Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342271

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2271 lượt.

trước, ngại ngần giải thích: “Tửu lượng của Hoàng tử không tốt, e là nhìn lầm thân phận của Quận Vương, mong Quận Vương đại nhân độ lượng, không nên tính toán với người say rượu làm gì”.
Trong đám người không biết người Đông Hạ nào hiểu tiếng Đại Tần nói: “Mỹ nhân nhiều quá, Hoàng tử nhìn hoa cả mắt chắc là cũng có lý”.
Hạ Ngọc Cẩn thấy mọi người cười trêu xua tay bỏ đi.
Bọn a hoàn thấy chủ nhân giận, lại không dặn dò bọn họ làm việc, đều không dám đi hầu hạ Hoàng tử Đông Hạ, để tránh gặp đen đủi.
Đợi sau khi xung quanh không còn ai, Hoàng tử Y Nặc lập tức mở mắt, vẻ say sưa đã hoàn toàn biến mất. Anh ta dùng tiếng Đông Hạ hỏi trưởng thị vệ: “Ngươi vừa kết nối được với tên liên lạc rồi hả?”.
Trưởng thị vệ gật đầu: “Vâng, ngày mai trước khi khởi hành việc này sẽ được hoàn tất”.
Hoàng tử Y Nặc ngẩng đầu, nhìn vào triền đồi không xa kia, trong chiếc lều xa hoa đó, tiếng cười của đám đàn bà con gái cứ văng vẳng bên tai. Hắn ta hít một hơi sâu, nhưng không thể giải tỏa được sự phẫn nộ trong lòng mình.
Đại Tần, Hoàng đế, Diệp Chiêu, Hạ Ngọc Cẩn…
Tất cả những nhục nhã mà hắn ta phải chịu, đều trong tương lai không xa nữa sẽ lấy lại gấp trăm gấp nghìn lần.
Không ai là ngoại lệ.






Tóm được hung thủ
Ngày hôm sau, Hoàng tử Y Nặc đã trình thư lên Hoàng đế Đại Tần nhận tội vì uống rượu nên đã thất lễ trêu ghẹo Nam Bình Quận Vương.
Do Hạ Ngọc Cẩn diện mạo xinh đẹp, khi làm loạn ở ngoài cũng bị người bên ngoài không biết chân tướng trêu ghẹo qua không chỉ một hai lần, chỉ cần thực sự không bị bắt giữ giam cầm, thì Hoàng thượng cũng không để ý làm gì. Vì thế ông ta an ủi Hoàng tử Y Nặc vài câu cho qua chuyện sau đó hào hứng đi tìm Tống quý phi để nói về chuyện cười mới của đứa cháu.
Hoàng tử Y Nặc đem theo lễ vật đá quý và lông thú hảo hạng, đích thân đến phủ Nam Bình Quận Vương tạ tội với Hạ Ngọc Cẩn.
Hạ Ngọc Cẩn hận hắn đến tận xương tủy, không thèm rót trà, bảo người nhà cho hắn phơi nắng trong vườn hoa hơn một canh giờ, mới ngáp dài ngáp ngắn ra gặp. Hạ Ngọc Cẩn ngồi gác chân lên, chẳng buồn liếc nhìn đối phương, chăm chú uống trà rồi hỏi: “Hoàng tử đại giá tới chơi, có việc gì không vậy?”.
Diệp Chiêu lén đá nhẹ cậu ta một cái, khiến cậu ta vội vàng im bặt.
Hoàng tử Y Nặc thề thốt: “Chắc chắn sẽ không uống nhiều”. 
Hạ Ngọc Cẩn nghĩ tới lời đồn vài tháng nữa cũng khó mà tan biến được, thấy đối phương đã chịu chủ động tạ tội xin lỗi, giải tỏa hiểu lầm, lấy lại được chút thể diện nên ít nhiều cũng có phần cảm động. Thái Quy tửu lầu ở bên bờ sông Tần Hà là địa bàn mà cậu thường xuyên đến đó chơi, rất quen biết với ông chủ ở đó. Hơn nữa Diệp Chiêu lúc nào cũng kè kè bên cạnh cậu ta, không sợ đối phương mượn rượu giả điên bày trò vớ vẩn, bèn đồng ý nhận lời.
Hoàng tử Y Nặc vui mừng cáo từ rời đi.
Đợi anh ta đi xa, Hạ Ngọc Cẩn mới khinh bỉ nói: “Con chồn lông vàng lại cho gà cúng, không yên tâm chút nào”.
Diệp Chiêu nhìn ra cửa lớn, khẳng định nói: “Hắn ta đã nhẫn nhịn năm năm, nịnh nọt khắp nơi, khiến Hoàng hậu kế của Đông Hạ lơi là cảnh giác rồi diệt cả dòng họ bà ta. Hắn đúng là một người không thể nhẫn nhịn hơn được nữa. Bây giờ hắn ta biểu hiện ý tốt với anh, nhất định là có mục đích khác”.
Khóe miệng Hạ Ngọc Cẩn hơi cứng lại: “Chắc không phải là diệt cả họ nhà ta chứ?”.
Diệp Chiêu: “Khó nói lắm”.
Hạ Ngọc Cẩn nhắc nhở: “Họ tộc nhà ta còn có cả Hoàng thượng đấy…”.
Diệp Chiêu im lặng một lúc: “Cũng có thể là y không muốn gây chuyện”.
“Ai biết trong trái tim đen tối của hắn ta chứa đựng cái gì chứ, năm năm sau hãy nói”. Hạ Ngọc Cẩn hỏi: “Điều tra vụ án giết người đã có kết quả chưa?”.
Diệp Chiêu móc từ trong tay áo ra một trang giấy đưa cho cậu: “Tên ăn mày nói dưới khóe mắt hung thủ có một vết sẹo. Ngưu thông phán nghi ngờ là người từ nơi khác đến sống ở kinh thành, bèn gọi người phác họa đến vẽ ra bức tranh này. Tí nữa sẽ đem dán khắp trong thành để truy tìm kẻ tình nghi”.
Mắt tam giác, mũi khoằm như mỏ chim ưng, miệng rộng, râu ria khắp mặt, trông chẳng khác nào hung thần ác quỷ.
Hạ Ngọc Cẩn nhìn một lúc, cười cười đánh giá: “Hừ… Trình độ của thằng cha phác họa này thật kém cỏi, vẽ cái tên này ba phần giống người bảy phần giống quỷ…”.
Diệp Chiêu không bàn luận gì thêm.
Buổi tối, Thái Quy Các người đông như trẩy hội, mùi rượu tỏa ra ngào ngạt, chỗ nào cũng thấy múa hát. Hoàng tử Y Nặc đặt một phòng có tầm nhìn tốt nhất, gọi món ăn và rượu ngon nhất, còn mời thêm vài người mấy hôm nay hộ tống hắn ngao du là Tạ đại nhân và quan thái sử Ngưu đại nhân tới tham gia cùng.
Diệp Chiêu có thói quen đúng giờ, cô kéo theo Hạ Ngọc Cẩn nên hai người không đến muộn. Sau khi sắp xếp chỗ ngồi thì Hoàng tử Y Nặc lại chậm trễ chưa đến. Đợi hết hai khắc, thông dịch của sứ đoàn Đông Hạ mới hổn hển chạy tới báo Hoàng tử có việc không thể bỏ được nên sẽ đến muộn nửa canh giờ, mong mọi người thông cảm, đồng thời mang đến mỹ tửu Đông Hạ, khất mong mọi người đừng khách sáo, cứ tự nh