miệng nói: “Thật ra vận may của ta cũng không tồi”.
Hạ Ngọc Cẩn cảm thấy khó hiểu trước tốc độ phản ứng của Diệp Chiêu, sau đó dương dương tự đắc nhìn Ngưu thông phán có ý chứng tỏ trước tất cả mọi người là vợ mình đang bảo vệ mình, hỏi: “Ngươi thấy chưa?”.
Ngưu thông phán còn đang lo bố trí người, kiểm tra tin tức, bận rộn đến nỗi quên béng chuyện vặt lúc nãy, ngơ ngác một lúc, tưởng Hạ Ngọc Cẩn đang nói về thân thể của mình, vội vàng cảm thán nói: “Diệp tướng quân tuy lúc nhỏ không may mắn, nhưng trên chiến trường luôn giành được thắng lợi, bảo vệ xã tắc Đại Tần, báo thù mối hận, sau đó công thành danh toại, vận may tất nhiên là không kém rồi”.
Diệp Chiêu hết cách xua xua tay.
Hạ Ngọc Cẩn chẳng có ai để ý đến, cũng chẳng có việc gì làm, tiếp tục ngồi xuống một góc, âm thầm suy nghĩ sau này nên dùng những thủ đoạn hiểm độc nào để bắt nạt cô vợ lưu manh của mình trên giường.






Nghi ngờ cộng lại
Tốc độ làm việc của Ngưu thông phán rất nhanh, thuộc hạ cũng rất có năng lực. Chưa đến nửa ngày, sau khi Hạ Ngọc Cẩn cắn xong ba đĩa hạt hướng dương, uống hết hai bình trà thì Ngưu thông phán đã lôi được cái tên ăn mày bẩn như vừa từ dưới cống chui lên ở một cái hốc nằm ngay dưới chân cầu.
Tên ăn mày mặc một chiếc áo rách bốc ra mùi hôi thối nồng nặc. Hắn gầy đến nỗi chỉ còn da bọc xương, tưởng như chỉ cần bị gió thổi một cái là nằm lăn quay ra được. Toàn thân trên dưới chỉ còn lại đôi mắt trắng đen rõ ràng, trông còn chút ít sức sống. Hắn đứng lóng ngóng trước mặt một ông quan trẻ trung xinh đẹp chắc rất lợi hại, một ông quan mặt đen và một ông quan đằng đằng sát khí, run rẩy, răng va vào nhau lập cập, nửa chữ cũng không thốt ra được. Cho đến khi tên lính đứng sau đá một cái vào chân, mới vội vàng quỳ xuống, dập đầu liên tục, nước mắt kéo thành hai vệt đất dài trên má. Những người không biết rõ mọi việc mà nhìn thấy, chắc hẳn tưởng hắn ta đang bị tra khảo cực hình ghê lắm.
Hạ Ngọc Cẩn bịt mũi, xua xua tay: “Lôi đi nhanh lên”.
Ngưu thông phán mới gặp Hạ Ngọc Cẩn nửa ngày đã biết bản tính cậu ta, lại thêm Hoàng thượng không quản lý, Diệp Chiêu cũng không nói gì, vì thế Ngưu thông phán chẳng buồn để ý đến thân phận Quận Vương của Hạ Ngọc Cẩn. Thấy một người đàn ông hơn hai mươi tuổi đầu mà còn không đáng tin bằng đứa cháu trai tám tuổi của mình, ông ta bèn tức giận trách móc: “Việc còn chưa hỏi, cậu vội cái gì?”.
Ngưu thông phán tức giận trừng mắt nhìn Hạ Ngọc Cẩn.
Hạ Ngọc Cẩn càng uất ức: “Ai biết hắn ta có thể ăn nửa cái đầu lợn và ba bát cơm chứ…”
Tên ăn mày nhờ sự trợ giúp của thuốc tiêu thực, hồi tỉnh lại, yếu ớt hỏi: “Quan lão gia, bụng của tôi hình như không bị trướng lên nữa rồi, cái màn thầu đó, tôi mới ăn có một nửa…”
Ngưu thông phán lập tức bước lên trên, nhân từ nói: “Ngươi ngoan lắm, đừng sợ. Nếu buổi tối bốn hôm trước, ngươi ở trên cây nhìn thấy nhà Lý đại sư xảy ra chuyện gì, Hạ Quận Vương tấm lòng Bồ tát, nhất định sẽ cho ngươi ăn no cả đời”.
Hạ Ngọc Cẩn hét lên: “Này! Sao lại lấy tiền của người khác làm từ thiện thế hả?”.
Ngưu thông phán đợi mất cả kiên nhẫn, vội đưa tay đẩy cậu ta lùi lại phía sau.
Tên ăn mày được thức ăn cổ vũ dũng khí, nuốt nuốt nước bọt, nói nhỏ: “Buổi tối hôm đó, trăng rất tròn. Tôi ăn một cái màn thầu, bụng vẫn rất đói, vì thế nửa đêm đã tỉnh dậy, ngồi trên cành cây gặm xương. Sau đó tôi nhìn thấy một cái bóng đen rất cao lớn, bay trên các mái nhà như chim vậy, bay vào nhà Lý đại sư. Qua một lúc, cái bóng đen đó từ trong nhà đi ra, cúi đầu xuống, trong tay cầm một cây kiếm, lấy cái gì đó lau lau, cây kiếm bỗng trở nên sáng quắc. Tôi thấy có gì đó không đúng, vì thế không dám gây ra tiếng động. Ngày thứ hai nghe thấy Lý đại sư đã chết rồi, quan phủ đi khắp nơi thẩm vấn, tôi rất sợ, vì thế mới trốn đi…”.
Diệp Chiêu hỏi: “Bóng đen ấy cao bao nhiêu?”.
Tên ăn mày nhìn Diệp Chiêu và ước lượng: “Hình như cao hơn quan lão gia một chút”.
Hạ Ngọc Cẩn cảnh giác, nạt nộ quát: “Cái gì mà lão gia? Gọi là phu nhân!”.
Tên ăn mày sợ đến nỗi gật đầu liên tục: “Vâng ạ, phu nhân!”.
Hạ Ngọc Cẩn thở hắt ra, bực mình nên phải dạy dỗ ngay cho cái tên nhãi nhép có mắt mà không thấy núi Thái Sơn này. Sau cùng hùng hổ hỏi: “Ngươi có nhìn thấy mặt của tên đó không? Nếu không nhìn thấy, sau này ăn cơm k